?” Cô rốt cuộc nhịn không được hỏi.
Phùng Giai Thành nhẹ nhàng nhíu nhíu mày, nhưng khóe miệng lại mang theo cười khổ, hỏi ngược lại: “Vậy… ngoại trừ bề ngòai của tôi làm cô cảm thấy
hứng thú thì… còn lý do gì khác không ?”
Tinh Tuệ há to miệng, kinh ngạc nhìn anh.
“Thành thật mà nói chính là anh rất có nam tính.”
“… Cám ơn.”
Trừ lễ phép bên ngoài phải thể hiện cô không biết nói gì hơn.
“Con người tôi không thú vị, cũng không biết lãng mạn, không có nhiều thời
gian theo đuổi phụ nữ, tôi chỉ muốn có người theo giúp tôi cùng sống qua ngày thôi, đương nhiên tôi cũng vậy sẽ cùng cô … tôi nghĩ điểm nổi bật
duy nhất của tôi là không chần chừ … bởi vì điều đó là không cần thiết
và cũng không đáng.”
Anh thẳng thắn chất phác, nói xong Tinh Tuệ cảm thấy bị anh làm cảm động.
Đúng là, giống như trong đầu có chút lâng lâng, cô nghe được từ đáy lòng
mình: Đường Tinh Tuệ, người đàn ông từng hứa hẹn và thề thốt, mày cũng
không phải chưa từng nghe qua, cho dù lúc ấy bọn họ thật lòng, đến cuối
cùng lại có mấy người sẽ thật sự nhớ rõ? !
Vì vậy, lòng của cô giống như bị dội một chậu nước lạnh.
Phùng Giai Thành đương nhiên không nhìn ra nội tâm của cô lúc lạnh lúc nóng,
chỉ là phối hợp lầm bầm: “Tôi vốn đang cho là cô là bạn gái của anh Cao
Nguyên, thấy thái độ của cô và anh ấy lần trước, giống như là đang giả
bộ giận dỗi, cho nên về sau tôi nghĩ thôi đi, tôi không đủ bản lĩnh
tranh giành với anh ấy…”
Tinh Tuệ
nhìn Phùng Giai Thành, nhìn ra được nội tâm thế nhưng sau đó kìm lòng
không được bật cười: “Ôi trời ơi… Cậu vì sao nghĩ rằng người đẹp sẽ tình nguyện chọn Cao Nguyên mà không chọn cậu?”
Phùng Giai Thành trừng to mắt, vẻ mặt giống như nghe được lẽ đương nhiên từ
một thuyết tiến hoá tình yêu nói: “Điều này còn phải hỏi sao!”
Tinh Tuệ thở dài: “Được rồi, có lẽ chuyện tự nguyện phải từ hai phương diện. Nhưng ở góc độ khác, đúng vậy, rất nhiều phụ nữ sẽ chọn Cao Nguyên…”
Hiện lên trong đầu cô chính là hình ảnh cô cùng Cao Nguyên trần truồng như
nhộng nằm trên giường, bốn chân quấn nhau cùng một chỗ.
“Nhưng là từ một phương diện khác mà nói, điều đó cũng không hẳn như vậy!”
Hiện trong đầu cô chính là Cao Nguyên kia mê người mỉm cười bất kể thế nào cũng làm cho người khác vui theo.
“… Phương diện nào?” Phùng Giai Thành nghi ngờ hỏi.
Tinh Tuệ liếc mắt, cảm thấy anh thật sự là một người… không thú vị lại không quá hiểu được đạo lý đối nhân xử thế của một người đàn ông. Cô đưa tay
nhìn đồng hồ đeo tay một cái, nói với anh:
“Người tôi hẹn cũng sắp đến rồi. Tôi không biết vừa rồi cậu hỏi tôi như vậy là muốn gì, nhưng tôi cảm thấy bây giờ không phải là lúc nói về vấn đề
này, cho nên…chúng ta có thể để khi khác nói được không ?”
Kỳ thật, cô cũng không xác định có muốn cùng anh ta gặp mặt lại một lần nữa hay không.
“Được.” Phùng Giai Thành thật không phải là loại người lằn nhằn, “Vậy cô sẽ
không cự tuyệt không trả lời tin nhắn của tôi hay không nhận điện thoại
của tôi chứ?”
Tinh Tuệ nghiêm túc suy nghĩ một chút, mới đáp: “Tuyệt đối sẽ không.”
Anh thức thời đứng lên, dọn ghế xong, sau đó tạm biệt cô rồi xoay người đi ra ngoài.
Tinh Tuệ lặng lẽ nhìn bóng lưng của Phùng Giai Thành, thấy anh ta ngồi vào
góc kia của nhà hàng, thì ra người anh ta chờ đã tới, là một người đàn
ông, từ ở xa nhìn, hình dáng cũng có nét tương tự với Phùng Giai Thành.
Người đàn ông đó ngồi đối diện cô, dù cô không thấy rõ tướng mạo nhưng
cô biết người đó đang quan sát mình.
Cô quay đầu nhìn phía ngoài cửa sổ, ban đêm đèn neon làm cho người ta mê
muội, buổi chiều xuống một cơn mưa nhỏ, trên mặt đất vẫn còn ướt át, nên tâm tình của cô cũng trở nên bất ổn.
Chỉ chốc lát sau, Tương Dao đã tới trong tay mang theo một túi giấy thật
to. Cô ấy đem túi giấy vừa để xuống bàn vừa nói: “Cho cậu nè.” Sau đó
bắt đầu cởi áo khoác.
“Cái gì đây?” Tinh Tuệ kinh ngạc.
“Muốn đền cho cậu cái túi xách “vật đổi vật” a.”
Tinh Tuệ nhướng mày, Tương Dao vì sao lại tưởng thật. Kỳ thật, cô chưa từng
nghĩ tới sẽ dùng túi xách này để cùng cô ấy trao đổi cái gì, giống như…
cô chưa từng muốn nhận bất cứ thứ gì từ Cao Nguyên ngoại trừ “làm tình”.
“Cậu đoán xem là cái gì?”
“Đoán không ra.” Ngoại trừ nghệ thuật thiết kế, ở những phương diện khác cô đều không có thiên phú gì.
“Là Wii, cộng thêm một bàn cân bằng nhựa, có thể luyện Yoga, là quà rút
thăm trúng thưởng trong kỳ họp hằng năm vừa rồi. Mình chỉ dùng qua lần
thứ nhất, phát hiện mình hoàn toàn không có cái gì gọi là tính phối
hợp.”
“! ! !” Rút thăm họp hằng năm của công ty rốt cuộc là có nhiều gân gà a? Vì sao mà không ai rút đuợc món quà đúng ý mình hén !
“Ngạc nhiên mừng rỡ lắm phải không?” Tương Dao hỏi như tranh công.
Tinh Tuệ giật giật khóe miệng, trấn định uống một ngụm nước chanh trước mặt: “Cậu biết không, lần này ở hội chợ bọ chét, mình mới vừa dùng món đồ
chơi này để đổi lấy một máy massage bằng hơi nước ».
“Ách…”
“Mà ngoài máy massage ra , ” Tương Dao vừa gắp thức ăn vừa hỏi, “Cậu còn đổi được cái gì nữa không?”
“Cũng không có gì, một bộ sưu tập ảnh số lượng hạn c