Polly po-cket
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324953

Bình chọn: 9.5.00/10/495 lượt.

vậy.”

”Vậy cậu rốt cuộc thích người ta sao? Không thích thì đừng hao tâm tổn

sức, để cho em trai của tôi phát triển, phát triển đi,… Thật sự tôi

không biết là vị Lộ tiểu thư này có mị lực kinh người như thế nào… nhưng tình nhân trong mắt luôn là Tây Thi, chỉ cần Phùng Giai Thành yêu thích tôi cũng sẽ không có ý kiến.”

Cao Nguyên liếc mắt, từng chữ từng câu đáp: “Không - thể - nào – dâng - tặng. Tạm biệt!”

Nói xong, anh lập tức cúp máy. Sau đó, vẫn tưởng tượng được khuôn mặt

Phùng Giai Thụy tại đầu bên kia điện thoại nghiến răng nghiến lợi.

Cả một tuần, Cao Nguyên cũng không chạm được mặt Đường Tinh Tuệ, không phải do cô làm thêm giờ nhưng chính là anh không rảnh.

Người kia ở trong điện thoại hắc hắc cười: “Gặp mặt cũng vô dụng, “cái kia” của tôi đang đến đây…”

Được rồi, … anh lau cái cái trán đầy mồ hôi, nếu như một đôi pháo × hữu gặp mặt không thể đánh × pháo, vậy còn tới gặp làm gì?

Chỉ là buổi tối thứ sáu, anh gọi một vòng điện thoại, ngay cả bạn nhậu

cũng đi công tác, đi công tác, xã giao, xã giao, mọi cách đều rơi vào

đường cùn, anh chỉ còn cách gọi cho Đường Tinh Tuệ “Thử thời vận” .

” “Cái kia” của em đi chưa?” Anh vừa mở miệng đã hỏi, giống như kẻ đói trong hang lâu ngày cứ nghĩ hoài đến một món ăn.

”Ừ.” Cô đại khái ra vẻ gấp rút, cho nên nghe có vẻ gần như hơi qua loa với anh.

”Rốt cuộc là đi hay chưa đi?” Nhịn một tuần lễ, anh không tự chủ có chút nổi nóng.

”Đi, đi rồi!” Cô cũng không nhịn được, “Để làm gì?!”

”Vậy đừng làm thêm giờ, tôi tới đón em.”

”… Tôi còn có việc.” Cô lại bắt đầu qua loa với anh.

”Khi nào thì hết bận?”

”Không biết… Khoản chín, mười giờ gì đi!”

Cao Nguyên nhịn cảm xúc ngột ngạt đè nén đã lâu trong lồng ngực xuống,

cố gắng không làm cho khẩu khí của mình nghe có vẻ tàn ác: “Vậy em tan

tầm tới đây đi?”

”A, biết rồi.” Cô ngược lại trả lời rất nhanh.

”Ừ…” Thật sự, không hài lòng lắm nhưng Cao Nguyên như cũ bồi thêm một câu, “Tôi về trước hầm giò heo cho em.”

”Cũng tốt!” Cô thoáng chốc vui mừng khôn xiết nói.

Anh nhịn không được cười rộ lên, lại dặn dò cô nhanh lên, sau đó, mới để điện thoại xuống.

Đồng hồ trên tường trong phòng làm việc chỉ sáu giờ rưỡi, anh tính toán trước khi về nhà ghé qua siêu thị mua đồ, tám giờ có thể bắt đầu nấu

giò heo, đợi đến mười giờ cô về. Mặc dù, hầm như vậy chưa mềm lắm nhưng cũng có thể ăn được… vì vậy anh lập tức thu dọn đồ đạc rời ngân hàng.

Tối thứ sáu, đường phố tấp nập nhưng thật may, ngược lại, trong siêu

thị, khách mua hàng lại không nhiều lắm, Cao Nguyên đi thẳng đến quầy

bán thịt, chọn lấy một khúc giò sau tương đối hài lòng sau đó vội vã đi

đến quầy thu ngân tính tiền.

Do đang

vội, nên anh đậu xe ở lề đường sát cửa siêu thị, lúc xếp hàng chờ trả

tiền anh phải liên tục quan sát xe của mình, chuẩn bị chỉ cần nhìn thấy

đèn hiệu lóe lên yêu cầu phải lái xe đi là có thể lao ra xe ngay.

Đột nhiên, trong ánh đèn rực rỡ, trong cảnh ngựa xe như nước, anh thấy

một hình dáng quen thuộc, từ đường cái đối diện chạy như bay đến, anh

còn chưa kịp mở miệng gọi cô, cô đã tươi cười chui vào một chiếc xe

thương vụ màu bạc mà người đàn ông ngồi trên ghế lái… không phải là

Phùng Giai Thành thì là ai?

Phùng Giai Thành cùng cô vừa nói vừa cười, đợi cô buộc chặt dây an toàn, lại hàn huyên vài câu, mới chậm rãi lái xe đi.

Cao Nguyên đứng ở nơi đó, trong tay còn giỏ xách của siêu thị, trong

giỏ xách có phân nửa cái giò heo vừa mới mua còn tươi, cứ như vậy, kinh

ngạc nhìn đèn của từng chiếc xe nối đuôi nhau dần dần biến mất theo ánh

đèn đường màu vàng nhạt. Thẳng đến phía sau có người vỗ vỗ vai của anh, ý bảo anh có thể đi lên tính tiền, anh mới gật đầu, tâm thần hoảng hốt từ trong túi lấy tiền mặt ra thanh toán.

Qua mười giờ năm phút, cửa ngoài truyền đến tiếng chìa khóa xoay trong

ổ. Đường Tinh Tuệ mở cửa tiến vào, thấy Cao Nguyên ngồi trên ghế sofa

chơi game, liền xoay người vừa đóng cửa vừa thuận miệng hỏi:

”Giò hầm xong chưa?”

Anh tập trung tinh thần chơi game, trên màn hình quái vật mở miệng ra

to như chậu máu hướng anh thao túng đánh tới, anh không chút hoang mang

dùng liên tiếp những động tác thuần thục đánh bại nó.

Đường Tinh Tuệ thay dép, quăng ba lô đến bên cạnh anh, sau đó xoay người đi phòng bếp, vừa bật đèn lên đã kinh ngạc nói:

”Vì sao giò heo còn ở trên bàn? !”

Anh dường như không lên tiếng, tiếp tục chăm chú chém giết.

Đường Tinh Tuệ đem chân giò bỏ vào tủ lạnh, rửa tay, cầm hai chai bia

đi ra, đến bên cạnh anh ngồi xuống. Nhìn anh chơi game trong chốc lát,

sau đó đưa một chai bia cho anh: “Giúp tôi mở một tí.”

Cao Nguyên dường như không để ý cô, giống như cô chưa hề tồn tại.

Lần này, Đường Tinh Tuệ cũng phát hiện được không khí có điểm bất thường,

vì vậy một tay cầm chai bia huơ qua huơ lại, kinh ngạc hỏi: “Anh làm sao vậy?”

Cao Nguyên nhíu mày, dường như không nghe thấy, trên mặt không thể hiện gì.

Đường Tinh Tuệ cảm thấy bối rối, chỉ yên lặng nhìn anh, cũng không nói

chuyện. Qua một hồi lâu, cô đưa thay sờ sờ mặt anh, khẩu khí mềm mại

hỏi: “Con khỉ, anh rốt cuộc làm sao vậy…”

Ca