Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324073

Bình chọn: 8.5.00/10/407 lượt.

cho Khổng Dịch Nhân chạm vào vai mình, cô nói rất kiên quyết, “Xin lỗi, em muốn đi khỏi đây”.

Hai người đang ngồi trên một chiếc giường, Tịnh Ngôn có thể trốn đi đâu được chứ? Khổng Dịch Nhân nhanh chóng giữ chặt hai vai Tịnh Ngôn lại, sau một hồi giằng co, cuối cùng Khổng Dịch Nhân cũng nắm được tay Tịnh Ngôn, ông thủ thỉ vào tai cô, “Anh sẽ giải thích cho em hiểu.”. Khổng Dịch Nhân an ủi Tịnh Ngôn.Tịnh Ngôn quay mặt đi không nói gì.“Anh ở lại New York mấy ngày, sau đó đến Tu viện Bayerische để trao đổi với mẹ của Hy Âm, bản thỏa thuận đang được chỉnh sửa.”Tịnh Ngôn vẫn im lặng không nói câu nào.Khổng Dịch Nhân nói tiếp, “Nhất định sẽ có người phản ứng mạnh mẽ, nhưng anh không ngờ lại nhanh như vậy”.“Tịnh Ngôn”.“Anh đang cố gắng giải quyết vấn đề này, Tịnh Ngôn, em vẫn không muốn nói gì sao?”Tịnh Ngôn vẫn tiếp tục im lặng.Khổng Dịch Nhân thở dài, nắm chặt hai tay lại với nhau và hạ giọng nói với Tịnh Ngôn, “Tịnh Ngôn, anh xin lỗi, nhưng anh yêu em”.Hai vai của Tịnh Ngôn bỗng run lên, cô quay đầu lại, hai mắt vẫn rất mệt mỏi, “Hôm qua em đã đến bệnh viện”.“Anh biết” Khổng Dịch Nhân gật đầuChiếc áo khoác đang để bên cạnh, Tịnh Ngôn móc phiếu kết quả xét nghiệm trong túi áo ra và nói, “Em không biết có nên nói cho anh không”.Khổng Dịch Nhân cúi xuống đọc rất kỹ tờ giấy kết quả xét nghiệm, sau đó ngẩn mặt lên nhìn thẳng vào mắt Tịnh Ngôn, ông hiểu rằng lúc này Tịnh Ngôn đang cố gắng kìm nén cảm xúc, nhưng ông nắm chặt lấy tay Tịnh Ngôn, mỉm cười và nói, “Rất tốt”.Tịnh Ngôn có vẻ thất vọng trước phản ứng của Khổng Dịch Nhân, cô nói, “Anh đã biết rồi đúng không?”Khổng Dịch Nhân rất vui khi nhìn thấy bộ dạng trẻ con của Tịnh Ngôn, ông không kiềm chế được liền mỉm cười và nói, “Không, anh bảo đảm, tối hôm qua không kịp, bây giờ họ đang trên đường đến bệnh viện”.*******Cảm giác thả lỏng khiến Tịnh Ngôn cảm thấy thoải mái, mặc dù cô đã có quyết định sẵn trong lòng nhưng khi thấy Khổng Dịch Nhân phản ứng như vậy liền rút lại ý định của mình, Tịnh Ngôn không muốn nói nhiều, cô nhún vai và nói với Khổng Dịch Nhân, “Bây giờ chúng ta đi chứ?” “Đi ngây bây giờ ư?” Tại sao?” Khổng Dịch Nhân tỏ vẻ không hiểu. “Anh vui quá nên quên rồi sao?” Tịnh Ngôn nhìn Khổng Dịch Nhân và nói, “Lẽ nào chúng ta cứ ở nhà của ông Viên hay sao?”. Khổng Dịch Nhân mỉm cười nói, “Đây không phải là nhà của ông Viên, tuy nhiên ông ấy cũng có nhà ở khu vực này cách đây không xa, nếu em muốn xem, tối nay chúng ta có thể đi xem”. “Đây chẳng phải là nhà của ông Viên hay sao?” Tịnh Ngôn không hiểu nên hỏi lại. Không Dịch Nhân ôm Tịnh Ngôn nằm xuống, giọng nói của ông càng trầm hơn, “Lúc đầu anh và ông ấy cùng đầu tư, anh cũng là người đầu tiên đến ở đây, nơi này cách xa trung tâm thành phố, mỗi lần về ở đây không tiện, nhà luôn bỏ không, anh vừa mới nhờ ông ta dẫn mọi người đến đây”.Tịnh Ngôn quay mặt sang một bên, nhắm mắt lại và không nói câu gì. Khổng Dịch Nhân bỗng nhớ ra điều gì đó liền mở mắt nhìn Tịnh Ngôn và nói, “Em ngủ đã lâu, có đói không?”. Tịnh Ngôn vốn không cảm thấy đói, như khi thấy Khổng Dịch Nhân hỏi như vậy bụng của Tịnh Ngôn lại cồn cào khó chịu, cô gật đầu và nói, “Em đói”. Khổng Dịch Nhân ngồi dậy nói, “Em muốn ăn gì để anh nói chị giúp việc làm cho?”. “Không cần đâu, tối hôm qua em thấy cô giúp việc nói trong bếp có cháo, em tự xuống bếp ăn, anh ngủ một lát đi.” “Chúng ta cùng xuống bếp ăn cháo, anh cũng thấy đói.” Khổng Dịch Nhân dứng dậy nhìn Tịnh Ngôn mỉm cười hỏi, “Có được không?”. Ngôi nhà yên tĩnh vắng lặng, dường như chỉ còn hai người. Khi vào đến nhà bếp, Tịnh Ngôn thở dài nói, “Nhà quá rộng và vắng vẻ”. “Sẽ có ngày khách đến đầy nhà.” Khổng Dịch Nhân đưa tay ôm eo Tịnh Ngôn, nghĩ đến tương lại không xa, căn nhà này sẽ có những thay đổi rất lớn, hạnh phúc ngọt ngào, Khổng Dịch Nhân mỉm cười. “Căn nhà này rộng quá, lạnh lẽo và vắng vẻ, em không thích” Phòng bếp rộng, bên cạnh kệ bếp là một chiếc bàn gỗ nguyên sơ, Khổng Dịch Nhân kéo ghế cho Tịnh Ngôn sau đó quay người sang mở nắp vung nồi cháo, hơi nóng bốc lên nghi ngút, ông múc cháo vào bát của Tịnh Ngôn và nói, “Nói thật, anh cũng không thích, khi còn trẻ anh nghĩ anh phải đạt được những thành tích xuất sắc để được mọi người ngưỡng mộ, nhưng sau này anh mới phát hiện ra rằng chỉ cần làm hài lòng những người xung quanh mình là anh cảm thấy mãn nguyện rồi.” Tịnh Ngôn nhẹ nhàng đáp lại, “Được anh che chở giúp đỡ, được ăn ngon mặc đẹp, muốn gì được nấy thì làm gì có ai không hài lòng nữa chứ?”. Khổng Dịch Nhân quay sang nhìn Tịnh Ngôn và hỏi, “Tịnh Ngôn, em có hài lòng không?”. “Em…” Nhớ lại những lúc đau khổ về tinh thần, Tịnh Ngôn im lặng không nói gì. Khổng Dịch Nhân đặt bát cháo nóng trước mặt Tịnh Ngôn và nói, “Em cẩn thận nhé, hãy đợi một chút, vẫn còn một số gia vị nữa”. Tịnh Ngôn bê bát cháo nóng, trước mặt cô là dáng người cao lớn của Khổng Dịch Nhân, cũng cảm giác ấm áp đó, nhưng cô vẫn cảm thấy mối nguy hiểm rình rập đâu đó xung quanh. Cô tự nhủ, “Sơn hào hải vị rốt cuộc cũng chỉ là ngày ba bữa cơm, nhà rộng trang hoàng lộng lẫy cũng chỉ có thể ngủ trên một c


Ring ring