XtGem Forum catalog
Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324164

Bình chọn: 9.00/10/416 lượt.

như muốn xin ý kiến của Khổng Dịch Nhân.Một cô gái duyên dáng quý phái như vậy tại sao đến bây giờ vẫn độc thân? Tịnh Ngôn không hiểu, tuy nhiên sau khi suy nghĩ cô cảm thấy mình đã lầm, Khổng Dịch Quần xuất thân từ gia đình danh giá, lá ngọc cành vàng, sao có thể phải sống cô đơn như vậy được, chẳng qua là Khổng Dịch Quần không muốn rời “cung điện” của mình, cô mãi mãi muốn làm một nàng công chúa xinh đẹp nên không muốn có bạn trai.Sau khi dùng cơm xong, ba người ngồi uống nước, một lúc sau Khổng Dịch Quần cáo từ ra về. Cô nắm chặt tay Tịnh Ngôn mỉm cười và nói, “Hoa tiểu thư, tôi rất vui khi được làm quen với cô, hy vọng lần sau sẽ có cơ hội gặp lại cô”.“Cảm ơn, tôi cũng rất vui.”“Hai người vẫn còn cơ hội gặp lại nhau mà.” Khổng Dịch Nhân đi lên từ phía sau, nhẹ nhàng vuốt tóc Khổng Dịch Quần và nói, “Dịch Quần, Lão Mạch đang đợi ở dưới lầu, để anh tiễn em xuống”.Khổng Dịch Quần nhìn Tịnh Ngôn, mỉm cười dịu dàng nói, “Không cần đâu, em tự xuống được mà, anh ở lại với Tịnh Ngôn đi”.Người đầu bếp đã thu dọn xong mọi thứ, bước đến gần Khổng Dịch Nhân và nói, “Thưa ông, tôi phải đi cùng với cô Khổng Dịch Quần”.“Cũng được, hãy bảo trọng.” Khổng Dịch Nhân không nói gì nữa, vẫy tay tạm biệt em gái.Cửa thang máy đóng lại, không gian trong phòng trở nên yên tĩnh hơn.Tịnh Ngôn quay sang chỉ tay lên những dòng chữ trên tấm bình phong làm ra vẻ đang nghiên cứu bài thơ khắc trên đó, “Không biết hôm nay anh và Khổng Dịch Quần có hài lòng với cách cư xử của em không?”.Khổng Dịch Nhân mỉm cười đáp, “Khổng Dịch Quần vẫn chưa đi được bao xa, có cần đuổi theo để hỏi không? Còn anh thì có cần thiết phải hỏi nữa không?”.“Lẽ nào em cư xử tệ đến mức phải chạy theo để hỏi hay sao?” Tịnh Ngôn nói với vẻ giận dỗi, “Em về đây!”.Khổng Dịch Nhân bật cười, giơ tay lên vuốt tóc, nhún hai vai và nói, “Lại đây”.“Để làm gì?” Hai người đi vào bếp, mặc dù Tịnh Ngôn cảm thấy kỳ lạ nhưng vẫn không nhịn được cười.“Anh bảo đầu bếp nấu cho em chút cháo nhé, em có muốn ăn không?”Cháo được đựng trong nồi áp suất, vừa mở nắp ra đã thấy mùi thơm ngào ngạt. “Cháo thịt nạc nấu với trứng.” Tịnh Ngôn mỉm cười đáp, “Vừa mới ăn xong, làm sao ăn được cháo nữa chứ?”.“Hôm nay em làm khách như vậy, liệu ăn có no không?”Khi ăn cơm tối với Khổng Dịch Quần, Tịnh Ngôn hơi căng thẳng nên luôn giữ thái độ khách sáo, ăn rất ít, Tịnh Ngôn thấy xấu hổ khi bị Khổng Dịch Nhân “bắt bài”, cô mỉm cười, “Ai bảo là em ăn không no chứ?”.Khổng Dịch Nhân bật cười và nói, “Thì anh chưa ăn no, được chưa nào?”. Tịnh Ngôn không nói được gì, tiến lại gần vỗ nhẹ vào vai Khổng Dịch Nhân, hơi cháo nóng bốc lên làm nóng người Khổng Dịch Nhân, Tịnh Ngôn chưa kịp định thần thì đã bị Khổng Dịch Nhân vòng tay ra ôm chặt vào lòng. Tịnh Ngôn cố gắng vùng vẫy, làn da trắng mịn của cô ửng hồng, mái tóc dài óng ả xõa xuống vai, Dịch Nhân ôm chặt eo của Tịnh Ngôn khiến cô phải kêu lên, “Khổng Dịch Nhân, eo của em…”.“Em khó chịu ư?” Khổng Dịch Nhân nhẹ nhàng nói, “Được rồi, chúng mình về phòng nhé”.Khổng Dịch Nhân cúi xuống nhìn Tịnh Ngôn, nhưng tay của ông vẫn đặt nguyên ở vị trí cũ. Cô áp sát đầu vào ngực của Khổng Dịch Nhân và nhẹ nhàng nói, “Hôm nay em thấy người hơi mệt”. Tịnh Ngôn hơi đỏ mặt. Khổng Dịch Nhân có vẻ thất vọng, nhưng ông vội lấy lại tinh thần, mỉm cười với Tịnh Ngôn. Khổng Dịch Nhân tự nhủ, “Anh rất may mắn vì đã gặp được một cô gái xinh đẹp như em”.Tay của Tịnh Ngôn vẫn còn run, cô bê bát cháo nòng, khuôn mặt của cô lẫn vào trong làn khói bốc lên từ bát cháo, hai mắt ướt nhèm, môi đỏ hồng.Khổng Dịch Nhân rất thích dáng vẻ dịu dàng của cô. Thấy Tịnh Ngôn bê bát cháo nóng, mồ hôi toát ra, ông nói, “Tịnh Ngôn, có cần anh giúp không?”.Tịnh Ngôn nhìn vào mắt Khổng Dịch Nhân và nói, “Anh yên tâm, em không ăn cháo trên giường đâu”. Sau khi ăn cháo xong, Tịnh Ngôn vào phòng tắm đánh răng và leo lên giường với Khổng Dịch Nhân, cô ngồi tựa lưng vào lòng Dịch Nhân, ông mỉm cười rất tươi một tay ôm chặt lấy Tịnh Ngôn, tay kia xoa nhẹ lên bụng cô. Tịnh Ngôn cảm thấy mình giống như một con mèo dễ thương được ông chủ vuốt ve âu yếm, cô nhắm mắt lại và mỉm cười. Tịnh Ngôn chợt nhớ ra điều gì đó, liền ngẩng lên nói với Khổng Dịch Nhân, “Anh yên tâm, mỗi lần chúng mình gần gũi nhau em đều uống thuốc tránh thai rồi”.Khổng Dịch Nhân im lặng một lúc lâu, sau đó nhìn Tịnh Ngôn với ánh mắt ấm áp và mỉm cười, “Em không cần phải uống thuốc, sẽ không có chuyện gì đâu”.

Tình yêu là hành trang duy nhất của em, em không cần gì khác, dù anh có đi nơi đâu, tình yêu của em, em cũng nguyện đi cùng anh.*******Sáng sớm khi tỉnh dậy, chưa kịp mở mắt, Tịnh Ngôn đã ngửi thấy mùi thơm của thức ăn bốc ra từ nhà bếp.Cô xuống giường, nền nhà được trải thảm nên mặc dù không xỏ chân vào dép nhưng cô cũng không cảm thấy lạnh, cách cửa kính của nhà bếp vẫn mở làm cho mùi thức ăn lan tỏa khắp nhà.Qua ô cửa kính, Tịnh Ngôn thấy Khổng Dịch Nhân đang cắm cúi làm đồ ăn sáng trên kệ bếp, cô nhẹ nhàng bước vào, vòng tay ôm lấy người Khổng Dịch Nhân."Anh đang làm gì thế?" Khổng Dịch Nhân quay đầu lại, nhìn nghiêng nét mặt củ