Polaroid
Bởi Vì Yêu

Bởi Vì Yêu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325662

Bình chọn: 8.5.00/10/566 lượt.

y chỉ theo ta nói bốn chữ: không thể nói được. Cô ấy một chút

tin tức cũng không có. Bất quá A Mỹ nói cô ấy vừa thấy đến ảnh chụp bạn

gái trước đưa lên liền biết là cô … Cô ấy vui đùa nói muốn hay không hẹn với cô một buổi phỏng vấn? Tôi trực tiếp đem cô ấy đuổi về…”

“Mặt khác nếu phát biểu theo cái nhìn cá nhân, ta cảm thấy có khả

năng đó. Cô xem dáng người khuôn mặt Diêu Linh Linh với cô giống nhau.

Cô co biết đàn ông thích phụ nữ kỳ thực là cố định một khuôn mẫu.” Vừa

nói, một bên còn không quên ngắm nhìn cô

Cô từ chối cho ý kiến nói, “Vậy sao?” Cho dù thật là như thế, cũng

cùng cô không quan hệ. Hắn chung quy cũng bắt đầu có cảm tình mới, bất

luận là Thiệu Khiết Dư hay là Diêu Linh Linh, hắn chung quy bắt đầu

không còn ở trong nhân sinh của cô .

Cô buông chiếc đũa xuống nhìn Tạ Tiểu San, bình tĩnh quay lại nhìn

chính mình mà nói: “Kỳ thực tôi thật sự không có cái gì đặc biệt khổ sở

hoặc là đặc biệt buồn bực linh tinh. Tôi cùng hắn sớm đã chia tay, hơn

nữa tôi đã có bạn trai. Nếu chuyện này là thật, tôi còn muốn chúc mừng

hắn. Hắn tìm Diêu Linh Linh, tốt lắm không phải sao? Người ta hiện tại

là minh tinh điện ảnh quốc tế hot nhất hiện nay, có khuôn mặt thiên sứ,

dáng người hấp dẫn, muốn mĩ mạo có mĩ mạo, muốn phẩm vị có phẩm vị. Nói

thật, tôi còn không bằng người ta đâu! Tất cả đều đã qua rồi. Hắn tìm

người mạnh hơn tôi, so với hắn đi tìm một tiểu bảo mẫu linh tinh tốt

nghiệp tiểu học thì tốt hơn nhiều. Nếu hắn thực sự muốn tìm loại này,

tôi đây thật sự không bằng đầu đâm chết luôn đi.”

Có lẽ mỗi người phụ nữ đều là như thế, bạn trai trước gặp một người

so với chính mình xuất sắc hơn thì cũng không có lời nào để nói. Nhưng

là cái gì cũng đều không bằng mình, khẳng định phụ nữ kia buồn bực muốn

chết, thậm chí cảm thấy cùng người này nói qua đều là một loại sỉ nhục.

Cơm chiều xong lại cùng Tạ Tiểu San đi SPA, lúc này mới vẫy tay nói

lời từ biệt, đều tự lái xe về nhà. Trước khi lên xe còn đến trước cửa xe , cô cố ý hỏi Tạ Tiểu San “Nếu không tạp chí kỳ này của chúng ta hẹn

Diêu Linh Linh làm bài phỏng vấn, giống Viên Viên lần trước, tuyệt đối

dễ bán, khẳng định thuộc loại vừa lên thị trường liền bán hết.”

Tạ Tiểu San ngoài cười nhưng trong không cười nói, “Được. Cô đi phụ

trách thực thi!” Cô hướng nàng cô ta cười, “Nghĩ muốn tốt thì mỗi lần

đều là tôi xông ra phía trước. Lần này đổi cô. Tôi chờ nghe tin tức tốt

của cô! Ha ha!” Dứt lời, giống trong phim truyền hình phối hợp diễn,

cười xấu xa nghênh ngang mà đi.

Bạn tốt chính là như thế , luôn dùng thực tế hành động để an ủi. Tạ

Tiểu San toàn bộ hành trình đều là quét thẻ mời khách, còn làm cô cười

suốt.

Còn có Thủy Mạt, tuy rằng chồng cô ấy đi ra nước ngoài nghỉ phép. Sau khi nhận được tin tức, giả bộ cái gì cũng không biết gọi điện thoại đến nói bóng nói gió. Ai, nhân sinh của vị bằng hữu này…, là sẽ thu phục

được ông xã của mình rồi nha.

Đã gần đến đêm khuya, trên đường xe cộ đã không còn nhiều lắm, xưa nay chỗ đèn xanh đèn đỏ náo nhiệt giờ cũng có vẻ lạnh tanh.

Cô đạp xuống chân ga, chờ đèn đỏ đi qua. Chán nản cầm lấy di động

trên đồng hồ đo, mở lên xem tin tức, vẫn như trước tin tức đầu tiên của

trang web là hắn.

Cô còn chưa kịp nhìn ảnh chụp của hắn, chỉ cảm thấy một trận va chạm

kịch liệt từ đuôi xe đánh úp lại. Sau lại liền cái gì cũng không biết …

Cô lờ mờ tỉnh lại trong vị cồn, đập vào mắt là vách tường trắng xoá,

khăn trải giường trắng xoá, cách bài trí này đã sáng tỏ nơi này là bệnh

viện.

Cô cố gắng dịch chuyển cái đầu nặng nề, chỉ nghe thanh âm vui sướng

của mẹ truyền đến, “Kiều Kiều tỉnh rồi, Kiều Kiều tỉnh rồi…” Cha mẹ, anh trai, chị dâu đều xuất hiện ngay trước mặt cô.

Cô chớp chớp mắt, “Con thế nào lại ở chỗ này?” Mẹ cô vội nói “Con gặp tai nạn xe cộ … Là có người say rượu, một đám bệnh thần kinh, từ phía

sau đâm lên xe của con …” Từ nhỏ đến lớn, Lâu Lục Kiều đều chưa bao giờ

gặp mẹ cô mắng người, hôm nay cư nhiên đều mắng ra là những kẻ bệnh thần kinh, có thể thấy được bà ấy đã chịu đến cực điểm.

Ánh sáng lóe lên, cô mơ hồ nhớ ra. Từ cửa hàng spa ra, cô cùng Tạ

Tiểu San vẫy tay tạm biệt rồi đều tự lái xe về nhà. Ở một giao lộ nào

đó, nhân lúc đèn đỏ ngừng lại, thời điểm cô dừng xe chờ đợi còn lấy điện thoại di động ra, đang nhìn về tin tức của hắn… Cuối cùng chỉ nhớ là

nghe được một tiếng vang thật lớn, chỉ cảm thấy bản thân bị chấn động

mãnh liệt, trên trán cảm thấy rất đau nhức… Bác sĩ nói trừ bỏ não bộ có

chấn động, những chỗ khác chỉ là bị thương ngoài da, không có gì trở

ngại. Sau khi tỉnh lại không lâu, bản báo cáo xem xét não bộ cũng đã có, không có vấn đề gì, chính là phải ở lại bệnh viện để quan sát thêm vài

ngày. Anh trai nửa đùa nói anh cô mua xe không tồi, chiếc xe kia có thể

chịu được sự va chạm đó, bằng không nửa cái mạng đã không còn.

Cái gọi là bệnh nhỏ là phúc, mẹ cô luôn luôn vây quanh giường bệnh

của cô, bưng trà rót nước, gọt hoa quả, còn muốn gọt vỏ rồi từng miếng

từng miếng đút cho cô ăn.

Cô chỉ cảm thấy một trận hoảng hốt, tựa hồ nhớ tới hồi còn nhỏ. Cô