The Soda Pop
Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Bó Hoa Cúc Tây Cuối Cùng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325122

Bình chọn: 10.00/10/512 lượt.

ật sự là tính cách của Đường Tinh Tuệ.

”Hi!, ” nét mặt của cô không hề lúng túng, ngay cả ánh mắt dường như cũng không hề ngập ngừng, “Hai người cũng đang tìm bàn à?”

”Đúng vậy, ” Đổng Vân luôn tỏ ra ân cần đối với phụ nữ, “Ở đây thật ít khi có bàn trống.”

”J đang tìm người quen thương lượng cửa sau, ” Tinh Tuệ cười chỉ chỉ J

đang gọi điện thoại bên cạnh, “Có muốn ngồi chung không?”

”Tốt, tốt.” Đổng Vân thật cao hứng gật đầu.

Tinh Tuệ lại quay đầu nhìn Cao Nguyên nói: “Ah, anh tuần này bề bộn

nhiều việc lắm sao? Vì sao mà một cái tin nhắn cũng không thèm gửi cho

tôi?”

“A… Ừ, có chút bận…” Anh kinh ngạc đáp.

Sau đó, Tinh Tuệ quay đầu lại cùng Đổng Vân tán gẫu trình độ nấu ăn của nhà hàng này. Cao Nguyên đứng yên không nói gì, kín đáo quan sát Đường

Tinh Tuệ, cố gắng phân tích từng vẻ mặt và ánh mắt của cô, nhưng vẫn

không phát hiện được điều gì, giống như… đêm đó, sau khi cơm nước xong,

anh chưa từng nói điều gì cả và bọn họ cũng đang rất ổn.

J thật “Thần thông quảng đại”, chỉ sau năm phút nói chuyện điện thoại, bọn họ đã được an bài tại một cái bàn gần cửa sổ, bên dưới là cảnh

thành phố về đêm, đồ sộ lại mê người.

”Anh thật lợi hại.” Cho dù Đổng Vân luôn có thành kiến với người đồng tính luyến ái nhưng vẫn không thể kiềm lòng khen ngợi J.

Đâu có, đâu có…” Trên cơ bản, J đối với trai đẹp hoàn toàn không có năng lực chống cự.

Người phục vụ mang thực đơn đến, J và Đổng Vân ngồi bên ngòai đối diện

nhau cùng đưa tay ra đón, trong nháy mắt cả hai người đã cầm lấy thực

đơn cùng hướng đối phương qua loa mỉm cười, sau đó lại sít sao nắm chặt

thực đơn không chịu buông ra.

”Ách…” Tinh Tuệ vội vàng nói với người phục vụ, “Phiền anh cho chúng tôi một tờ thực đơn nữa.”

Người phục vụ lập tức làm theo, xoay người lại cầm thêm một tờ thực đơn đi ra, nhưng hai người đó vẫn gắt gao níu hai góc của tờ thực đơn cũ,

không ai nhường ai.

Cuối cùng Cao

Nguyên phải đá Đổng Vân một cái, Đổng Vân mới không tình nguyện buông

tay, cầm lấy tờ thực đơn khác do người phục vụ đưa đến. Sau đó, J và

Đổng Vân đều cúi đầu xuống nghiêm túc gọi món.

Cao Nguyên thấy điện thoại di động trong túi rung lên từng hồi, lấy ra xem, dĩ nhiên là tin nhắn của Đường Tinh Tuệ:

”Nói Đổng Vân đừng có xen vô, J là cuồng gọi thức ăn đó !”

Anh nhíu mày, trả lời: “Đổng Vân cũng là người không bao giờ giao quyền gọi thức ăn cho người khác!”

”Vậy anh hãy nghĩ cách đi.” Cô còn lập tức nói.

”Nghĩ như thế nào? !”

”Tôi mặc kệ!”

Cao Nguyên thở dài, người này luôn đưa ra cho anh những vấn đề khó

khăn. Trước khi nghĩ ra cách gì để ngăn cản được Đổng Vân, Cao Nguyên

hướng người phục vụ nói: “Salade trái cây.”

”Salade trái cây toàn là xòai, ăn rất nóng và đau nhức ” J lập tức ngăn cản anh, “Hay là đổi salade rau củ đi.”

Lúc Đổng Vân há mồm dự định phản bác, Cao Nguyên lại đá Đổng Vân một

cái, Đổng Vân nghiêng mắt trừng Cao Nguyên, anh chỉ có thể làm như không nhìn thấy.

”Thăn bò hầm tiêu xanh.” J gọi.

” Chẳng lẽ còn chưa đủ sao, gọi toàn tiêu xanh không vậy? ” Đổng Vân cũng không kém, “Đổi bò sốt tiêu đen đi, ăn ngon lắm.”

J kinh ngạc nhìn Đổng Vân, như muốn phát tác, Tinh Tuệ tỉnh như không ho khan một tiếng, J đành phải câm miệng.

Sau đó J và Đổng Vân lại đại chiến gọi thức ăn, Cao Nguyên không ngừng

đá chân, Tinh Tuệ không ngừng ho khan, đến khi sắp gọi xong món ăn, J và Đổng Vân cuối cùng không thể nhịn được nữa, đồng thanh kêu to:

”Đừng đá!”

”Đừng ho khan!”

Cao Nguyên và Đường Tinh Tuệ lập tức ngồi thẳng lại trên ghế, im lặng, làm bộ nhìn sang chỗ khác.

Ngoại trừ lúc gọi thức ăn được xem như là có chút sóng gió, cả buổi tối diễn ra thật vui vẻ. Cao Nguyên liên tục kín đáo quan sát Đường Tinh

Tuệ. Nếu không phải biết rõ đêm hôm đó chính mình đã nói điều gì thì anh thật sự muốn dùng máy quay ngược thời gian để trở lại quá khứ xem lại

những gì đã xảy ra.

”Đúng rồi ”

không biết xuất phát từ mục đích gì, J đột nhiên hỏi Tinh Tuệ, “Cô và vị bác sĩ trẻ gần đây tiến triển như thế nào?”

Đổng Vân quay đầu nhìn Cao Nguyên, nhướng mày, ý muốn biết người mà J đề cập.

”Là Phùng Giai Thành…” Cao Nguyên không tình nguyện đáp.

Đổng Vân chợt nhớ ra gật gật đầu.

Cao Nguyên quay đầu, phát hiện Tinh Tuệ đang nhìn anh. Cả buổi tối, cô

đều biểu hiện rất tự nhiên, chỉ có cái nhìn này, giống như sợ bị lộ tẩy

chuyện gì.

”Chỉ là… bạn bè thôi.” Cô chép miệng.

”Giống như cô và Cao Nguyên?” vẻ mặt J rất tự nhiên.

”A…” trong mắt Tinh Tuệ toát ra một chút hoảng hốt, “Đương nhiên… Tựa như tôi và Cao Nguyên.”

J quay đầu nhìn Cao Nguyên, giống như cười mà như không, rất muốn đòi đánh.

Cao Nguyên bình tĩnh khép hờ mắt, dùng đũa gắp một đũa bò sốt tiêu đen đưa vào miệng.

”Đừng cự tuyệt bất cứ cơ hội nào nha, Tinh Tuệ, ” vì trong bàn Đổng Vân là lớn tuổi nhất, nên lúc theo chân bọn họ nói, luôn dùng một giọng rất giống ”Đại ca”: ”Cô vừa trẻ tuổi, vừa xinh đẹp, lại thông minh như vậy, nhớ phải tạo cho mình cơ hội cũng là cho người khác cơ hội nữa!”

Đường Tinh Tuệ há mồm muốn nói gì đó nhưng lời nói vừa ra đến miệng,

quyết định lại bỏ qua. Cuối