i này lại bị một cô gái trẻ gọi đi, Lộ
Nghiên nghe thấy cô gái ấy cũng gọi người này là “chị gái”. Cách gọi
tình cảm này có lẽ là thói quen của người ta, Lộ Nghiên không để ý nữa,
đợi người đó trở về, Lộ Nghiên giao tóc mình cho anh ta, dù thành hình
dạng gì cô cũng chấp nhận.
Thời gian hấp tóc lâu khiến Lộ Nghiên mất kiên nhẫn, cầm quyển tạp chí
lật qua vài lần lại càng cảm thấy buồn bực, có người tán gẫu vài câu với Lộ Nghiên, nhưng thấy cô hờ hững trả lời liên rời đi.
Sau hơn ba giờ, tất cả đều hoàn thành, Lộ Nghiên đứng trước gương nhìn
tóc mình, người gọi Lộ Nghiên là “chị gái” ca ngợi đủ kiểu mái tóc của
cô. Sau đó lại bảo cô gái trang điểm bên cạnh phải miễn phí màn trang
điểm phối với mái tóc này của cô, Lộ Nghiên từ chối không được.
Từ trong gương, Lộ Nghiên thấy mình đã thay đổi một chút, cuối cùng trên mặt cũng có một chút quyến rũ, thật ra trang điểm không đậm, chỉ dùng
son làm hồng đôi môi đã khiến khuôn mặt xinh đẹp lên rất nhiều.
Lộ Nghiên đi ra từ hàng tóc, cô mua một phần gà rán ở quán KFC bên cạnh, ngồi xuống một chiếc ghế bên đường. Đường xá trước mặt ngày càng sầm
uất, trời dần tối, đèn neon và đèn đường càng khiến con phố thêm náo
nhiệt. Phía đối diện là một nhà hàng tráng lệ, bên cạnh là một công ty
lớn.
Cửa sổ tầng hai của nhà hàng đều mở, Lộ Nghiên có thể nhìn thấy những
bóng người bên trong, có phòng cả đám người đang chúc rượu nhau; có
phòng, một cậu bé đang thò đầu khỏi cửa nhìn ra phía ngoài, người bên
cạnh cẩn thận trông chừng, có lẽ là mẹ cậu bé.
Lộ Nghiên ăn xong, lại đứng dậy đi mua thêm một phần gà rán và một cây
kem ốc quế, may là vị trí vừa rồi chưa bị chiếm, nhưng có thể có vài
người sẽ chọn nơi này để ngồi ăn.
Lộ Nghiên đổ kem vào cốc, rồi vứt phần đáy của cây kem đi.
Người xung quanh qua lại, trước mắt xe cộ đi như mắc cửi, đối diện với
ánh đèn rực rỡ, Lộ Nghiên thấy thích thú, dường như cô không liên quan
gì đến thế giới xung quanh, điện thoại kêu hai lần nhưng Lộ Nghiên không nhận.
Lúc ăn xong ly kem, tiếng chuông tin nhắn vang lên, đúng lúc Lộ Nghiên thò tay lấy điện thoại.
“Em lại ăn một lần nữa xem” – Nội dung tin nhắn của Trần Mặc Đông.
Lộ Nghiên nhìn quanh nhưng không thấy Trần Mặc Đông, sờ soạng trên người mình cũng không thấy loại sản phẩm theo dõi công nghệ cao nào. Lộ
Nghiên tự hỏi mình liên tục là có nên trả lời tin nhắn của anh không,
cuối cùng vẫn khuất phục trả lời một tin, Lộ Nghiên cảm thấy vẫn nên xoa dịu Trần Mặc Đông, nếu không người chịu thiệt sẽ chính là mình.
“Vừa lúc em không muốn ăn nữa.” – Nội dung tin nhắn trả lời.
Lần nữa Lộ Nghiên lại từ KFC đi ra, cầm một chiếc bánh trứng, ngồi lại chỗ cũ, vừa ăn vừa đợi người.
Nửa tiếng sau, Lộ Nghiên bị một chiếc bóng bao trùm lấy, ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy người mình đang chờ – Trần Mặc Đông.
Hai người đi bộ bên lề đường, Trần Mặc Đông đi đường của mình, Lộ Nghiên đi sau Trần Mặc Đông.
“Em mời anh ăn kem.” Lộ Nghiên giữ Trần Mặc Đông lại, chỉ vào một quán kem nhìn có vẻ ngon.
“Anh không ăn.”
“Anh nên ăn đi, ăn cho hạ hỏa.”
“Phải là em ấy chứ.”
“Có thể, vậy em đi mua một cái hạ hỏa đây.”
Trần Mặc Đông nhìn chằm chằm Lộ Nghiên, như mang một vẻ bất lực, sau đó lại bước tiếp, Lộ Nghiên đành phải đuổi theo anh.
Lộ Nghiên cúi đầu, nhìn mặt đất trước mặt, ánh mắt bỗng nhòe đi. Cảm xúc của Lộ Nghiên đang dâng lên thì đột nhiên cô bị Trần Mặc Đông kéo đến
bên người.
“Đi đường phải nhìn phía trước chứ, em cứ nhìn mặt đất làm gì, mặt đấy
ấy không hiện ra tiền đâu.” Trần Mặc Đông có chút không bình tĩnh, thì
ra một chiếc xe ba bánh ngược chiều chạy qua, Lộ Nghiên không để ý thấy, may mà Trần Mặc Đông kéo cô lại, nếu không chắc chắn đã có va chạm rồi.
“Trần Mặc Đông, em phát hiện nếu anh tìm người con gái khác thì em cũng
có chút luyến tiếc. Anh xem dáng vẻ mình đẹp đẽ thế kia, dáng người cũng không tệ, mà lại có tiền, em không cần anh đúng là tổn thất lớn rồi.”
“Cho nên?”
“Cho nên em cảm thấy chúng ta nên bắt xe về, nếu không trên đường mà có
nữ lái xe nào đó thì chắc chắn sẽ gây ra sự cố giao thông nguy hiểm
đấy.”
Trần Mặc Đông nghe xong, quay đầu bước về phía trước. Lộ Nghiên chạy
theo, thử thăm dò lôi kéo tay áo của Trần Mặc Đông, nhưng anh vùng ra.
“Đồ nhỏ mọn, không phong độ.” Lộ Nghiên thầm mắng.
Cuối cùng hai người vẫn bắt xe quay về. Trên đường, Trần Mặc Đông không
nói chuyện gì với Lộ Nghiên, anh bị Lộ Nghiên làm cho tức đến mức không
muốn nói gì.
“Cô gái nhỏ làm chồng giận sao? Đàn ông đôi khi cũng phải được dỗ dành
đấy.” Lái xe là một người đàn ông hơn bốn mươi tuổi, trêu chọc hai người trên xe.
“Vậy vợ chú bình thường dỗ chú thế nào ạ?” Lộ Nghiên nhìn khuôn mặt hí
hửng của Trần Mặc Đông, tâm tình đã tốt nhiều rồi, bắt đầu tán chuyện
cùng lái xe.
“Tôi làm gì dám gây sự với cô ấy, vợ tôi nhỏ hơn tôi mười mấy tuổi,
nhưng cũng lớn tuổi hơn cậu, bình thường đều là tôi dỗ cô ấy.”
“Nói như vậy, cô gái tìm được chồng lớn tuổi hơn mình là phúc rồi.” Lộ Nghiên cứ như vừa ngộ ra được điều gì đó.
Lái xe mỉm không trả lời.
Đến trước cửa nhà, Trần