c mắt chọn một cái, hắn liền mua. Tuy rằng giá rẻ
nhưng lúc ấy ở trong mắt cô, cũng là vật báu vô giá.
Nhớ tới lúc đó cô từng xem qua một tiết tấu kia, thế là cô kéo tay
hắn xuyên qua phố lớn ngõ nhỏ, miệng biên soạn lại ca từ, “Hôm nay em
muốn gả cho anh… Hôm nay em muốn gả cho anh …”
Hắn vừa đi vừa thỉnh thoảng quay đầu nhìn cô, khóe mắt đuôi lông mày
đều là nồng đậm ý cười… Cô kinh ngạc nhìn, chỉ cảm thấy mí mắt càng ngày càng chua xót, càng ngày càng nặng.
Nhưng là… Nhưng là… Bọn họ còn có thể thế nào đây? Cho rằng tất cả
chưa bao giờ phát sinh qua sao? Nhưng trên thực tế chúng chân thật phát
sinh qua! Cho dù cô có thể lừa gạt chính cô, nhưng là ba mẹ cô, anh
trai, chị dâu thì sao? Bọn họ sẽ nhìn hắn thế nào?
Sau khi cô ra khỏi phòng ngủ, Tần Mộ Vũ thấy vẻ mặt cô, thở dài nói,
“Lục Kiều, hi vọng em chớ có trách chị quấy rầy cuộc sống có lẽ đã yên
ổn của em. Chị… Chị chính là nghĩ cuối cùng cho làm chút gì đó cho các
em, không nghĩ các em lại bỏ lỡ lẫn nhau.”
Cô nhớ tới Thiệu Khiết Dư, cúi đầu nói, “Chị Mộ Vũ, Em… Em đã có bạn trai. Chính là ngày đó chị nhìn thấy.”
Tần Mộ Vũ không nói. Lâu Lục Kiều nói tiếp, “Mà bên người anh ấy, không phải có một người thật thích hợp sao?”
Tần Mộ Vũ nhẹ lắc đầu, “Em nói Khiết Dư sao? Nếu Mộ Thiên nguyện ý, đứa nhỏ đều đã chạy đầy đất rồi.”
Lục Kiều sâu kín nói, “Chị Mộ Vũ, em trước kia là không rõ, cho rằng
kết hôn chỉ cần hai người có tình yêu là được, có yêu có thể vượt qua
hết tất cả khó khăn. Chỉ cần hai người yêu nhau, có sữa thì cũng sẽ có
bánh mì. Nhưng là hiện tại mới hiểu được, kết hôn không chỉ à muốn tìm
người yêu nhất, mà là muốn tìm một người thích hợp nhất .”
Hắn là người đàn ông đời này cô yêu nhất! Nhưng là đã xảy ra nhiều
chuyện tình như vậy, cô như thế nào có thể không để ý đến cảm thụ của
cha mẹ, cảm thụ của người nhà. Cô đã không còn là một đứa trẻ, không thể luôn luôn ích kỷ như vậy, người trưởng thành sẽ không thể giống đứa
trẻ, tùy tâm sở dục, không kiêng nể gì quá chỉ vì cuộc sống của bản
thân.
Cô nhìn ra bên ngoài cửa kính, bóng đêm khôn cùng, “Em chỉ có thể nói em cùng anh ấy không phải là thích hợp nhất của nhau, nhưng là em với
chị giống nhau hi vọng anh ấy có thể hạnh phúc.”
Tình yêu của cô và hắn có lẽ phát sinh tại thời gian sai lầm, địa
điểm sai lầm, chính là bỏ lỡ lẫn nhau… Nếu ở vào thời điểm kia cho dù là cái tình trạng gì, hắn đều nên chặt chẽ nắm lấy tay cô.
Nếu năm đó hắn kiên trì với lời thề hôn lễ, cho dù tương lai là tốt
hay là xấu, là gian nan hay là yên vui, hắn và cô đều cùng nhau vượt
qua. Cho dù là chuẩn bị nghênh đón cái dạng cuộc sống gì, hắn đều luôn
luôn thủ hộ ở bên người cô. Hắn sẽ tin cô, tôn kính cô, yêu cô, cùng cô
cùng nhau cười vui, cùng nhau khóc.
Có phải hay không, cùng nhau đến đầu bạc sao?
Ai cũng không biết! Bởi vì nhân sinh không có phím quay lại, không ai có thể trở lại quá khứ, lại lặp lại một lần nữa. Tựa như có câu nói,
nhân sinh là một hồi không thể quay lại cũng không tái xuất hiện nữa. Bỏ lỡ chính là bỏ lỡ!
Cô và Tạ Tiểu San tắm nước nóng, uống chút rượu. Khó có dịp được thả
lỏng như vậy, ngay cả Tạ Tiểu San cũng vừa lòng mà nói liên tục, hiểu
được cảnh xuân động lòng người là thế nào, “Cô chọn nơi thật đáng khen,
làm hại tôi không muốn trở về công tác nữa.”
Lâu Lục Kiều cười liếc cô một cái, “Thật hay giả vậy? Nếu là thật,
tôi muốn đi cầu thần. Cảm ơn Phật tổ phù hộ, ba hòn núi lớn đặt trên
người đám nô lệ chúng tôi này rốt cục đã được dỡ xuống……”
Tạ Tiểu San nghe được mày liền dựng thẳng, “Cô nói cái gì? Tôi có
đáng giận đến như vậy sao?” Lâu Lục Kiều vội vàng dùng sức gật đầu, “Có! Tuyệt đối có!” Vừa nói vừa vui vẻ!
Tạ Tiểu San nói, “Tôi nghiêm khắc với các cô các cậu cũng là vì muốn
mọi người tiến bộ thôi ——” Nói xong, cô cũng không nhịn được mà bật
cười.
Hai người hàn huyên một chút, lại không biết như thế nào lại nói đến Tả Duẫn Bạch, Tạ Tiểu San hỏi cô, “Cô là thật lòng sao?”
Cô uống một ngụm, lơ đãng hỏi lại, “Cậu nghĩ sao?” Tạ Tiểu San liền nói, “Lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết để kết giao sao?”
Lâu Lục Kiều nhướn mi nói:. “Chúng ta đã là gái già rồi, lại sắp trở
thành thánh nhân rồi, còn lấy kết hôn làm điều kiện tiên quyết để kết
giao có thể nào cô lại muốn tu luyện thành chiến phật đi? Tôi thì không
có vấn đề gì, dù sao cũng từng kết hôn mà cũng từng ly hôn qua.”
Thiếu chút nữa Tạ Tiểu San đem rượu trong miệng phun ra hết, “Thánh
nhân? Chiến phật? Trời cao đất dày ạ, tôi cũng không khoa trương đến vậy đâu.”
Lâu Lục Kiều không nóng không lạnh liếc cô một cái, “Tôi nhớ rõ hình
như cô từ tiểu học, sơ trung đều học cùng tôi mà thậm chí có ba năm đều
là cùng lớp mà. Chẳng lẽ cậu vừa sinh ra đã đi học sao?”
Tạ Tiểu San nói nhỏ, “Rõ ràng là nhỏ hơn cô mà!” Lâu Lục Kiều trắng
mắt liếc cô một cái, “Đúng, là cô nhỏ hơn tôi, nhỏ hơn nửa tháng ha! Tôi nhớ rõ mà. Năm nay tôi đã…….” Còn chưa dứt lời, Tạ Tiểu San đã bưng kín miệng cô, “Lão nương ta qua hai mươi lăm tuổi sẽ không tổ chức sinh
nhật nào nữa. Không được nói tuổi của lão