Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323590

Bình chọn: 10.00/10/359 lượt.

ất bất ngờ, cô tự nhủ, “Uy Liêm, cậu hại tớ rồi, tại sao lại dẫn tớ đến tham dự bữa cơm tụ họp gia đình của nhà người ta?”. Tịnh Ngôn cảm thấy rất xấu hổ, đành liếc mắt nhìn Uy Liêm.Phản ứng gượng gạo của Uy Liêm và Tịnh Ngôn không qua được mắt các cô, dì của Âu Dương, hai người vẫn ngơ ngác nhìn nhau. Người sốt ruột nhất là cô của Âu Dương, không khí trong căn phòng bỗng nhiên trầm xuống, cô của Âu Dương lên tiếng, “Âu Dương, đây là Uy Liêm mà cháu đã nói với mọi người ư?”“Vâng, thưa cô”, khó khăn lắm Âu Dương mới lấy lại được tinh thần, cô đứng dậy và nói, “Uy Liêm, rất xin lỗi, đây là các cô, dì của em, họ…”.

“Thưa Trưởng khoa Âu Dương, các cô, các dì, đây là Tịnh Ngôn, Hoa Tịnh Ngôn.” Từ trước tới giờ chưa gặp trường hợp này bao giờ nên Uy Liêm cảm thấy hơi lúng túng.Thấy sắc mặt của cháu mình tái nhợt, cô của Âu Dương xót quá liền hỏi, “Âu Dương, tại sao lại thế này?”.Tịnh Ngôn càng cảm thấy đau đầu. “Âu Dương tiểu thư, xin chào”, Tịnh Ngôn chào rất lịch sự. “Tối hôm qua Uy Liêm có nói với tôi hôm nay là sinh nhật của cô, chúng tôi cứ nghĩ là bữa tiệc sinh nhật này cô tổ chức dành cho bạn bè nên Uy Liêm mới rủ tôi đi cùng, nào ngờ đến đây mới biết là chúng tôi đã nhầm, hay là chúng tôi…”“Đã đến đây rồi thì xin mời hai người ở lại dùng cơm với chúng tôi đã.” Hiểu ý của Tịnh Ngôn, cô của Âu Dương đứng dậy đỡ lời.Uy Liêm với Tịnh Ngôn không muốn gây khó xử cho mọi người nên đành phải ngồi lại dùng cơm.“Hoa tiểu thư là bạn của Âu Dương phải không?” Tịnh Ngôn chưa kịp cầm đũa, cô của Âu Dương liền hỏi.Tịnh Ngôn cố gắng giữ bình tĩnh trả lời, “Xin lỗi, đây là lần đầu cháu gặp Âu Dương tiểu thư, cháu chỉ là bạn của Uy Liêm”.“Uy Liêm, Hoa tiểu thư đây là bạn cũ của cậu hay là sau khi quen Âu Dương nhà tôi rồi cậu mới quen Hoa tiểu thư?”“Tịnh Ngôn là bạn cũ của cháu, lâu lắm rồi chúng cháu không gặp nhau, lần này sang Thượng Hải cháu mới gặp lại cô ấy.” Uy Liêm lễ phép giải thích.Chỉ có Âu Dương cúi đầu không nói gì, tất cả ánh mắt còn lại đều đổ dồn về phía Uy Liêm, vậy thì cậu còn hôn cháu gái tôi làm gì chứ, khiến con bé xấu hổ không biết giải thích thế nào, phải công nhận cậu rất đẹp trai và đào hoa, nhưng cậu nghĩ gì mà lại mang bạn gái đến đây chứ, dường như cậu đã quá coi thường chúng tôi rồi đấy!“Âu Dương, tại sao cháu không nói gì?” Người cô ngồi bên cạnh vỗ nhẹ vào vai Âu Dương và hỏi.Âu Dương giật mình ngẩng đầu lên nói lắp bắp, “Cháu, cháu…”. Không khí bàn ăn trở nên nặng nề, Tịnh Ngôn liếc nhìn Uy Liêm ra hiệu, “Hay là chúng mình ra về?”.Uy Liêm hiểu ý Tịnh Ngôn, đang định nói thì cô của Âu Dương lại hỏi, “Hoa tiểu thư làm gì?”.“Dạ, cháu làm tư vấn đào tạo ạ.” Tịnh Ngôn lễ phép trả lời.Dì của Âu Dương nói, “Như vậy chắc chắn Hoa tiểu thư là một người rất giỏi. Nhưng Âu Dương nhà chúng tôi luôn là một học sinh xuất sắc, nấu ăn rất ngon, ngoài ra còn biết chơi Thái cực quyền, đã giành được rất nhiều giải thưởng cao! Đúng là mắt con trai có vấn đề nên đến bây giờ Âu Dương vẫn chưa có bạn trai”. Bà vừa nói vừa đưa mắt nhìn Uy Liêm.

Cảm thấy lời nói của bà ta có chủ ý nhằm vào Uy Liêm, Tịnh Ngôn không nói gì.“Xin mọi người đừng nói nữa”, tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía Âu Dương. “Cô, dì, mọi người có biết chính vì mọi người như vậy mà cháu…”, mặt Âu Dương đỏ bừng, cô không thể nói tiếp được nữa liền bỏ chạy ra ngoài.“Âu Dương!” mọi người gọi với theo, duy chỉ có Tịnh Ngôn vẫn tỉnh táo, vỗ vai Uy Liêm và nói, “Cậu chạy theo Âu Dương đi, đề phòng xảy ra chuyện không hay”.Uy Liêm nhận thấy câu chuyện bắt đầu trở nên phức tạp liền đứng dậy chạy theo Âu Dương, nhưng khi chạy đến gần cửa, Uy Liêm quay lại hỏi, “Tịnh Ngôn, thế còn cậu…”.“Không sao đâu, tôi tự về nhà được mà, cậu cứ yên tâm.” Tịnh Ngôn không biết Âu Dương chạy đi đâu nên tiếp tục giục Uy Liêm đuổi theo cô ấy.Lúc này ở trong phòng chỉ còn lại Tịnh Ngôn và một vài người cô, dì của  Dương đang ngồi thất thần trên ghế. Tịnh Ngôn mỉm cười lắc đầu, đứng dậy và nói, “Xin phép mọi người, đã đến lúc cháu phải về rồi”. Khi ra đến cửa, Tịnh Ngon còn quay lại nói, “Mọi người cứ thế này thì sẽ không giúp gì được cho Âu Dương đâu”.“Nhưng Âu Dương vẫn chưa có kinh nghiệm trong chuyện tình cảm, chúng tôi làm vậy cũng chỉ vì lo lắng cho chuyện trăm năm của Âu Dương mà thôi.” Mọi người dường như đã biết lỗi của mình nên đều thấy hối hận.Một lúc sau Tịnh Ngôn nói câu cuối cùng trước khi rời nhà hàng, “Âu Dương dám chủ động mời Uy Liêm dùng cơm là mạnh dạn hơn cháu rồi đấy”.*******Tịnh Ngôn xách chiếc túi giấy rời khỏi Trung tâm thương mại, trong lòng cô thầm cảm ơn vì mình đã biết để phòng trước, Khi đến đây, Uy Liêm không hiểu tại sao Tịnh Ngôn nhất định phải mang theo chiếc túi giấy ấy bên mình, bên trong đó chắc hẳn phải là một thứ rất quý giá.Tháng Giêng, Thượng Hải còn rất lạnh nhưng trên phố vẫn có rất nhiều người qua lại. Tịnh Ngôn đứng bên đường bắt taxi, nhưng chiếc taxi nào cũng đang chở khách. Do chưa hết cảm cúm nên mỗi khi có cơn gió lạnh thổi qua đều khiến cô rùng mình, cảm thấy đầu và họng đau hơn, cúi xuống nhìn chiếc túi giấy Tịnh Ngôn bỗ


Lamborghini Huracán LP 610-4 t