pacman, rainbows, and roller s
Bởi Vì Yêu

Bởi Vì Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325610

Bình chọn: 9.00/10/561 lượt.

về.

Thanh âm lạnh nhạt của Mộ Thiên làm cho người khác cảm giác trong

lòng nguội lạnh, “Kỳ thực… Kỳ thực tiền này là phí em cùng Tiểu Kiều ly

hôn! Anh trai cô ấy cho em!” Hắn từng từ tưng từ nói ra, phảng phất như

hắn kể chuyện xưa của người khác.

Cô khiếp sợ quay đầu nhìn hắn, giọng the thé nói, “Em nói cái gì?”

Mộ Thiên chính là kinh ngạc nhìn cô, “Chị, em vô dụng như vậy. Chị có hối hận năm đó đem cơ hội đi học nhường cho em không?”

Cô há mồm thở phì phò, phe phẩy đầu nói, “Em nói cái gì? Nói lại lần nữa xem! Không, chị không tin!”

Hắn lại bắt đầu cười ha hả, cười đến nước mắt cũng rớt xuống dưới,

cuối cùng ôm đầu chậm rãi ngồi xuống dưới, ở trước mặt cô gào khóc lớn.

Cô hấp khí, “Không, Mộ Thiên, em thế nào có thể làm như vậy? Lục Kiều làm sao bây giờ, em có hay không nghĩ tới cô ấy làm sao bây giờ?”

Hắn ngẩng đầu, “Chị, vậy chị nói em lúc ấy nên làm cái gì bây giờ?”

“Chị, chị nói em lúc ấy nên làm cái gì bây giờ?” “Em lúc ấy có thể làm sao bây giờ?”

Đúng vậy. Hắn lúc ấy nên làm cái gì bây giờ! Hắn lúc ấy có thể làm sao bây giờ ?

Cô chậm rãi trượt bánh xe, ôm đầu của hắn, hai người ở trong phòng

khách rộng lớn nhà mình như vậy không kiêng nể gì khóc lớn lên.

Mộ Thiên không hề hay biết tựa đầu gối lên trên đùi cô, thì thào tự

nói “Chị, em không có tiền đồ như vậy. Tiểu Kiều ở thời điểm đó cho dù

đi theo em cũng sẽ chịu khổ, đúng hay không?”

Nếu có thể, ai có thể dễ dàng buông tha cho vợ của mình! Nếu có thể, ai sẽ lấy tiền lăng nhục như vậy.

Cô nghĩ đến người đàn ông tây trang phẳng phiu kia, cặp mắt cao quý lãnh đạm kia. Nước mắt lại trào ra mãnh liệt!

Chỉ cần tưởng tượng chuyện tình phát sinh lúc đó đó của hai người, cô luôn không thể kìm nén đau lòng, đau lòng Mộ Thiên, đau lòng Lục Kiều!

Đau lòng hết thảy chuyện tình giữa hai người!

Nếu không phải năm đó ba gây ra tai nạn xe cộ ngoài ý muốn kia, Mộ

Thiên cùng Lục Kiều làm sao có thể đi đến tình thế như thế đâu?

Tần Mộ Vũ thở dài, “Lục Kiều, em cùng Mộ Thiên một điểm hi vọng cũng không có sao?” Lâu Lục Kiều cúi đầu, chính là trầm mặc.

Tần Mộ Vũ ôn nhu nói, “Lục Kiều, qua nhiều năm như vậy, Mộ Thiên hắn

luôn luôn yêu em, luôn luôn chờ em! Em quay đầu liếc hắn một cái, không

được sao? Chỉ cần em cởi bỏ khúc mắc này, em sẽ phát hiện Mộ Thiên rốt

cuộc có yêu em bao nhiêu!”

Nhưng là… nhưng là cô chính là giải không xong, không qua được. Bởi

vì từng đã yêu sâu sắc, cho nên càng không qua được. Lâu Lục Kiều im

lặng, một hồi lâu mới nhẹ nhàng mà nói,”Chị Mộ Vũ. Chuyện quá khứ hãy để cho nó qua đi. Đều qua nhiều năm như vậy, chúng ta đều thay đổi. Sớm đã không còn là chúng ta năm đó. Em cùng hắn, quay lại không được… Cho dù

quay lại, kết hôn thì có lẽ đến lúc đó vẫn là vết thương day dứt, chúng

em ngay cả hôm nay sẽ phát sinh cái gì đều không thể đoán trước thì làm

sao có thể cam đoan về sau chứ? Nếu đã như thế còn không bằng bảo trì

tình trạng hiện tại… Cũng bảo trì những kỷ niệm tốt đẹp nhất trong lòng

nhau.”

Tần Mộ Vũ thở dài, “Em không thử, làm sao mà biết được? Ai… Em cùng

Mộ Thiên đều là người trưởng thành rồi, cộng lại đều sáu mươi năm, nếu

có thể thử tha thứ, liền nỗ lực một chút…” Lâu Lục Kiều một mặt đau

thương. Tần Mộ Vũ đành phải nói, “Chị cũng không nói thêm cái gì. Đến,

chị dẫn em đi xem vài thứ.” Cô đem Lục Kiều đưa đến phòng ngủ của Mộ

Thiên. Lục Kiều khó hiểu nhìn cô, cô trượt xe lăn, mở ra cánh cửa của

phòng quần áo, “Bên phải cái ngăn tủ kia, em đi mở ra xem.” Nói xong, cô chậm rãi trượt xe lăn ra phòng ngủ.

Phòng giữ quần áo tràn ngập hơi thở của hắn, rất quen thuộc, quen

thuộc đến nỗi ngay cả tâm cũng đều rối rắm. Cô lắc lắc đầu, nỗ lực xua

tan hương vị của hắn nhưng là khắp nơi đều là hương vị của hắn, nghênh

diện đánh úp lại, không chỗ lui, bất luận như thế nào cũng không thể

tiêu trừ.

Cô không phải không nghĩ cùng hắn sống cùng nhau như xưa nhưng là cô

không qua được cánh cửa của bản thân. Tự tôn của cô, không cho phép!

Kiêu ngạo của cô, không cho phép!

Cô xót xa cơ hồ muốn khóc. Vì xua đi loại cảm giác chua xót này, vội

mở ra tủ quần áo, tủ quần áo to như vậy chỉ treo vài món quần áo.

Một trắng một đen hai bộ quần áo. Màu trắng là quần áo của cô ngày đó kết hôn, màu đen là âu phục màu đen giá rẻ của hắn ngày đó, quần áo

được bao bên ngoài bằng các túi trong suốt dày đặc, hiển nhiên chủ nhân

dụng tâm bảo dưỡng, thậm chí ngay cả nơ trên cổ áo của bộ tây trang đen

vẫn còn.

Bên trong góc còn đặt một cái hộp nhỏ, nếu cô nhớ không lầm thì chiếc hộp này là hộp đựng chiếc nhẫn năm đó bọn họ mua.

Tay cô từng chút từng chút tiếp cận, tiếp xúc đến vải nhung mặt ngoài, “Ba” một tiếng mở ra, rõ ràng là bọn họ nhẫn kết hôn!

Cô chưa từng có nghĩ tới đời này còn có thể nhìn thấy đối nhẫn này.

Ngày đó đem nhẫn trên tay tháo xuống, hung hăng ném ở trên mặt hắn… Nhẫn “Tranh” một tiếng đánh rơi trên đất, lại lăn đến một cái góc nào đó… Cô vừa kéo cái hòm ra…Viên đá trên chiếc nhẫn kia cư nhiên còn rất sáng.

Ngày đó cô kéo cánh tay hắn, tại một quán nhỏ của nhà thiết kế vô

danh mua lấy. Cô liế