hít thở sâu, lòng chợt cảm thấy thật bình yên, ông ta nói đó là chuyện nhỏ, Tịnh Ngôn không cần phải bận lòng, chỉ là một câu nói thôi, nhưng mọi ưu tư muộn phiền trong lòng cô bỗng tan biến hết, sự dằn vặt đau khổ trong cô cũng giảm bớt được phần nào.Những làn khói từ ly trà sữa bốc lên làm nhạt nhoà mọi thứ trước mắt cô, vẻ mặt nghiêm nghị lạnh lùng của Khổng Dịch Nhân lẽ ra phải khiến cô cảm thấy xa lạ khó gần, nhưng ngược lại lúc này nó lại mang đến cho cô cảm giác gần gũi thân quen, lòng cô trở nên ấm áp hơn, Tịnh Ngôn tự nhủ, “Theo như lời ông ta nói thì mình cần gì phải lo lắng nữa chứ, mọi việc sẽ ổn thoả thôi. Ông ta vừa gọi mình là gì nhỉ? Tịnh Ngôn?” Cô chợt bừng tỉnh, mặt ửng đỏ.Khổng Dịch Nhân vẫn chăm chú lái xe, chiếc xe từ từ chuyển bánh trên con đường rực rỡ ánh đèn, ông không nhìn sang phía Tịnh Ngôn mà vừa lái xe, vừa nói với giọng trầm ấm, “Cô ăn đi, muộn lắm rồi, tôi nghĩ cô Hoa chắc cũng đã đói”.Tịnh Ngôn tự nhủ, “Mình đã nhầm rồi, những cảm giác vừa cảm nhận nhất định là nhầm!”. Tịnh Ngôn không nói gì quay mặt nhìn ra phía ngoài cửa xe, tự trách mình không đủ tỉnh táo để phân biệt rõ cảm giác của mình.Chiếc xe đi vào khu chung cư trước ánh mắt ngạc nhiên của anh bảo vệ Chu. Xe dừng lại dưới toà nhà yên tĩnh không một bóng người, “Khổng tiên sinh, rất cảm ơn ông vì buổi tối hôm nay”. Cuối cùng cô cũng về đến nơi cần đến, Tịnh Ngôn thở phào nhẹ nhõm, cô tháo dây an toàn, toan mở cửa bước xuống xe.“Cô Hoa, đợi đã.” Khổng Dịch Nhân bước xuống mở cửa xe cho Tịnh Ngôn và nói, “Có cơ hội được nói chuyện vui vẻ với cô, đó là vinh hạnh của tôi”.Trong gió lạnh thoang thoảng hương thơm của nước hoa Pháp, Tịnh Ngôn chưa kịp trả lời thì bỗng có cảm giác hai vai ấm áp lạ thường, chiếc áo choàng của ông không biết làm từ chất liệu gì mà rất mềm mại và ấm áp đến thế. Cô cũng không biết đã choàng lên người mình từ lúc nào khiến cô không còn cảm thấy lạnh nữa.“Khổng tiên sinh…”, quay đầu lại, giọng cô chần chừ.Dưới ánh đèn, nét mặt ông bình thản, nhưng ánh mắt vẫn ẩn chứa điều gì đó khó nói, vỗ nhẹ vào vai cô, ông nhẹ nhàng thúc giục, “Mau lên đi, cẩn thận kẻo lạnh”.Cho đến lúc này Tịnh Ngôn cũng không hiểu tại sao mình có thể về được tới nhà, đầu óc cô vẫn chìm trong những suy nghĩ miên man, cô mở khoá phòng mấy lần mới được. Chiếc rèm che cửa sổ trong phòng ngủ vẫn chưa kịp khép lại, Tịnh Ngôn đến sát bên cửa sổ ghé mắt nhìn xuống dưới sân, chiếc xe của Dịch Nhân đang từ từ lăn bánh trên con đường ra khỏi khu chung cư dưới ánh đèn đường sáng choang.Chiếc áo khoác ấm áp bỗng trở nên nặng nề trên vai, cô quay người lại, thở phào rồi quẳng nó xuống giường.
Tịnh Ngôn tỉnh dậy từ rất sớm, thứ mà cô nhìn thấy đầu tiên không phải là ánh sáng mặt trời mà là chiếc áo da màu đen của Khổng Dịch Nhân dưới cuối giường. Thực ra, cả đêm hôm qua Tịnh Ngôn không ngủ được, mãi đến gần sáng cô mới chợp mắt được một lúc. Do chưa kịp đeo kính nên ngay cả áo da cô cũng nhìn không rõ.Tịnh Ngôn nhắm mắt lại và khẽ ngẩng đầu lên, cô thấy ngạt mũi và hơi rát họng, hai vai đau nhức, cổ mỏi khiến cô không sao nhấc nổi đầu dậy. Tiếng chuông báo thức quen thuộc vang lên, nhưng không hiểu sao hôm nay Tịnh Ngôn cảm thấy rất khó nghe, cô đưa tay tắt chuông rồi ngủ tiếp.Một lát sau, Tịnh Ngôn cố gắng ngồi dậy và đi vào phòng tắm, dùng hai tay vỗ nước vào mặt cho tỉnh táo. Cô tự nhủ, “Một đêm mất ngủ thì thấm vào đâu chứ, lần trước trong khi bàn kế hoạch về nước làm ăn với Phương Tòng Vân mình đã mất ngủ mấy đêm liền, lần này chỉ mất ngủ có một đêm thì thấm vào đâu”.Mặc dù nói vậy, nhưng phải một lúc lâu sau Tịnh Ngôn mới hoàn toàn tỉnh táo, cô đi ra phía ban công hít thở không khí trong lành, sau đó thay quần áo và đi làm.Do đi làm muộn nên bị tắc đường, phải mất hơn một tiếng Tịnh Ngôn mới đến được trung tâm, như thường lệ mỗi lần nhìn thấy Tịnh Ngôn, Lệ Sa đều niềm nở chào hỏi, “Chị Tịnh Ngôn, buổi tiệc tối qua vui chứ?”“Cũng vui nhưng tôi có việc bận nên phải về trước, Lệ Sa, cô nói nhỏ một chút có được không?” Tịnh Ngôn cảm thấy hơi đau đầu nên yêu cầu Lệ Sa nói nhỏ một chút.Lệ Sa thấy sắc mặt của Tịnh Ngôn không được khoẻ nên nói rất nhẹ nhàng, “Hôm nay ông chủ đến rất sớm, ông ấy nói khi nào chị đến thì lên gặp ông ấy”.“Vậy sao? Tôi lên ngay đây.” Tịnh Ngôn gật đầu và đi thẳng lên phòng Phương Tòng Vân.Lệ Sa gọi với theo, “Chị Tịnh Ngôn, sắc mặt của chị không được tốt, chị bị cảm phải không? Hôm nay trời lạnh hơn mọi khi, chị nên chú ý giữ gìn sức khoẻ”.Tịnh Ngôn quay lại nói, “Cảm ơn em, Lệ Sa”. Đúng vậy, sau khi tham dự bữa tiệc tối hôm qua, Tịnh Ngôn thấy trời bắt đầu lạnh hơn.Trong phòng làm việc, Phương Tòng Vân vừa nghe nhạc vừa cầm bút ký từng tờ văn bản, Tịnh Ngôn bước vào mỉm cười và nói, “Hiệu trưởng, nghe nhạc trong khi làm việc là nét văn hoá mới của trung tâm chúng ta sao?”.Phương Tòng Vân ngẩng đầu lên nhìn mặt Tịnh Ngôn giải thích, “Không phải như vậy, tôi phải ký một đống văn bản thế này, vừa nghe nhạc vừa ký sẽ thấy dễ chịu hơn”.“Do sếp đi Đan Mạch lâu quá, văn bản của Trung tâm chất thành đống chờ sếp về k