Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323552

Bình chọn: 10.00/10/355 lượt.

ý.” Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy đau đầu, cô vặn nhỏ âm thanh và nói tiếp, “Nếu sếp cảm thấy tinh thần không được sảng khoái tại sao lại nghe những bài hát buồn bã như vậy, nghe những bài hát vui vẻ có tốt hơn không?”.“Cô nhầm rồi.” Phương Tòng Vân lắc đầu, nói, “Những bài hát vui vẻ lúc này chỉ phản tác dụng, khi nghe những bài hát buồn sẽ nhắc nhở chúng ta rằng trên thế giới này vẫn còn người đau khổ hơn mình, khi đó tôi cảm thấy vui hơn. Tối hôm qua cô có sao không?”.“Tôi không sao, khi kết thúc bữa tiệc tôi cũng đã gọi điện cho anh đó thôi. Đúng lúc đó có một người bạn đi qua nên đã đưa tôi về nhà.” Tịnh Ngôn biết rất rõ Phương Tòng Vân đang quan tâm đến mình.“Vậy thì tốt.” Phương Tòng Vân ngồi xuống ghế, cầm lấy chiếc túi giấy lên và nói, “Áo khoác của cô đây”.“Cảm ơn.” Tịnh Ngôn nhận lấy chiếc túi giấy và nói. “Nếu không còn việc gì nữa thì tôi xin phép về phòng làm việc”.“Cô chờ chút.” Phương Tòng Vân vội ngăn Tịnh Ngôn lại và hỏi, “Tịnh Ngôn, tiểu thư nhà họ Khổng hôm qua là...?”.“Sao cơ?” Tịnh Ngôn chau mày nhìn Phương Tòng Vân.“Trong buổi tiệc hôm qua có người nói chuyện với tôi về cô ấy, cô có biết bố cô ấy là ai không?”“Tôi biết.” Tịnh Ngôn gật đầu và nói, “Đó là Khổng Dịch Nhân, một thương gia rất nổi tiếng”.“Thôi không có chuyện gì nữa, cô có thể về phòng làm việc.” Phương Tòng Vân định hỏi về tấm ảnh trên tạp chí Bát quái nhưng thấy sắc mặt của Tịnh Ngôn không được khoẻ nên ông không nói gì nữa.Tịnh Ngôn ra khỏi phòng của Phương Tòng Vân, nhưng chợt nhớ ra điều gì đó nên quay lại hỏi, “Hiệu trưởng, những người tham dự buổi tiệc của Thương hội đều là người quen của gia đình họ Khổng đúng không?”.“Giám đốc khách sạn trực tiếp gửi giấy mời cho Khổng Dịch Nhân nhưng ông ấy không tham dự mà cho con gái và con rể tham dự.”“Khách sạn? Khách sạn nào vậy?” Tịnh Ngôn hỏi.“Hình như là Khách sạn Bốn mùa, nhưng nghe nói hai ba hôm nữa họ mới về nước, có chuyện gì sao?”“Không có chuyện gì cả, tôi về phòng làm việc đây”. Nói xong Tịnh Ngôn quay người đi về phòng làm việc.Phương Tòng Vân gọi với theo, “Tịnh Ngôn, thế còn Chu Thừa Khải…?”.Tịnh Ngôn không quay đầu lại, giọng lạnh lùng, “Hiệu trưởng, lần sau đừng nhắc đến tên anh ta, hiện tại tôi và anh ta không còn liên quan gì với nhau nữa”.Sau một ngày làm việc bận rộn, lúc gần hết giờ làm, điện thoại của Tịnh Ngôn vang lên, cô nhấc điện thoại lên nghe, người ở đầu dây bên kia là Uy Liêm.“Tịnh Ngôn, tối nay cậu có rảnh không?”“Hiện tại thì chưa có kế hoạch gì, tôi muốn về nhà sớm để nghỉ ngơi, Uy Liêm, có chuyện gì thế?”Uy Liêm đáp, “Tôi có chút việc muốn nhờ cậu giúp nhưng không tiện nói qua điện thoại”.Uy Liêm là một người sống độc lập, tương đối thành công trong sự nghiệp, chưa bao giờ anh ấy cầu xin sự giúp đỡ của Tịnh Ngôn, không hiểu lần này có chuyện gì quan trọng mà tìm đến cô vậy. Tịnh Ngôn vừa suy nghĩ vừa cúi xuống đồng hồ rồi nói, “Tôi cần phải giải quyết một vài việc nữa, hãy nói cho tôi biết chúng ta hẹn gặp nhau ở đâu?”.*******Nhà hàng được xây dựng toàn bằng kính, khung cửa gỗ nên có thể nhìn thấy rõ những món ăn trên bàn, Uy Liêm mặc áo da, trên cổ quàng một chiếc khăn màu đỏ. Tịnh Ngôn đến nhà hàng rất đúng hẹn, mặc dù buổi sáng đã uống thuốc cảm nhưng vừa ngồi xuống bàn ăn vẫn cảm thấy hơi đau đầu, cô thả lỏng hai vai và xoa bóp nhẹ lên hai thái dương cho đỡ đau.

Hai người ngồi ăn ở chiếc bàn sát cửa sổ, Tịnh Ngôn không muốn ăn, một tay cầm đũa một tay chống xuống bàn lắng nghe Uy Liêm tâm sự.“Âu Dương đã đem lòng yêu cậu?” Sau khi nghe Uy Liêm giãi bày một thôi một hồi, Tịnh Ngôn liền ngắt lời và hỏi một câu như tổng kết.Uy Liêm nói tiếp, “Đúng ra tôi cũng phải có trách nhiệm, tôi không nên...”. Tịnh Ngôn bắt đầu hình dung khuôn mặt đầy cảnh giác của Âu Dương đã bị Uy Liêm đánh bại.Tịnh Ngôn tiếp lời anh ta, “Lẽ ra cậu không nên hôn cô ấy có đúng không?”, Tịnh Ngôn vẫn cảm thấy hơi đau đầu, cô cầm ly nước lên uống và nói tiếp, “Cậu không có chút cảm tình gì với cô ấy sao?”.“Cậu là người hiểu tôi nhất, cần gì phải hỏi nữa chứ.” Uy Liêm nhìn Tịnh Ngôn và nói.“Tôi biết, người mà cậu không sao quên được vẫn đang ở Nhật Bản đúng không?” Tịnh Ngôn đặt đũa xuống bàn chau mày nhìn Uy Liêm và nói tiếp, “Đã vậy tại sao cậu còn đưa cô ấy về nhà làm gì?”“Hôm đó tôi và Âu Dương cùng ăn cơm với mấy người ở Thương hội, chỉ có một mình cô ấy là nữ nên mọi người đều mời cô ấy uống, như vậy làm sao tôi không đưa cô ấy về được?”Tịnh Ngôn bắt đầu cảm thấy hơi bực mình với Uy Liêm, “Cậu đưa cô ấy về nhà cũng được nhưng cậu hôn cô ấy làm gì?”“Cô ấy uống say, khi cười rất giống người yêu cũ của tôi...” Nói đến đây Uy Liêm tỏ vẻ rất hối hận.Tịnh Ngôn lớn tiếng, “Cậu đúng là dại dột, nhưng hai người đều đã lớn rồi, cậu chỉ cần giải thích cho cô ấy hiểu là được mà.”“Cậu bảo tôi phải giải thích như thế nào chứ? Lẽ nào tôi nói với cô ấy rằng, Trưởng khoa Âu Dương, xin lỗi, lần trước tôi đã nhầm cô với người yêu cũ của tôi nên đã hôn cô, chỉ là hiểu lầm thôi, cô đừng để bụng nhé...”“Trưởng khoa? Cô ấy năm nay bao nhiêu tuổi rồi? Cậu đừng nói với tôi là năm nay cô ấy ngoài


Snack's 1967