hế của năm ngoái, một số
ví tiền, một tấm chăn, một giá đỡ máy ảnh, một máy nướng bánh mì, vài
con thú nhồi bông… A, còn có một tập phiếu mua hàng trị giá một ngàn
đồng của cửa hàng kem nữa.”
Tương Dao suy nghĩ một chút, khẳng định nói: “Mình thích tập phiếu mua hàng của cửa hàng kem.”
Tinh Tuệ lấy tập phiếu mua hàng từ trong ví tiền ra đưa cho Tương Dao: “Đây, cho cậu hết nè.”
“Cậu không thích ăn sao?” Tương Dao chần chờ nhận lấy.
Tinh Tuệ cười khổ: “Nếu như cậu biết mình dùng cái gì đổi lấy có lẽ cũng sẽ không hỏi.”
“Dùng cái gì?”
Cô trầm mặc một hồi, mới đáp, “Áo cưới mình mặc lúc kết hôn.”
“…” vẻ mặt Tương Dao cương lên một chút, giống như không biết nên nói thế nào
“Dù sao cũng vô ích, nhìn đến lại chướng mắt, đổi cho người nào cần.” Cô
nhún vai, muốn dùng thái độ bàng quan để xóa đi sự lúng túng.
“Cũng tốt,” Tương Dao thở phào nhẹ nhỏm, “Còn những thứ khác thì sao, ngổn ngang , tốt nhất hãy vứt bỏ những buồn bực.”
Tinh Tuệ nhìn gương mặt người bạn tốt của mình, nghĩ thầm đúng là cần phải
vứt đi, cũng không chỉ là những thứ có thế nhìn thấy được…
Ăn cơm xong, sau khi cùng Tương Dao tạm biệt, Tinh Tuệ một thân một mình
mang theo túi giấy nặng trịch của Tương Dao cho đi tới bãi đậu xe. Phùng Giai Thành giống như đã đi rồi, lại giống như không có, cô cũng không
đặc biệt để ý.
Mở coffre sau xe đem
túi giấy bỏ vào, cô kinh ngạc nhìn túi giấy, nghĩ thầm: không thể tưởng
tượng được là cô đã đem một món đồ tương tự thế này đi đổi, bây giờ lại
quay trở về trên tay mình. Dù đây cũng không phải là cái máy của cô đem
đi đổi, nhưng kỳ thật đối với cô mà nói cũng không khác gì nhau.
Giống như, đã quyết định không muốn đếm xỉa đến một thứ gì đó tự nhiên lại
một lần nữa xuất hiện ở trước mắt mình làm cho người ta không tránh khỏi dở khóc dở cười!
Về đến nhà cô không bỏ túi giấy, mà là đặt nó trong phòng giữ quần áo, chỗ trước đây để cái áo cưới của mình.
Tắm rửa xong nằm trên ghế sofa trong phòng khách một chút, cô quyết định gọi điện thoại cho Jacob.
“Cô rốt cục không làm đà điểu sao?” J là người rất biết nói móc.
Tinh Tuệ cười khổ: “Anh đừng vạch trần tôi được không?”
J suy nghĩ một chút mới trả lời: “Cô có muốn nghe tâm sự của tôi không?”
Tinh Tuệ bất đắc dĩ đứng dậy đi đến nhà bếp cầm một lon bia, mở ra uống hai hớp lớn, cô mới có dũng khí hỏi:
“J, có phải anh vẫn còn thương anh ấy hay không?”
“… Ai?” giọng J ra vẻ cảnh giác.
Vì vậy Tinh Tuệ hiểu, bất kể là ai, bất kể người nào bề ngoài nhìn qua
kiên cường cỡ nào, đáy lòng lúc nào cũng có một người, hoặc là một hồi
ức tình cảm không thể nào chạm đến.
“A, là John” cô dừng một chút, mới nói, “Sư phụ John của anh.”
“…” J rất khó giữ được trầm mặc.
“Đó là tác phẩm của anh không phải sao.”
“…” J trầm mặc như trước.
“… Anh giận à?”
Qua một hồi lâu, đầu bên kia điện thoại J mới nhàn nhạt nói: “Không có, làm sao sẽ…”
“…”
“Chỉ là cô bỗng nhiên nói toạc ra, làm cho tôi nhớ tới anh ấy nên có chút… phiền muộn.”
Nghe được J nói như vậy, Tinh Tuệ an ủi: “Tôi cảm thấy những người như chúng ta thật đáng thương…”
“Cô đáng thương cái đầu cô a! Cô còn có pháo × hữu, bất cứ lúc nào cô muốn
có người ôm cô, cần cô, la to tên của cô, ít ra cũng còn tìm được người
a…” J trêu ghẹo nói.
Tinh Tuệ thật sự muốn rớt nước mắt: “Vậy anh thật đáng thương.”
“Tôi…” J dừng một chút, giọng điệu thế nhưng lại rất ôn nhu, “Tôi biết rõ trên đời này hạnh phúc không hề dễ dàng và đơn giản như chúng ta nghĩ. Cho
nên, tất nhiên cũng không nghĩ rằng mình đáng thương.”
“Nếu tôi có một nửa lạc quan và bình tĩnh của anh thì tốt rồi.” Cô thật lòng nói.
“Tôi lại muốn có bốc đồng và may mắn của cô.”
“Anh đang an ủi tôi sao?”
“Không phải, là tôi nói thật.”
Tinh Tuệ cười rộ lên, nụ cười phát ra từ nội tâm giống như cuối cùng biết được mình cũng không đến nỗi bi thảm lắm.
“Ah, ” J tại đầu bên kia điện thoại ôn nhu nói, “Cô có bao giờ cảm thấy dù
chỉ một giây thôi, thấy mình yêu Cao Nguyên rồi không?”
“…” Vấn đề này cô chưa từng nghĩ tới, nhưng khi J hỏi đến, cô chỉ có thể
buộc chính mình suy nghĩ, suy nghĩ hồi lâu, cô chỉ có thể trả lời như
vậy, “Anh có biết Trương Ái Linh có một câu danh ngôn gì không?”
“Đường vào tình yêu của người đàn ông thông qua dạ dày, đường vào tình yêu của người phụ nữ thông qua âm đạo.” J đáp ngay không hề suy nghĩ.
Tinh Tuệ khẽ mỉm cười: “Ừ, tôi vừa vặn ngược lại.”
Tối thứ sáu, Tinh Tuệ nhận được cuộc điện thoại ngoài ý muốn…
”Tôi mới vừa xong một ca phẩu thuật sáu tiếng đồng hồ, ” giọng Phùng
Giai Thành rất mệt mỏi, “Tôi sợ sau khi tôi ngủ thiếp đi sẽ quên, nên
muốn điện thoại trước cho cô, hỏi xem tối mai cô có rảnh không, tôi mời
cô ăn cơm.”
Mời ăn cơm đương nhiên
là chuyện tốt, nhưng mục đích ăn cơm làm cho Tinh Tuệ hơi do dự. Cô “Ừ”
ngập ngừng mấy giây cũng chưa nghĩ ra rốt cuộc nên trả lời có rảnh hay
là không rảnh.
”Tìm lý do từ chối khó như vậy sao?” tại đầu bên kia điện thoại bác sĩ nói móc cô.
”Tôi không phải đang nghĩ lý do từ chối, ” cô rất thẳng thắn với anh, “Tôi chỉ là do dự có nên đáp ứng cậu hay k