g mình đi xa như thế nào. Ước mơ để có thì khó khăn lắm bạn ơi, nhưng cái khó đó lại cứ ẩn hiện mà bạn không tìm thấy được. Chỉ biết, sẽ có lúc nào đó bạn phải khóc, có thể khóc vì lý do nào đó nhưng hoá ra cũng vì ước mơ của mình. Chỉ biết, sẽ có lúc nào đó bạn vấp ngã, mà đau khổ hơn cả là bạn không biết làm thế nào để đứng dậy nữa.
Những bạn ơi, tạo hoá đã tạo ra con người khác hẳn những sinh vật khác. Con người là biết yêu thương nhau, giúp đỡ nhau, cùng nhau đi trên con đường ước mơ. Bạn ngã, bạn đau, nhưng sẽ có người khác ở bên bạn. Người đó có thể là ngay gần bạn, cũng có thể rất xa bạn. Người đó có thể bạn rất yêu, cũng có thể là bạn rất ghét. Nhưng họ đều sẽ giúp sức cho bạn, để bạn có niềm tin, để bạn tìm được lối ra và làm lại từ đầu.
Dù cho bạn có phải quay trở lại làm một đứa trẻ tập đứng, tập đi như chàng trai ấy, thì bạn cũng đừng bao giờ bỏ cuộc. Cuộc sống là toàn những nghịch lý, chẳng ai vẹn toàn một cái gì cả. Thậm chí cả cuộc đời chẳng lúc nào được may mắn! Nhưng chỉ cần bạn cố gắng, thì sẽ tìm được may mắn, dù nó là vô hình khiến bạn chẳng thấy được. Dù cố gắng mà chỉ được chút ít, hay chẳng được gì cả, nhưng hãy cứ bước đi tiếp. Bởi bước đi của bạn không phải vì bạn, mà là vì những con người xung quanh đang ở bên bạn, mà là vì giấc mơ bạn đang theo đuổi. Bạn không muốn giấc mơ đó thuộc về ai khác, hay đánh mất đi mà trong khi bạn vẫn còn thời gian đi theo, có đúng không?
Chàng trai ấy cũng vậy. Anh biết mình có thể sẽ chỉ đứng lên được thôi, hoặc thậm chí cả đời anh sẽ chỉ biết đến cái xe lăn, nhưng anh sẽ không từ bỏ. Hàng ngày anh vẫn cùng người con gái nguyện giúp đỡ anh cùng đứng lên. Cuộc đời vẫn còn thời gian để anh tiếp tục theo đuổi giấc mơ của mình, nó có xa đến đâu thì anh vẫn sẽ đuổi bằng được nó. Bởi vì, anh cố gắng không chỉ vì mình, mà còn vì người ông nội quá cố, người bà nội kính yêu, vì bố mẹ luôn quan tâm đến mình, vì cô gái đã hết sức để giúp đỡ anh và vì tình yêu duy nhất trong cuộc đời anh.
Một năm, 4 mùa, 4 quý, 12 tháng, 52 tuần, 365 ngày, 8.760 giờ, 525.600 phút, 31.536.000 giây, mỗi khoảng thời gian là biết bao nhiêu đau đớn, cực nhọc, vất vả, chịu bao nhiêu thương tổn, cứ một lúc bác sĩ bệnh viện lại phải chạy đến căn phòng ấy cấp cứu, nhưng chẳng lúc nào sự cố gắng ấy giảm đi dù là 1 giây. Đôi chân ấy dù đau thế nào, trái tim ấy dù hết sức đến thế nào thì chân vẫn cứ bước, tim vẫn cứ đập vì ước mơ không bao giờ dập tắt.
Và điều kỳ diệu mà bác sĩ Delid nói, thì đã xảy ra chưa nhỉ?
Tiếng tivi ở đâu vang lên:
“Cuộc thi chạy giải thành phố năm tiếp theo sẽ được tổ chức, các vận động viên đăng ký sớm tại…”
Story 7 (cuối)
Buổi sáng ánh nắng chan hoà ấm áp, bầu trời trong xanh với tiếng chim hót vé.o von những ngày đầu xuân trong trẻo vui tươi. Ai cũng phải ngoái lại nhìn, mới sáng sớm mà đường đã chật kín người rồi, con gái con trai đều đông đủ, đa phần là những người trẻ tuổi. Bác tổ trưởng dân phố đi qua phải nhìn mãi mới hiểu vì sao liền bật cười vì nhớ ra hôm nay là ngày gì. Xem kìa, mấy cô cậu kia đúng là fan chân thành, đến áo cũng đặt may như áo đồng phục vậy, đằng trước áo ghi chữ “I LOVE MẠNH DUY” và đằng sau thì “MẠNH DUY NO.1, MẠNH DUY CỐ LÊN,….”.
Sự trở lại của chàng vận động viên sau một năm vắng bóng đã khiến biết bao fan hâm mộ “nổi dậy”. Họ quyết ủng hộ anh đến cùng.
Bác tổ trưởng ra hỏi một nhóm nữ đang đứng đó, hỏi vui:
“Mấy cháu đi ủng hộ Mạnh Duy à?”
“Vâng chúng cháu ủng hộ anh ấy hết mình luôn ạ!!!”
“Sao mấy cháu vẫn yêu mến cậu ta một năm không đổi vậy?”
“Tình yêu của chúng cháu với Mạnh Duy luôn không bao giờ thay đổi! Bác à bác có biết không, anh ấy lẽ ra đã từ bỏ nghề chạy rồi đấy, không phải vì bệnh tim mà cách đây một năm anh ấy bị mắc một chứng bệnh không thể đứng được, không thể đi được. Nhưng anh ấy đã quyết làm lại từ đầu, chịu bao đau đớn không thể kể xiết được. Một năm với nhiều người là ngắn nhưng với anh ấy thì dài bằng bao nhiêu thế kỷ, anh ấy phải chịu đau đớn vô vàn nhưng cuối cùng giờ anh ấy đã quay trở lại rồi. Mãi mãi chúng cháu yêu anh ấy!!!” – Các cô gái thao thao bất tuyệt về thần tượng dấu yêu của mình.
Bác tổ trưởng cười. Thực ra bác hoàn toàn biết mọi chuyện từ chàng vận động viên trẻ này. Mới 22 tuổi nhưng sức khoẻ và nỗ lực của anh hơn biết bao những người khác. Bác cũng phải đến sân vận động Mỹ Đình mới được, cuộc thi này đánh dấu sự trở lại của Mạnh Duy, làm sao bác không đến cho đành?
* * *
“Vân Hoa, em chuẩn bị xong chưa?”
“Dạ xong rồi…” – Hoa kéo chiếc vali ra.
Hoàng Duy thở dài nhìn cô. Một năm sinh sống và học tập tại đây, cô vẫn không hề cười vui vẻ lần nào, cứ buồn rầu như thế. Lẽ nào cô không thể quên được con người ấy…?
Bố Hoàng Duy đã được đưa sang Canada chữa trị lâu rồi, và hôm nay anh phải thực hiện lời hứa, đi cùng cô đến Canada dù anh không muốn nhìn thấy cô như thế này.
Cả hai bước lên chiếc xe ô tô sang trọng, bố mẹ Vân Hoa đã chờ sẵn ở đó. Hoa ngẩng lên nhìn bố mong một điều gì đó đổi thay để cô được ở lại, nhưng ánh mắt sau cặp kính đen của ông nói rằng không gì có thể thay