ơn cốc* ( ngực), nàng không ngừng huy động hai tay, giúp chính bản thân mình có không gian mà thở.
Đột nhiên như là có người nghe thấy tiếng nàng cầu nguyện mà đến, giúp nàng thoát ly khỏi cái người
đang ôm nàng chặt một cách phi thường kia. Âu Uẩn Đình hớp từng ngụm
từng ngụm không khí, hé ra khuôn mặt nhỏ nhắn đang đỏ bừng.
“Phúc thẩm, ngươi đừng có quá
kích động như vầy, Phiên Nhân chỉ là vừa có tỉnh lại, đừng có dọa
nàng”. Một vị nữ tử khí chất cao nhã giúp đỡ nàng lần nữa ngồi lại bên
giường. ” Như thế nào? Phiên Nhân, thân hình còn chỗ nào không khỏe
không?”.
Vị tiểu thư vừa hỏi nàng này
có tiếng nói thật mềm mại dễ nghe, thực kì dị, Âu Uẩn Đình tâm sự khẩn
trương, hướng ánh mắt mờ mịt nhìn bốn phía quanh mình, phòng này lí nào lại lập tức trở nên nhiều người như vậy, hơn nữa… Hơn nữa tất cả đều
là gương mặt đầy sinh khí, và nàng cũng dễ dàng nhận ra được các nàng
chính là tỏ ra rất thân thiết, rất tốt với nàng, nhưng chung quy là
nàng không có nhận ra họ là ai cả.
“Phúc thẩm, ngươi xem đi!
Phiên Nhân có phải là đã bị ngươi dọa cho ngốc luôn rồi không”. Một
tiếu lệ nữ tử khác đứng cạnh giường gỗ tỏ ý giả vờ ai oán, nhưng chính
là đôi mắt nàng ta đang lộ ra ý trêu cợt.
“Nói như vậy cũng nói được”.
Phúc thẩm không tin vội lên tiếng phản bác, “Đến đây Phiên Nhân, Phúc
thẩm đã vì ngươi mà nấu rất nhiều thang dược bổ cho thân thể ngươi, mau mang nó lên đây đi”. Phúc thẩm tay chân luống cuống bưng lên một bát
thang dược, liền một cái ép nàng uống luôn.
“Phúc thẩm ngươi một lần nấu
một bát lớn như vậy, Phiên Nhân uống sao hết được, nàng không có phải
là ngươi”. Cũng vẫn là tiếu lệ nữ tử khi nãy tra hô lên.
“Kỳ quái, nha đầu ngươi khi
không sao nhiều ý kiến như vậy, này cũng không, kia cũng không, phải
biết rằng…” Phúc thẩm không cam lòng yếu thế mở miệng nói lại.
Liền như vậy, hai người ngay lập tức đã mở ra một trận đại chiến.
Không để ý tới hai người đang
tranh cãi đó, nữ tử nhàn nhã ôn nhu lên tiếng nói:” cám ơn ngươi, ta
cũng thực xin lỗi ngươi, thực cảm ơn ngươi hôm đó thế ta nhận trận
đòn, thực xin lỗi tại ta, hại ngươi hôn mê nhiều ngày như vậy.” Khuôn
mặt nữ tử biểu lộ ý cảm tạ lẫn sự áy náy, có thể thấy rõ nàng rất thành tâm.
Âu Uẩn Đình chung quy vẫn là
không có cơ hội phản ứng, chỉ thấy ở giữa vị phúc thẩm cùng tiếu lệ nha đầu kia khi nghe câu nói của vị nữ tử ôn nhu cũng vội vàng xoay người
lại, khen ngợi thật to vài câu.
” Đúng rồi, Phiên Nhân, thật
sự lúc đó không có nhìn ra ngươi luôn. Bình thường ngươi hướng nội
thẹn thùng, nhát gan sợ sự, không nghĩ tại thời điểm tất cả mọi người
đều bị lão gia làm cho sợ tới hồn phi phách tán – hồn vía lên mây,
ngươi lại có dũng khí xông lên phía trước bảo vệ tiểu thư, thật sự
khiến cho Mẫn nhi đối với ngươi thật bội phục”.
Cứ nhớ lại cái màn kia, nàng
liền không cầm được sự bội phục, Phiên Nhân yếu đuối lấy hết dũng khí
bảo vệ tiểu thư, thật là … thật là khiến nàng rất rất cảm động a.
“Đúng rồi! Đúng rồi!”. Phúc
thẩm cũng nhanh chạy tới tiếp lời, “cũng không uổng tiểu thư bình
thường đối đãi với chúng ta tốt như vậy, tri ân phải báo đáp, Phúc thẩm ta thật kính nể ngươi”. Phúc thẩm cứ nghĩ liệu có thể hay không ha?
Phiên Nhân thường ngày luôn văn văn nhược nhược *(yếu đuối) , an nhiên tĩnh lặng, ai mà biết nàng lại có cái dũng cảm lớn như vậy, lại là do nàng tự nguyện không phải do mệnh lệnh nữa.
“Lạ a! Ta thật sự cảm kích, Phiên Nhân đâu?” Nữ tử ôn nhu tao nhã nói.
Ba người thao thao bất tuyệt
thay phiên nhau nói lời hay, giống như người nằm trên giường kia, không chỉ là cứu chủ tử của mình mà còn là trung tâm của đám nô tì, là đại
vĩ nhân cứu vớt cả xã hội.
Âu Uẩn Đình sắc mặt đần ra,
nàng thề là nàng thật sự không muốn phá hư hứng trí của các nàng, chính là…. Nàng lấy chút hơi từ trong yết hầu, kiên nhẫn phi thường, vừa
uyển chuyển vừa chần chờ, để hỏi cho ra những điều nghi hoặc ở trong
lòng.
“Ách… Thực xin lỗi?”. Câu này
là nàng dồn mười phần khí lực để hỏi, Âu Uẩn Đình bình sinh đây là lần đầu tiên dồn sức vận âm để hỏi một câu hỏi, không làm thế này không
xong, ai kêu các nàng từ đầu chí cuối không cho nàng cơ hội để nói, hại nàng phải dung đến hạ sách này, nhìn chằm chằm vào ba nữ tử đột nhiên
im lặng ở phía trước mặt nàng, Âu Uẩn Đình cảm thấy tương đối vừa lòng, rốt cuộc cũng đến phiên nàng nói chuyện.
Nàng cố gắng làm cho bản thân
mình tối thiểu có thể nặn ra một nụ cười thật tươi, bởi vì nàng sợ vấn
đề kế tiếp mà nàng nói ra, sợ sẽ dọa cho ba nữ nhân trước mặt chết
khiếp, tuy nhiên các nàng nhìn một chút cũng không hề “yếu đuối”, bất
quá vẫn là nàng dự liệu trước cho tốt mà thôi, “xin hỏi … nơi này là
nơi nào nha?”.
Vấn đề vừa nói ra, ngay sau đó đã mở ra một không gian tĩnh mặc, ba nữ nhân trước mắt kia cứ như bị
phong hàn đóng băng, sáu con mắt ngay cả nháy một cái cũng không. Kỳ
quái, vấn đề mà nàng hỏi không đủ rõ ràng sao? Hay là tại nhĩ lực của
các nàng không được tốt.?
“Các ngươi nghe không hiểu ý của ta phải không? Haiz … Chắc ta phải đổi phương thức h
