ạn tốt nhất?
Nhưng Cao Nguyên con khỉ này thật sự thật là quá đáng! Cái gì gọi là
điều kiện Phùng Giai Thành quá tốt, không thích hợp? Như vậy trong mắt
anh, cô cần phải được gả cho ai? Một ông già độc thân hay ca cẩm hay một ông già chất phát? Anh có phải cảm thấy cô đáng thương mới cùng cô lên
giường hay không?
Cô bỗng thấy rất
khó chịu, ngực buồn bực không thở nổi. Cô vẫn luôn nói với chính mình,
khích lệ chính mình, ly hôn cũng không phải là lỗi của cô, là vì người
kia do dự nên cô phải đứng ra giải quyết, người đời sẽ không nhìn cô
bằng ánh mắt thành kiến… đúng ra thì… Tất cả những điều này chỉ là do cô tự lừa dối mình mà thôi.
Có lẽ xã
hội này căn bản sẽ không quan tâm rốt cuộc nguyên nhân vì sao mà cuộc
hôn nhân của cô thất bại, ở trong mắt người khác, trên người cô có một
cái nhãn thật lớn chính là “Phụ nữ lớn tuổi độc thân”, “Hôn nhân thất
bại”, “Không có tương lai” …
Đây được coi là gì? Tại sao phải cô trả tiền dùm người khác?
Sau khi uống xong ba lon bia, cuối cùng Đường Tinh Tuệ cũng từ trong
bồn tắm bò ra ngoài lên giường ngủ, cô thực tại mệt mỏi đến không tưởng
tượng được, rất nhanh liền ngủ mất.
Tỉnh lại đã là ba giờ chiều, cô nằm suy nghĩ thật lâu, mới nhớ tới buổi
tối hình như có hẹn cùng ăn cơm với Phùng Giai Thành, sau đó, điện thoại di động liền vang lên, là bác sĩ gọi tới.
”Sáu giờ rưỡi được không?” Anh luôn đi thẳng vào vấn đề.
”Được.” Cô nhìn chuông đồng hồ trên tường, còn có 3 tiếng nữa.
”Tôi tới đón cô?”
Trên thực tế Tinh Tuệ chưa từng có thói quen đưa đón, bản năng muốn từ
chối anh, nhưng trong đầu thoáng hiện lên chuyện tối hôm qua, vì vậy do
dự một chút nên đồng ý.
Cúp điện
thoại, cô lập tức nhảy dựng lên tắm rửa, sấy tóc, trang điểm, chọn y
phục. Cao Nguyên nói cô cũng không trẻ tuổi cũng không xinh đẹp, không
xứng với Phùng Giai Thành, cô liền càng muốn chứng minh mình còn có mị
lực, rất môn đăng hộ đối với bác sĩ kia.
Đúng sáu giờ một phút, điện thoại di động lại vang lên, Tinh Tuệ vừa thử giầy vừa tiện tay nhận: “Cậu đến dưới lầu rồi à?”
Đầu bên kia điện thoại trầm mặc mấy giây, mới nói: “Em hẹn ai?”
Là Cao Nguyên!
Cô mấp máy miệng, đột nhiên cảm thấy bực bội: “Mắc mớ gì tới anh a…”
Anh thở dài, giống như là xin khoan dung: “Còn đang tức giận? Tôi cũng
không giận khi em mắng tôi có ‘AIDS’, em lại giận cái gì?”
Có tín hiệu báo có cuộc gọi, cô cố hất quai hàm nói: “Không thèm nghe
anh nói nữa, tôi bây giờ có cuộc hẹn quan trọng, tạm biệt!”
Nói xong, cô cúp máy, đón một cuộc gọi khác, đó là Phùng Giai Thành, nói cho cô biết anh ta đã ở dưới lầu.
Tinh Tuệ mặc áo khoác, đứng ở trước gương trong chốc lát, sau đó cầm
lấy ba lô, quyết định một khắc trước khi ra khỏi cửa đem tất cả tâm tình xấu đều ném đi, thật vui vẻ đi ăn cơm.
Phùng Giai Thành mở cửa một chiếc xe thương vụ, không gian bên trong
rất rộng, lại rất thực dụng. Chiếc xe này rất hợp với cá tính của anh.
Không giống Cao Nguyên con khỉ kia, thích SUV đầy kiêu ngạo, thật không
chững chạc…
Nhưng tại sao lại nghĩ đến tên kia rồi? ! Rốt cuộc có chấm dứt được hay không…
Phùng Giai Thành dắt cô đến một nhà hàng Nhật thật đẹp, điều này làm
cho Tinh Tuệ hơi giật mình, bởi vì anh nhìn qua không giống một người có tư tưởng ăn chơi. Quả nhiên, vừa ngồi xuống, anh đã nói:
”Tôi hỏi anh của tôi, anh ấy đề cử nơi này.”
Tinh Tuệ cười cười, không có nói cho Phùng Giai Thành biết chính mình tối hôm qua cũng gặp anh của cậu ta.
”Vậy cậu bình thường sẽ đi chỗ nào ăn cơm?” Cô hỏi.
”Tôi?” Anh ta nhíu mày suy tư, “Tôi ngoại trừ xem mắt hoặc là cùng anh
của tôi gặp mặt bên ngoài, những lúc khác đều ăn tại căn tin của bệnh
viện, căn tin chúng tôi có légume ngâm dấm đường và khoai tây đút lò ăn
rất ngon!”
”…” Tinh Tuệ ngẩng đầu
đang nhìn thực đơn lên nhìn Phùng Giai Thành, không biết nên nói gì, thế nhưng cuối cùng ma xui quỷ khiến thế nào lại nói một câu, “Vậy cậu lần
sau dẫn tôi đi ăn.”
”Tốt, ” anh cười rộ rất ngọt ngào, “Vậy thì ngày mai đi.”
”Ách…” Cô thoáng cảm thấy khó tiếp nhận, “Cũng không cần phải nhanh như vậy.”
”Không nhanh sao được, cuộc đời ngắn lắm.” Lúc nói lời này, anh giống như là triết học gia.
Tinh Tuệ có điểm dở khóc dở cười, vị bác sĩ không thú vị này có khi
cũng biết nói đùa chỉ là hình như vẻ mặt anh ta vẫn… thật bình thường mà thôi.
”Kỳ thật tôi chỉ là thuận miệng nói một chút …” Cô sờ sờ mũi, tiếp tục xem thực đơn.
”Đi đi, ngày mai buổi trưa đúng lúc tôi rảnh, dẫn cô đi dạo một vòng bệnh viện.”
”Này… Tôi ngày mai có việc…” Ngay cả chính cô cũng cảm thấy lấy cớ này rất nát.
Nhưng bác sĩ chỉ là tiếc nuối nhún vai, không nói gì nữa.
Trong bữa cơm, Tinh Tuệ cảm thấy Phùng Giai Thành là một người thẳng tanh,
không có có tâm cơ, nhưng đồng thời là người đàn ông thật thà vừa lại
không thú vị, vì vậy rốt cuộc nhịn không được nói:
”Tôi không trẻ tuổi, không xinh đẹp, cũng không thích ‘Mang theo đứa
trẻ’, cho nên kỳ thật cậu không cần lãng phí thời gian với tôi.”
Phùng Giai Thành tươi cười rạng rỡ, mỉm cười làm cho Tinh Tuệ nhớ tới
ngày hôm qua trong quán rượu,