không tốt
lắm, trù nghệ cũng chỉ tàm tạm nhưng… vì ngay cả khi giờ cao điểm hay
bất kỳ lúc nào thì nơi này luôn có thể tìm được một bàn gần cửa sổ, yên
tĩnh dùng bữa tối.
Lúc đi vào nhà
hàng đã thấy Tương Dao ngồi chờ, đang gọi điện thoại, thấy cô đến, liền
qua loa kết thúc cuộc gọi, vẫy tay mĩm cười với cô. Tinh Tuệ thở dài,
chạnh lòng nghĩ trên đời này, có bao nhiêu người bị vận mệnh trêu đùa?
”Cậu biết không, ” sau khi gọi xong món ăn, Tinh Tuệ nói, “Mặc dù khi
phát hiện mình không ‘Cô đơn’ thì cảm giác rất tốt, nhưng mình hy vọng
là… những người thân trong gia đình và bạn bè cũng được bình an… giống
như cuộc sống trước đây của mình vậy.”
”…” Tương Dao vươn tay, vỗ vỗ tay của cô, không rõ rốt cuộc là an ủi hay là cảm kích.
”Có chuyện gì xảy ra với cuộc sống hôn nhân của cậu và Vương Trí Vỹ vậy?”
Tương Dao không trả lời cô, ngược lại nói: “Chuyện cũ của mình quá dài, của cậu tương đối ngắn, cũng khá dễ giải quyết, tụi mình nói về vấn đề
dễ trước đi, được không?”
Tinh Tuệ
tay chống cằm, cuối cùng gượng cười nói: “Được rồi, vấn đề của mình
tương đối ngắn, tin nhắn hồi chiều nay đã có thể bao quát toàn bộ.”
”Như vậy…” Tương Dao một tay chống cằm, giống như đang ngồi trong giảng đường đại học, vẻ mặt thành thật nghe cô tâm sự, “Người đàn ông đó như
thế nào?”
Tinh Tuệ trầm mặc một hồi, cuối cùng lấy hết can đảm nói: “… Là Cao Nguyên.”
Tương Dao cũng chưa từng gặp qua Cao Nguyên, nhưng nhiều năm như vậy,
nghe qua tên của anh không dưới mấy mươi lần, đương nhiên biết rõ hai
người bọn họ là bạn bè thân thiết, cho nên không khỏi kinh ngạc há to
miệng.
”Rất kỳ quái đúng không?” Cô có điểm chột dạ.
Tương Dao lại lắc đầu: “Có gì kỳ quái đâu… nếu như hai người đều độc thân.”
”…” Cô nghĩ, có lẽ đây là điều duy nhất đáng mừng.
”Anh ta là người thế nào?” Tương Dao lập lại câu hỏi khi nãy.
Tinh Tuệ lúc này mới giữ vững tinh thần nghiêm túc suy nghĩ vấn đề.
Đúng vậy, Cao Nguyên… cuối cùng là người đàn ông như thế nào?
”Anh ấy…” Tinh Tuệ suy tư, trong đầu hiện ra bộ dạng của Cao Nguyên,
“Anh ấy không chỉ được xem là anh tuấn, mà là rất rất… đẹp trai. Anh ấy
không thường vận động, cũng không thích ăn món gì cụ thể, vóc người cũng rất tốt, chỗ nào cần xương thì thì có xương, chỗ nào cần thịt thì có
thịt.”
”Vì sao mà khi cậu nói vậy, mình lại có một cảm giác rất ‘Nhục dục’?” Tương Dao bật cười.
Tinh Tuệ ngẩn người, nhớ lại những điều mình vừa nói, không khỏi có
chút xấu hổ … có lẽ bởi vì “Nghiệt duyên” này là do “Nhục dục” mà thành…
“Sorry, ” Tương Dao vội vàng xua xua tay “Coi như mình chưa nói gì cả, cậu tiếp tục đi.”
”…” Tinh Tuệ cảm thấy xấu hổ, nhưng vẫn kiên trì nói tiếp, “Ừ… Anh ấy
rất thông minh, rất có đầu óc kinh tế … cậu biết đó anh ấy là người phụ
trách mua bán ngoại hối của ngân hàng mà. Ai như mình trong tháng chỉ có mấy khoản nợ phải trả mà còn loay hoay không biết làm sao…”
”…”
”Anh ấy rất biết nấu ăn, nhưng sẽ không ủi quần áo; thích chơi game,
nhưng không trầm mê; anh ấy thích uống rượu nhưng rất chán ghét say rượu lái xe; anh ấy rất nhiều bạn gái nhưng cuối cùng không phải là anh ngại người ta chưa đủ tốt, mà là người ta ngại anh ấy không đủ quan tâm đến
họ.”
”…”
”Cuối cùng, cá tính của anh ấy là…” Nói đến đây, cô dừng một chút,
giống như là bất chợt không biết nên dùng từ gì cho chính xác, “Lớn mật, cường thế, thích mạo hiểm, thích gì nói nấy, nhưng có đôi khi lại có
điểm… tự khép kín, không thích tâm sự với người khác.”
”Nghe hay vô cùng…” Tương Dao vò đầu bứt tai suy nghĩ một chút, mới
được ra kết luận, “Một người mâu thuẫn nhưng lại rất hấp dẫn.”
Tinh Tuệ nhếch miệng, tiếp tục nói: “Anh ấy kỳ thật rất có duyên với
phụ nữ, trước kia mình nghĩ rằng trong tình cảm anh ấy không quá nghiêm
túc… nhưng hiện tại nhìn lại, mình vẫn cảm thấy như vậy, bởi vì anh ấy
chưa bao giờ thay đổi bản thân vì bất kỳ ai hoặc bất kỳ chuyện gì … anh
ấy chỉ làm chuyện gì mà anh ấy muốn làm.”
”A…” Tương Dao nhướn mày, “Người này đối với hôn nhân mà nói, cũng không quá hay.”
”Nhưng mình cảm thấy anh ấy là người tốt, ” Tinh Tuệ bất đắc dĩ nói,
“Mình không biết cậu có hiểu ý mình hay không, là vì… mình và anh ấy
biết nhau nhiều năm như vậy, mình quen thấy anh ấy như vậy và dường như
anh ấy cũng quen thấy mình như vậy. Mình biết rõ anh ấy là người như thế nào, thiên tính của anh ấy ra sao… phóng đãng, yêu tự do. Nhưng nếu như mình yêu anh ấy, mình nhất định không hy vọng có thể ràng buộc anh ấy
bởi bất kỳ chuyện gì, dù có thể ở một góc độ nào đó tình yêu và hôn nhân luôn làm cho người ta có cảm giác bị ràng buộc. Anh ấy không giống với
mình, mình là người cam tâm tình nguyện chịu trói buộc, nhưng anh ấy lại không phải như vậy … hoặc ít ra là do mình cảm nhận như thế. Mình có
thể tưởng tượng tương lai của anh ấy như thế nào, nhưng không cách nào
tưởng tượng được nếu chúng mình ở bên nhau thì tương lai sẽ như thế
nào?”
Sau khi thao thao bất tuyệt
nói những lời gần như tự bạch này, Tinh Tuệ chợt phát hiện, Cao Nguyên
trong cảm nhận của cô là một người như vậy… Cô chưa
