Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323923

Bình chọn: 7.5.00/10/392 lượt.

o da”.Khi hai người ăn xong, đêm đã về khuya, đèn trang trí bên ngoài đã tắt từ lúc nào, bên ngoài trời tối đen, không khí trong phòng ấm áp, Tịnh Ngôn bắt đầu cảm thấy hai mí mắt nặng trĩu.“Em ngủ đi.” Dịch Nhân vừa rửa bát vừa nói với Tịnh Ngôn.Tịnh Ngôn rất vui vì rất hiếm khi được ở bên Dịch Nhân lâu như thế này nên cô không muốn lên giường ngủ một mình, cô đến sau lưng vòng tay ôm lấy Dịch Nhân, áp sát má vào tấm lưng ấm áp của Dịch Nhân và nói, “Chúng mình cùng đi ngủ, chỗ bát đó sáng sớm mai em sẽ rửa”.“Chỉ năm phút là anh rửa xong thôi.”“Vậy thì em sẽ đợi anh.”“Em mà như vậy anh sẽ rất khó rửa.” tay của Dịch Nhân đẩy bọt xà phòng, ông không quay người lại cười và nói vợi Tịnh Ngôn.Lưng của Dịch Nhân rộng và ấm áp, nhịp tim đập rất đều đặn giống như khúc hát ru khiến Tịnh Ngôn cảm thấy rất dễ chịu.Dịch Nhân không nói gì, toàn thân không cử động.“Dịch Nhân!” Nhịp tim cùa Dịch Nhân đập nhanh hơn, Tịnh Ngôn ngạc nhiên ngẩng đầu lên hỏi, “Chuyện gì thế?”.Dịch Nhân mỉm cười nhưng có vẻ miễn cưỡng, “Không biết, hình như em quá gợi cảm khiến tim anh bỗng đập mạnh hơn”.“Anh đang nói gì vậy?” Tịnh Ngôn cảm thấy lo lắng, mặt đỏ bừng.“Em yên tâm, anh bảo đảm kiềm chế được mình.” Rửa xong Dịch Nhân lau khô bát và nói với Tịnh Ngôn, “Em lên giường ngủ trước đi, đừng ôm chặt anh như thế, anh không chịu được đâu”.

Phòng ăn được trang trí trang hoàng lộng lấy, ở giữa là chiếc bàn ăn với những bộ dao dĩa sang trọng. Khổng Dịch Quần đang pha trà thì có tiếng gõ cửa, cô vôi vàng đặt ấm trà xuống, chiếc vòng ngọc đeo ở cổ tay phát ra tiếng kiêu leng keng.“ Mời vào!” Khổng Dịch Quần nhẹ nhàng nói.“Nhị tiểu thư.” Lão Mai đẩy cửa bước vào.“Anh về rồi ư?” Khổng Dịch Quần mỉm cười hỏi, “Khổng Dịch Nhân có khỏe không?”.“Khổng tiên sinh vẫn khỏe.” Lão Mai trả lời ngắn gọn sau đó trầm tư suy nghĩ rất lâu.Không ai nói câu nào, phòng khách yên tĩnh chỉ có tiếng rót nước trà vào cốc kêu róc rách.“Anh có uống không?”“Cảm ơn nhị tiểu thư.” Lão Mai nâng cốc cho Khổng Dịch Quần rót nước.Khổng Dịch Quần nhìn Lão Mai rất kỹ, mấy chục năm qua người đàn ông gầy gò này luôn trầm tư như một cái bóng, luôn ở bên cạnh Khổng Dịch Quần và ít ai chú ý đến. Tuy nhiên, hôm nay khi bước vào cửa Lão Mai nhìn chằm chằm vào người Khổng Dịch Quần với ánh mắt giống như nhìn một vật gì đó rất đáng yêu.“Lần đầu tiên anh được uống trà do tôi pha có phải không?”Lão Mai bê chén trà lên uống một hớp sau đó đặt nước chén xuống và nói, “Vâng”.Khổng Dịch quần nhìn ra ngoài cửa sổ, đêm tối lạnh lẽo, đã muộn rồi nhưng Lão Mai không muốn về.“Phải chăng anh có điều gì muốn nói với tôi?”Lão Mai không ngẩng đầu lên mà vẫn nhìn vào chén trà. Thực ra bao nhiêu năm qua, Khổng Dịch Quần đã nhiều lần nói với Lão Mai “Anh có muốn uống không?” nhưng anh ta không dám, bây giờ khi được uống trà do chính tay Khổng Dich Quần pha và rót, Lão Mai vẫn cảm thấy hương vị không có gì khác.“Tiểu thư, lần đầu tiên nhìn thấy cô là khi cô và Vệ Tự Thanh phu nhân bước vào cửa, thấm thoát đã mười mấy năm rồi.”“Đúng vậy, thấm thoát đã hơn chục năm rồi, thời gian trôi nhanh quá.” Khổng Dịch Quần gật đầu và nói.“Tiều thư đối xử với tôi rất tốt, tôi luôn ghi lòng tạc dạ.”“Anh nói sai rồi, là anh đã đối xử tốt với tôi, ngay nhỏ tôi là người nói nhiều, tính tình nóng nảy, nhưng có anh ở bên cạnh, anh luôn tìm mọi cách để tôi hài lòng.”“Tiểu thư quá khen, có những việc chỉ có Khổng tiên sinh mới giải quyết được.”Khổng Dịch Quần im lặng không nói gì.“Tôi hiểu tâm nguyện của tiểu thư, sau lần đó thấm thoát đã mấy năm rồi, thực ra cũng không khó.”“Chị dâu thành tâm tu luyện cũng là ý nguyện của chị ấy.” Khổng Dịch Quần cúi đầu xuống vào nói với Lão Mai.“Vệ Tự Thanh là người thông minh, sau khi xuất gia bà mới thực sự từ bỏ được phiền muội và cảm thấy thoải mái hơn.”“Anh nói rất đúng, rất tiếc tôi là người phàm tục, không thể từ bỏ được mọi thứ.”“Theo cách nhìn nhận của tôi, nếu Khổng Dịch Nhân và Hoa Tịnh Ngôn đến với nhau sẽ gặp rất nhiều khó khăn.” Lão Mai bỗng chuyển chủ đề, “Hoa tiểu thư là một người nhạy cảm, thông minh lanh lợi giống như Vệ phu nhân, đều đề phòng với những người nhà họ Khổng. Tôi nghĩ sau này, sẽ không có cơ hội đến nơi ở của Khổng tiên sinh và cô ấy”, nói xong Lão Mai ngẩng đầu lên nhìn vào mắt Khổng Dịch Quần.Khổng Dịch Quần cúi đầu nói, “Dịch Nhân đã chọn cô ấy thì sẽ không thay đổi nữa”.“Tiểu thư, bao nhiêu năm qua chỉ khi nào nhìn thấy cô vui, tôi mới cảm thấy mọi thứ tốt đẹp. Do đó, lần này tôi đã tự làm theo ý mình mà không trao đổi với tiểu thư.”“Gì cơ?” Khổng Dịch Quần ngẩng đầu lên nhìn Lão Mai với ánh mắt ngạc nhiên.“Xin lỗi, sau này sẽ không có cơ hội ở bên tiểu thư thường xuyên như trước đây nữa.” Lão Mai không muốn nói nhiều, đứng dậy tạm biệt Khổng Dịch Quần, “Tôi phải đi đây, nếu có người tìm đến tôi, tôi sẽ tự đi, tiểu thư không cần phải bận tâm.”Khổng Dịch quần không nói gì, cô ngồi yên tại chỗ đưa mắt tiễn Lão Mai ra cửa. Sau khi ra khỏi cửa Lão Mai đóng cửa lại, bộ dạng gầy gò của ông nhanh chóng khuất sau cánh cửa.Khổng Dịch Quần quay lại nhìn chén trà


XtGem Forum catalog