hông thôi.”
Anh cười rộ lên nghe không có vẻ gì là rất mệt mỏi: “Đến đây đi, thêm
một người bạn thì có sao đâu, nói không chừng ngày nào đó cô lại cần đến chỗ của tôi.”
Tinh Tuệ không khỏi “Ti” một chút: “Nghe lời này của cậu xong…tôi thật không thể cự tuyệt.”
”Vậy thì quyết định.”
”Được rồi…”
” Thời gian cùng địa điểm cụ thể ngày mai tôi sẽ hẹn lại với cô sau,
tôi hiện tại bị bao vây bốn phía, mí mắt cũng không mở lên được.”
”Ok…” Tinh Tuệ bật cười, “Tạm biệt.”
Cúp điện thoại, cô ngẩng đầu nhìn lên, mới mười giờ tối, anh ta đã buồn ngủ a… Quả nhiên không phải là người cùng thế giới với cô … bởi vì cô
còn ở công ty làm thêm giờ, hết giờ còn muốn đi quán bar đón Cao Nguyên, thật sự là một buổi tối thứ sáu bận rộn!
Mười một giờ, Tinh Tuệ rời phòng làm việc, trong thang máy gọi điện
thoại cho Cao Nguyên. Giọng của anh nghe có vẻ bình thường, không có say mèm, nhưng theo kinh nghiệm của Tinh Tuệ cũng sẽ nhanh say thôi.
Quán ăn đêm của bất kỳ quốc gia hiện đại nào trên thế giới này đều thể
hiện nét văn hóa về đêm của đất nước đó. Hết ngày đến đêm, con người
sống trong thành phố cũng thay đổi, khi đêm về bất kỳ ai cũng có thể
biến thành một con người khác, giống như khoác lên mình một lớp áo siêu
nhân.
Cao Nguyên là một người hơi
mâu thuẫn, vừa thích náo nhiệt lại vừa thích yên tĩnh một mình. Trong
đám người cuồng hoan anh có thể rất điên cuồng, nhưng lúc một mình ngây
ngô cô độc anh cũng có thể yên lặng tự bày trò tiêu khiển cho mình. Tinh Tuệ nhìn quán bar trước mắt với cái nhãn hiệu màu hồng hồng, nghĩ thầm, không xong rồi, cô không thích ở nhà một mình, chỉ khi nào không có chổ nào để đi cô mới có thể ở nhà một mình mà thôi.
Cô đem xe dừng ở cửa gọi điện thoại cho anh, anh không bắt máy, nên cô
đành phải xuống xe đi vào. Sau khi vào, dưới ngọn đèn mờ ảo tìm được anh không khó, cô giống như luôn có thể dùng tốc độ nhanh nhất phát hiện
được sự hiện hữu của anh.
”Bây giờ mấy giờ?” Ánh mắt của anh tan rã nhưng vẫn còn tinh anh, ăn nói rõ ràng, chỉ là có chút nhăn nhó.
Tinh Tuệ thở dài ngồi xuống bên cạnh anh, không rảnh nhìn xem bên cạnh
anh là những người nào, dù sao anh giao thiệp cũng rộng, lại thêm những
người quen do bạn bè kéo tới, cô luôn không đủ tâm tình để ý đến những
người bạn nhậu của anh.
”Anh muốn thế nào, thì nói đi.” Cô làm thêm đến tận bây giờ, mệt mỏi gần chết, không muốn cùng anh vòng vo.
”Bọn họ không cho anh đi.” Lúc nói những lời này, anh giả bộ làm nũng khiến người ta không khỏi muốn nổi cả da gà.
Cuối cùng Tinh Tuệ cũng quay đầu nhìn những người khác đang ngồi trên
ghế sofa, đàn ông chiếm đa số, tuổi khoản tầm Cao Nguyên không sai biệt
lắm. Một số ít các cô gái ngồi đây ăn mặc đều rất gợi cảm, không phải là cô đối với các cô gái đó có thành kiến nhưng thật sự là chợt nhìn qua
người ta khó có thể có được cảm tình.
”Tôi muốn đưa anh ấy về.” Cô nói với mọi người.
”Như vậy sao được…” Một người đàn ông nói đớt quơ cánh tay nói.
”Anh ấy đến thời gian ăn ‘Thi nhiều ninh’.” Tinh Tuệ hai tay ôm ngực, bình tĩnh thuyết phục.
”…” Mọi người ngồi trên ghế sofa, ghế dài thoáng chốc trở nên an tĩnh, đại đa số là nửa miệng mở rộng, lộ vẻ mặt kinh ngạc.
”Được a, ” Một người đàn ông ngồi bên cạnh Cao Nguyên đột nhiên cười
như không cười mở miệng, “Cô giúp anh ấy uống chén rượu này tôi liền tha cho hai người đi.”
Tinh Tuệ nhìn ly rượu trên bàn, căn cứ kinh nghiệm của cô, ly rượu kia hơn phân nửa là rượu cocktail: “Tôi phải lái xe.”
Người đàn ông đó không nói gì chỉ là tươi cười rạng rỡ nhìn cô. Dưới
ánh đèn lờ mờ, cô đột nhiên cảm giác được người này có chút quen mắt,
nhưng lại nghĩ không ra rốt cuộc đã gặp nhau ở nơi nào.
Giằng co qua lại một hồi đến khi không khí gần như sắp sửa bộc phát,
Cao Nguyên đột nhiên đứng lên, cầm lấy áo khoác, giống như người không
có việc gì phủi mông một cái, nói: “Tôi về nhe, lần sau trở ra uống, bye bye…”
Nói xong, anh liền lôi kéo Tinh Tuệ ra ngoài.
Nửa đêm mười hai giờ, trong thời khắc mê người này : một ngày cũ kết
thúc, một ngày mới lại đến. Từ xưa đến nay, mọi người đều mê luyến thời
điểm “tống cựu nghinh tân” giống như là cáo biệt quá khứ nghênh đón
tương lai. Nhưng giờ khắc này, lái xe về, Tinh Tuệ lại cảm thấy chẳng có gì vui sướng, cô chỉ cảm thấy quá mệt mõi!
”Thi nhiều ninh?” Cao Nguyên cười khổ mà nói, “Chỉ sợ tin tức này vừa
truyền ra tôi không có cách nào khác ngòai việc lăn lộn trong cái vòng
lẩn quẩn này.”
”Vậy thì đừng lăn lộn.”
Cao Nguyên xoay đầu lại nhìn cô trong chốc lát, sau đó nhắm mắt lại, giống như ngủ thiếp đi.
Xe chạy nhanh hơn tốc độ cho phép trên đường, thình lình có một cuộc
điện thoại gọi đến, anh lại nhanh chóng nhận, giống như chưa hề chợp
mắt:
”Chuyện gì? … Ừ, là cậu à… Ừ… Sau đó thì sao? Cậu nghĩ làm cái gì?”
Nói nói, anh đột nhiên ngồi thẳng dậy, khóe miệng cười thật khó hiểu: “Cậu nói cái gì?”
Anh rất ít như vậy, vừa cười vừa nói chuyện, cho nên Tinh Tuệ cũng
không nhịn được quay đầu qua nhìn anh một cái, lại bị anh trừng trở lại.
Bệnh thần kinh!
Cô ở trong lòng mắng. Cô có