Snack's 1967
Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Bốn Tháng Yêu Chưa Đủ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323975

Bình chọn: 9.00/10/397 lượt.

của Lão Mai rất lâu và mỉm cười, sau đó đổ nước còn trong chén trà đi và úp chiếc chén vào đĩa.Tịnh Ngôn thò đầu ra khỏi chiếc chăn mềm màu trắng, cô đưa tay kéo chiếc gối theo thói quen. Chiếc chăn có chất liệu cotton nên mềm và trơn, khi đắp có cảm giác mềm mại, ấm áp và dễ chịu. Tịnh Ngôn rất hài lòng với cuộc sống hiện tại của mình.Một bức tường của phòng ngủ được làm bằng kính nhìn rất rõ cảnh đêm ở bên ngoài. Đôi chân của Tịnh Ngôn đã nằm gọn trong chiếc chăn ấm áp, rèm cửa sổ vẫn mở, định xuống kéo rèm cửa nhưng cô không muốn ra khỏi chăn.Tịnh Ngôn vùi đầu vào trong chăn, nhắm mắt lại, có tiếng bước chân đang đi lại trong phòng bếp.Phòng ngủ rất rộng, khoảng cách giữa các phòng rất xa, nghe kỹ tiếng bước chân mỗi lúc một xa và nhẹ dần rồi dừng lại, Tịnh Ngôn tiếp tục nhắm mắt và cố gắng lắng nghe.Bỗng Tịnh Ngôn không còn nghe thấy tiếng bước chân của Khổng Dịch Nhân nữa, tiếp sau đó là sự yên tĩnh đến sợ hãi, Tịnh Ngôn vội vàng mở to mắt ngồi dậy gọi nhỏ, “Dịch Nhân?”.Khổng Dịch Nhân trả lời, Tịnh Ngôn tung chăn ra bước xuống khỏi giường, mặc dù đi chân đất nhưng Tịnh Ngôn vẫn không cảm thấy lạnh, cô vội vàng xuống phòng bếp.Đèn ở phòng khách đã tắt, phòng bếp và phòng khách được ngăn bởi bức tường kính, do đó ánh đèn mờ nhạt của phòng bếp có thể phản chiếu ra phòng khách, Tịnh Ngôn đứng ở phòng khách gọi nhỏ, “Dịch Nhân?”.Vẫn không thấy Dịch Nhân trả lời, Tịnh Ngôn nhanh chóng vào phòng bếp thì thấy Dịch Nhân vẫn đang đứng trước bồn rửa bát, hai tay vịn chặt vào kệ bếp, Tịnh Ngôn cứ ngỡ mình vữa đi từ bóng tối ra nên hoa mắt, không nhìn rõ mọi thứ trong bếp.Tịnh Ngôn vội vàng chạy đến bên Dịch Nhân, dưới ánh sáng mờ nhạt của đèn trong phòng bếp, Tịnh Ngôn thấy khuôn mặt của Dịch Nhân trắng bệch, từ khi quen Dịch Nhân đến nay cô chưa thấy sắc mặt đó ở Dịch Nhân, hai mắt nhắm nghiền, đôi môi tái nhợt, mím chặt lại với nhau, toàn thân run lên.“Anh sao rồi?” Tịnh Ngôn vội vàng lên tiếng hỏi Dịch Nhân, nhưng không thấy ông trả lời, cô vô cùng sợ hãi, định giơ tay ra đỡ lấy người Dịch Nhân nhưng cảm giác sợ hãi khiến Tịnh Ngôn không biết phải làm thế nào.Chỉ trong một thời gian ngắn, Dịch Nhân không còn làm chủ được nhịp tim của mình, toàn bộ mạch máu trên cơ thể dường như chảy ngược lại, Dịch Nhân chỉ kịp vịn tay vào kệ bếp, không sao cử động được. Đầu óc của Dịch Nhân tỉnh táo, ông vẫn nghe thấy tiếng kêu cứu sợ hãi của Tịnh Ngôn, Dịch Nhân cố gắng mở mắt ra nhìn thấy khuôn mặt nhợt nhạt, sợ hãi của Tịnh Ngôn.“Tịnh Ngôn, em đừng sợ”, giọng của Dịch Nhân yếu ớt.Dịch Nhân rất muốn an ủi Tịnh Ngôn, nhưng ông không sao nói được, Dịch Nhân cảm thấy có mùi máu tanh trong miệng.Tịnh Ngôn sợ quá không nói thành lời,toàn thân cô run lên. Tịnh Ngôn cố gắng lấy lại bình tĩnh và hỏi Dịch Nhân, “ Dịch Nhân, em sẽ gọi bác sĩ ngay, có cần báo cho Khổng Dịch Quần không?” Tịnh Ngôn vội vàng đi về phía chiếc điện thoại.Dịch Nhân lấy hết sức nắm tay Tịnh Ngôn cản lại, Tịnh Ngôn bất ngờ quay lại thây Dịch Nhân đang cố gắng nói với giọng run run, “ Tịnh Ngôn, điện thoại cho ông Viên”.“Gì cơ?” Tịnh Ngôn không hiểu nên hỏi lại. “Ông Viên ư? Tại sao anh muốn tìm ông Viên?”.Tịnh Ngôn vội vàng đi gọi điện thoại, sàn nhà rất ấm nhưng Tịnh Ngôn không còn cảm giác gì nữa, vẻ mặt của cô vẫn chưa hết sợ hãi, hai hàng nước mắt chảy dài trên má, cô mím môi lấy hết sức đỡ người Dịch Nhân.“Đừng sợ Tịnh Ngôn, anh sẽ không sao đâu.” Dịch Nhân rất muốn lau nước mắt trên má Tịnh Ngôn nhưng đôi tay của ông không sao cử động được, Dịch Nhân nghiến răng nói, “Em yên tâm, ông Viên sẽ xử lý tốt việc này”.Nước mắt làm cho Tịnh Ngôn hoa mắt, cô nhẹ nhàng xoa lưng Dịch Nhân và nói, “Ông ấy sẽ cứu được anh ư? Anh chắc chắn chứ? Đừng nói đôi em nhé”.“Ông ấy sẽ giúp được anh.” Dịch Nhân cố gắng nói được một câu hoàn chỉnh, đến lúc này Dịch Nhân vẫn mỉm cười và nói, “Bởi vì ông ấy không thể tách rời khối tài sản của anh”.******* “Chú Viên, chúng ta đi đâu đây?”, có tiếng người nói ở ghế sau.Ông Viên ngồi trên ghế lái xe mỉm cười và nói, “Đi ăn cơm, sau đó đi siêu thị và mua sắm đồ chơi”.“Vui quá.” Lợi Lợi nhoài người qua ghế, khuôn mặt nhỏ nhắn kề sát vào vai ông Viên, miệng cười tươi như hoa.“Lại mua đồ chơi ư? Lợi Lợi, không nên.” Lưu Bạch lên tiếng.“Hai hôm nay bận quá, không đưa hai mẹ con đi chơi Tết được!”“Mới có mấy ngày thôi mà, trong nhà bây giờ nhiều đồ chơi quá rồi, không có chỗ cất nữa đâu.” Lưu Bạch vừa nói vừa vuốt tóc Lợi Lợi.“Nhà chú rất to, đủ để cất đồ chơi cho Lợi Lợi, hai mẹ con cháu đến nhà chú nhé.” Ông Viên nhìn Lưu Bạch và Lợi Lợi, mỉm cười nói.“Lại đến nữa ư?” Lưu Bạch đã quá quen với cách nói của ông Viên nên nói rất ngắn gọn, “Lái xe không được nói chuyện”.“Anh biết rồi, trên xe có ba người cơ mà.”“Đúng rồi, trước khi ăn cơm, chú đưa hai mẹ con đến một nơi, một lát thôi, được không?”, ông Viên ngưng một lúc rồi nói tiếp.“Đi đâu ạ? Đó là một nơi rất vui phải không chú?” Lợi Lợi thường được chú Viên cưng chiều nên khi thấy chú Viên nói như vậy liền nhìn mẹ và hỏi chú Viên.Lưu Bạch ngạc nhiên nhìn ông Viên, từ trước tới nay, khi