Snack's 1967
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324912

Bình chọn: 7.00/10/491 lượt.

nói một tràng dai như giẻ rách, Chu Diệu Lôi rốt cuộc nhịn không được ngắt lời anh “Anh căn

bản là không nghe trong cuộc họp tôi nói cái gì đúng không?”

“Ừ…” Cao Nguyên do dự mấy giây, quyết định thẳng thắn “Đúng vậy.”

“…”

“Lúc ăn cơm có thể đừng nói công việc được không?”

“Được rồi.”

Hai phần đồ ăn đồng thời đưa đến, Cao Nguyên cùng Chu Diệu Lôi cúi đầu xuống im lặng ăn.

Chu Diệu Lôi gọi cơm chiên đông âm, phần lớn đều là rau cải. Cao Nguyên nhớ rõ, trước kia không biết đọc ở đâu có một câu văn nói: phụ nữ thích ăn chay phần lớn dục vọng rất thấp, thói quen tại tĩnh như mặt nước

phẳng lặng, thậm chí có chút khuynh hướng cấm dục. Vì vậy, anh không tự

chủ lại nhìn Chu Diệu Lôi vài lần, cô cho dù trong miệng chất đầy thức

ăn, trên mặt cũng không thể hiện gì, sẽ không để cho đàn ông có quá

nhiều suy nghĩ không an phận… nhưng đàn ông từ trước đến nay đối với

băng sơn mỹ nhân là thích chinh phục hay là… dường như có một câu nói

rất đúng: thứ gì không có mới là tốt nhất!

Cao Nguyên chợt nhớ, nếu so sánh với Đường Tinh Tuệ, người kia là điển

hình ưu tú nhất cho động vật ăn thịt, quả thật không thịt không vui.

Sách dạy nấu ăn của cô vĩnh viễn vây quanh các loại thịt triển khai…như

vậy, nếu ngồi không được xem là tính lãnh đạm, thì ăn thịt cũng sẽ không được xem là tính đói khát?

Nghĩ tới đây, Cao Nguyên không khỏi cảm thấy buồn cười. Bởi vì vô luận là tính

lãnh đạm hay là tính đói khát, dùng để hình dung Chu Diệu Lôi cùng Đường Tinh Tuệ, đều không thích hợp. Con người thiên biến vạn hóa, hơn nữa,

phụ nữ không phải là như vậy sao … trước sau không đồng nhất!

“Không biết vì sao, ” Chu Diệu Lôi đột nhiên mở miệng nói, “Nhìn mặt

anh làm tôi bắt đầu hoài nghi trong đầu anh đang nghĩ lung tung cái gì

phải không?…”

Cao Nguyên chột dạ sờ sờ mũi: “Không có. Đang suy nghĩ công việc.”

Nói xong, anh liền nở nụ cười khổ, mới vừa rồi còn cảnh cáo cô lúc ăn

cơm không cần phải nói chuyện công việc, nhưng bây giờ lại nói mình đang suy nghĩ chuyện công việc với Chu Diệu Lôi không phải là tự mình đánh

mình một bạt tai sao?…

Cũng may Chu

Diệu Lôi cũng không hỏi tới. Nhưng nhìn xương sụn heo trong bàn ăn trước mắt, Cao Nguyên trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh vừa lòng thỏa mãn

của Đường Tinh Tuệ khi ăn thịt kho tàu anh nấu .. Nghĩ đi nghĩ lại, tự

nhiên thấy đáy lòng thật mềm mại giống như là có một cảm giác khó hiểu ở trong ngực, làm cho anh cảm thấy bất an.

*****************

Sau khi làm xong, Cao Nguyên lại hẹn Đổng Vân đi ăn cơm uống rượu. Những

người bạn của anh, phần lớn đều kết hôn sinh con, những người nói chuyện hợp ý đều sau khi tan tầm đều trở về nhà với vợ con. Quanh đi quẩn lại

chỉ còn có bạn nhậu, vạn bất đắc dĩ anh đều mất hứng đi, cho nên tính đi tính lại, cũng chỉ có Đổng Vân.

“Món ăn của nhà hàng Italy này rất ngon!” Vừa mới ngồi xuống, Đổng Vân liền bắt đầu thao thao bất tuyệt.

Cao Nguyên ngược lại không quá để ý. Ăn có ngon hơn cũng bất quá là một bữa cơm mà thôi, chỉ cần lấp đầy bụng, ăn cái gì cũng được. Nếu nói

“Thực sắc tính dã”, ăn uống là bản tính của con người, thì đối với anh

mà nói, chủ yếu chuyện này chỉ có “Tính”, tức là thuần túy về mặt bản

năng.

Đổng Vân gọi hết món ăn, uống

một ngụm nước chanh: “Trương Ái Linh nói, đường vào tình yêu của người

đàn ông thông qua dạ dày …những lời này thật sự là nói quá đúng.”

Cao Nguyên nhíu mày, tượng trưng qua loa nói: “Thật không?…”

“Cậu là quái thai.” Đổng Vân trắng mắt liếc anh một cái.

“Như vậy đường vào tình yêu của phụ nữ thông qua cái gì?” Anh lại hỏi.

“Âm đạo a.” Đổng Vân nhún vai.

Cao Nguyên kinh ngạc há to miệng …vậy anh và Đường Tinh Tuệ chẳng phải là hoàn toàn tương phản sao? !

“Lời này là Trương Ái Linh nói?” Anh vẫn cảm thấy khó có thể tin.

“Ừ. Xin hỏi văn học ngu ngốc tiên sinh, cậu có ý kiến gì không?” Đổng

Vân kinh doanh một công ty xuất bản, nên cũng dính chút ít phong độ của

người trí thức.

“Không có, ” anh nhướng mày, “Chỉ là không nghĩ tới nhà văn cũng sẽ dùng những từ ngữ thô tục như vậy.”

Đổng Vân bật cười: “Ở đâu thô tục? Đây là toàn tên khoa học của nhân loại nha.”

“Nhưng…” Cao Nguyên nhíu mày, “Không phải là cần phải dùng những từ thanh cao sao.”

“Nói ví dụ như?”

“Ví dụ như…” Anh suy tư, trong đầu không ngừng tìm tòi các loại từ ngữ, “Chuyện muốn XX?”

“Cậu cảm thấy ‘Dạ dày’ cùng chuyện muốn XX’ có thể không liên quan tới nhau sao?”

“Như vậy…’Tử cung’ ?”

Đổng Vân rùng mình một cái: “Bỗng nhiên trở nên thật tà ác.”

“…”

Cuối cùng, anh đành phải bỏ qua.

“Nhưng tôi cảm thấy cái này nói không xuôi, ” anh còn không chịu thua,

“Nếu quả thật như Trương Ái Linh nói như vậy, thì một khi phụ nữ chỉ cần cùng đàn ông lên giường, sẽ yêu người đàn ông này sao …không có thể

đi!”

Đối với vấn đề này, Đổng Vân

cũng đồng quan điểm với anh: “Tôi cảm thấy cần phải nói như vầy : nếu

như là trong lòng không có đàn ông hay phụ nữ nào khác thì những lời này là rất đúng. Nhưng nếu như vốn trong lòng người này đã có người khác

thì chỉ sợ làm bất cứ điều gì cũng đều uổng công.”

Cao Nguyên vò tóc, thậm c