Polly po-cket
Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324224

Bình chọn: 7.00/10/422 lượt.

a Phương Tòng Vân và Tiểu Long, trong thư có viết, "Tịnh Ngôn, chúng tôi đang chuẩn bị đón năm mới ở nhà, cô chuẩn bị đón Tết đến đâu rồi? Chúc mừng năm mới, sau Tết chúng ta gặp lại", phía dưới là tấm ảnh của hai người, họ cười rất tươi, đúng là một gia đình hạnh phúc.Tịnh Ngôn nhìn tấm ảnh và mỉm cười, không khí trong nhà bắt đầu ấm dần lên, cô đi ra phòng khách, sau khi suy nghĩ rất lâu, cô cầm điện thoại lên gọi cho mẹ"Mẹ đã nhận được quà của con chưa?""Con vẫn khỏe, chú Lý và Khải Lệ có khỏe không?""Mọi người vẫn bình thường.""Vậy thì tốt.""Con không về được, mẹ cũng biết đấy, vào dịp Tết máy bay thường rất đông.""Chúc mẹ năm mới sức khỏe và vui vẻ."Tịnh Ngôn đặt điện thoại và quay lại bàn vi tính mở hòm thư ra đọc. Cô tự nhủ, "Mẹ, mặc dù con không có vị trí trong gia đình đó, nhưng chỉ cần mẹ được hạnh phúc là con cảm thấy vui rồi, con cũng sẽ cố gắng làm cho mình được hạnh phúc".*******Mùa đông ở New York trời tối đen như mực, ngôi biệt thự của gia đình họ Khổng nằm trên một hòn đảo nhỏ, phía trước là vườn cây xanh.Khổng Dịch Nhân và Charlie ngồi đối diện nhau trong phòng khách, giọng của Charlie có vẻ nghi ngờ, "Khổng Dịch Nhân, cậu nói thật chứ?"

"Sao? Có vấn đề gì không?". Trước mặt người bạn cũ, mặc dù khuôn mặt của Khổng Dịch Nhân vẫn thản nhiên, nhưng ánh mắt của ông không dấu được niềm hạnh phúc.

"Cậu đã thông báo cho tất cả mọi người chưa?"

" Tôi mới chỉ thông báo được cho vài người thôi."

"Họ phản ứng như thế nào?", giọng của Charlie có vẻ khó chịu.Suy nghĩ một lúc, Charlie nói tiếp, "Nhưng mấy năm nay đều do cậu đứng ra tổ chức, họ không dám đâu".

"Mặc dù vất vả nhưng vất vả cũng có cái hay." Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói

"Nhưng như vậy là rất bất ngờ, thời gian cũng rất gấp, e rằng hơi khó..." Charlie chau mày nói.

"Cậu là luật sư mà".

"Chúng ta phải đàm phán với nhà họ Vệ."

"Tôi sẽ đàm phán với họ."

"Gặp được cô ta không phải là chuyện dễ đâu."

"Cậu nghĩ kỹ mà xem, trên thế giới này không có chuyện gì dễ dàng cả."

"Đúng vậy, cậu nói rất đúng." Charlie mỉm cười nói, "Thực sự tôi muốn gặp cô gái đó, nhất định phải là một người rất đặc biệt".

"Sẽ có cơ hội." Khổng Dịch Nhân vừa nháy mắt nói vừa tiễn Charlie ra cửa.

Hai người đi xuống cầu thang thì nhìn thấy Khổng Dịch Quần đang cắm hoa ở góc nhà, người giúp việc đang cầm hoa đứng bên cạnh, nhìn thấy Khổng Dịch Nhân và Charlie, Dịch Quần liền cúi đầu chào.

"Charlie, anh về à?" Khổng Dịch Quần ngẩng đầu lên chào Charlie, lọ hoa bách hợp trắng càng tôn thêm làn da trắng hồng của cô.

"Vâng, Khổng Dịch Nhân ra lệnh, con ngựa già như tôi phải chạy thôi, phải tranh thủ thời gian để giải quyết công việc." Là luật sư chuyên trách của Khổng Dịch Nhân nhiều năm, qua nhiều lần đi lại Charlie đã quá quen với Khổng Dịch Quần, khi thấy Khổng Dịch Quần chào, Charlie liền mỉm cười đáp lại.

"Chuyện gì mà gấp gáp thế? Anh không đón tết sao?"

"Đó là chuyện tốt lành cần phải làm ngay, cô phải chuẩn bị về mặt tâm lý nhé."

"Dịch Nhân?" Khổng Dịch Quần nhìn ánh trai với ánh mắt thăm dò, chỉ thấy vẻ mặt thản nhiên của Khổng Dịch Nhân, nhưng ánh mắt của ông vẫn ánh lên niềm hạnh phúc. Khổng Dịch Nhân đưa ánh mắt nhìn em gái rồi cúi đầu mỉm cười, Dịch Quần cũng bật cười và nói, "Em hiểu, em đã chuẩn bị tâm lý rồi".

Theo thói quen, Tịnh Ngôn dậy rất sớm, đây là buổi sáng đầu tiên của năm mới, Tịnh Ngôn vẫn dậy sớm như thường ngày. Trời có vẻ âm u hơn mọi ngày, Tịnh Ngôn ra lan can tưới nước cho cây Tiểu hạnh phúc, mặc dù lan can có kính quây xung quanh nhưng không khí ngoài trời vẫn khiến Tịnh Ngôn cảm thấy lạnh.

Tịnh Ngôn quay trở về phòng, ngồi xuống ghế bật ti vi xem, chương trình thời sự đang đưa tin về những chuyến viếng thăm của các nhà lãnh đạo, cô chuyển sang kênh khác nhưng lại là những vở kịch vui chúc mừng năm mới như mọi khi.Nhân vật trong vở kịch tên là Phương Anh vừa khóc vừa nói, "Ước gì tôi có thêm được một vạn năm nữa". Thông thường khi xem vở kịch này, mọi người đều cười nghiêng ngả, nhưng không hiểu sao mỗi lần xem đến đoạn này. Tịnh Ngôn đều muốn khóc

Tịnh ngôn tắt ti vi và suy nghĩ một lúc, sau đó cô vào nhà bếp nấu cháo ăn, mặc dù bụng không muốn ăn nhưng cô không thể bỏ bữa.

Sau khi bật nồi cơm điện, Tịnh Ngôn quay lại phòng khách, trong phòng rất yên tĩnh, cô băn khoăn không biết có nên đi chăm sóc sắc đẹp không? Hai hôm nay cô không phải đi làm nên có thời gian nghỉ ngơi.

Tịnh Ngôn tự nhủ, "Đây chẳng phải là giai đoạn nghỉ ngơi quý giá mà mọi người mong đợi hay sao? Tại sao hàng năm cứ vào thời gian này mình lại cảm thấy cô đơn trống trải như vậy?"

Tịnh ngôn đang suy nnghĩ thì bỗng chuông điện thoại reo lên, cô vẫn chưa nghe điện thoại ngay mà nhìn vào màn hình, là số điện thoại của Văn Thù, Tịnh Ngôn vui vẻ nói, "Văn Thù, chúc mừng năm mới".

"Tịnh Ngôn!", giọng của Văn Thù có vẻ rất gấp gáp, "Chị có ở nhà không? Mau mau lên mạng xem đi..."

"Chuyện gì thế?" Tinh Ngôn giật mình hỏi lạiTịnh Ngôn vào mạng internet, trên trang nhất của các tờ báo điện tử đều có đề mục rất nổi, "Sự thật về cô gái bí mật của gia đình học Kh