hiếc giường mà thôi, vật chất dù có nhiều đến mấy cũng không thể làm cho con người thực sự cảm thấy hài lòng”. Tịnh Ngôn không trả lời câu hỏi của Khổng Dịch Nhân, ông vỗ nhẹ vào vai Tịnh Ngôn sau đó ông kéo ghế ngồi đối diện với Tịnh Ngôn. Hơn mười tiếng đồng hồ, Tịnh Ngôn chưa ăn gì vào bụng nên khi ngồi trước bát cháo Tịnh Ngôn quên hết mọi suy nghĩ vẩn vơ trong đầu, chỉ tập trung vào ăn cháo, thỉnh thoảng cô ngẩng đầu lên nhìn Khổng Dịch Nhân khen ngon. “Tịnh Ngôn.” Giọng của Khổng Dịch Nhân ấm áp và dịu dàng. Tịnh Ngôn ăn liên tiếp mấy bát cháo, người giúp việc nhà ông Viên nấu cháo rất ngon. Phía dưới là thịt gà, phía trên bát cháo có một chút dầu hoàng làm cho hương vị của bát cháo ngon hơn, cô cho thêm một chút thịt băm, tinh dầu hoa hồng và một chút tương làm cho bát cháo đậm đà hơn, do đã nhịn đói cả ngày nên cô cảm thấy rất ngon miệng. “Anh hơi vội vàng, em đừng để ý nhé…” Khổng Dịch Nhân đừng lại một lúc rồi nói tiếp, “Em đồng ý lấy anh chứ?”. Tịnh Ngôn đang ăn bỗng dừng lại, đôi đũa chạm vào thành bát cháo phát ra tiếng kêu rất mạnh. Phòng bếp bỗng trở nên yên lặng, sau khi im lặng suy nghĩ một lúc, Tịnh Ngôn đặt đôi đũa xuống bàn, ngẩng đầu lên nhìn Khổng Dịch Nhân và nói, “Dịch Nhân, anh nói như vậy làm em cảm thấy rất hạnh phúc”. Khổng Dịch Nhân âu yếm nhìn Tịnh Ngôn, không gian trong phòng bếp trở nên ấm cúng hơn. Tịnh Ngôn nắm chặt tay Khổng Dịch Nhân và nói, “Nhưng hôm qua em đã suy nghĩ rất kỹ và đưa ra quyết định là em sẽ sống yên ổn với con của em, nếu có anh bên cạnh em cũng rất vui, nhưng giờ đây cuộc hôn nhân giữa chúng ta chỉ gây nên sóng gió cho em mà thôi, do đó em không thể nhận lời cầu hôn của anh, ít nhất là lúc này em không thể, em xin lỗi”.*******Không khí trong phòng bếp bỗng trở nên ngột ngạt.Tay của Khổng Dịch Nhân vẫn nắm chặt tay Tịnh Ngôn nhưng không cử động, ông nhìn Tịnh Ngôn rất lâu sau đó, quay đi không nhìn thẳng vào mắt Tịnh Ngôn nữa.“Dịch Nhân?” Mặc dù Tịnh Ngôn đã chuẩn bị sẵn về mặt tâm lý, nhưng khi thấy Khổng Dịch Nhân phản ứng như vậy cô lại thấy khó xử.“Tịnh Ngôn.”. Khổng Dịch Nhân hạ giọng, “Em có biết đây là lần đầu tiên anh cầu hôn với một cô gái không?”“Lần đầu tiên ư?” Tịnh Ngôn không tin nên hỏi lại.“Năm đó trước khi kết hôn anh và bà ấy cũng có gặp nhau nhưng chỉ là cùng ngồi trên bàn đàm phán có rất nhiều người, ngồi cách xa nhau, anh chỉ thấy tiểu thư nhà họ Vệ trầm tính ít nói, anh rất hợp với những người trầm tính và phóng khoáng.” Khổng Dịch Nhân giải thích chậm rãi.Tịnh Ngôn gật đầu nói, “Em hiểu rồi, cuộc hôn nhân đó là do hai gia đình sắp đặt, anh không cần phải nói lời cầu hôn”.“Sau này anh mới biết, sự trầm lặng của bà ấy là có nguyên nhân.” Khổng Dịch Nhân nhẹ nhàng vuốt ve bàn tay của Tịnh Ngôn và nói, “ Tịnh Ngôn, có phải là do ít ngủ nên em hơi mệt phải không?”.Tịnh Ngôn cảm thấy sống mũi cay xè, chưa kịp suy nghĩ kỹ lưỡng, cô liền đứng dây ôm chặt lấy Dịch Nhân, áp sát má vào ngực ông và nhẹ nhàng nói, “Dịch Nhân, anh đang trách em phải không? Đừng giận em như thế có được không?”.“Không, anh không giận” Khổng Dịch Nhân vuốt nhẹ vào mái tóc của Tịnh Ngôn và nói, “Anh bảo đảm sẽ giải quyết ổn thỏa mọi chuyên”.Tịnh Ngôn gật đầu và nói, “Anh ngủ đi một lát, có chuyện gì ngủ dậy chúng ta sẽ nói tiếp”.Chiếc đệm vẫn còn hơi ấm, mặc dù vừa đặt người nằm xuống, Khổng Dịch Nhân đã ôm Tịnh Ngôn và lòng nhưng không ai nói câu nào, cô áp sát đầu vào ngực Khổng Dịch Nhân và cắn móng tay như một đứa trẻ.Tịnh Ngôn muốn giải thích với Khổng Dịch Nhân, xin lỗi, em từ chối lời cầu hôn của anh nhưng điều đó không có nghĩa là em không muốn ở bên anh. Không cần anh phải nói nhưng em cũng biết cuộc hôn nhân giữa chúng ta sẽ động chạm đến lợi ích của bao nhiêu người và sẽ mang lại cho em vào nhiều phiền toái, thực ra em luôn muốn được sống cùng anh, đó chỉ là những phiền phức, thực sự không quan trọng.Em biết, chỉ cần có anh, mọi việc đều có thể giải quyết được, không phải lo lắng gì hết, nhưng em không muốn làm một người phụ nữ chỉ biết cả ngày ở trong vòng tay anh hai mươi tư tiếng đồng hồ, em không muốn một cuộc sống như thế.Không cần có một căn nhà sang trọng như vậy, không cần có nhiều người giúp việc như vậy, không cần sơn hào hải vị, em chỉ cần ngày nào cũng được nhìn thấy người mình yêu, có một gia đình hạnh phúc, một cuộc sống bình thường là đủ rồi. Trong những năm qua, chỉ cần một mình em kiếm sống em đã rất hài lòng với cuộc sống vật chất của mình rồi, em không thấy hứng thú với cuộc sống giàu sang xa xỉ.Trong đầu Tịnh Ngôn có rất nhiều suy nghĩ khác nhau, bát cháo nóng vẫn làm cho cô cảm thấy ấm lòng, nằm trong vòng tay của Khổng Dịch Nhân, Tịnh Ngôn cảm thấy an toàn và thoải mái hơn, Khổng Dịch Nhân vẫn thủ thỉ bên tai Tịnh Ngôn, cô ngủ thiếp đi lúc nào không biết.Trong giấc mơ, Tịnh Ngôn gặp rất nhiều người trong đó có cả những người quen và người lạ. Tịnh Ngôn biết rất rõ đó chỉ là giấc mơ, bởi vì những người này không thể xuất hiện cùng một lúc.Bố, mẹ, Chu Thừa Khải, Phương Tòng Vân, Tiểu Long, Uy Liêm, Âu Dương, Khổng Hy Âm … ngoài ra còn có