Mặc Đông đợi Lộ Nghiên mở cửa, nhưng Lộ Nghiên
chậm quá, bị Trần Mặc Đông giành lấy chìa khóa, mở cửa phòng.
Lộ Nghiên đi sau vào phòng, bị một lực lớn đẩy cô áp lưng vào cánh cửa,
sau đó đôi môi bị Trần Mặc Đông khóa kín. Trần Mặc Đông như đang dùng
hết sức lực để hôn, vài lần Lộ Nghiên bị răng của Trần Mặc Đông làm đau, nhưng cô tự biết không đẩy được anh ra nên cũng nhiệt tình hôn lại, hai người tan trong nụ hôn nồng nhiệt kéo dài.
Lộ Nghiên cũng không biết rốt cuộc đã hôn bao lâu, nhưng đều làm hai
người hổn hển thở. Trần Mặc Đông lại tiếp tục hôn nhẹ lên môi và mắt Lộ
Nghiên. Cả cơ thể Lộ Nghiên không còn chút sức lực nào, dựa hẳn vào
người Trần Mặc Đông. Hai người ôm nhau rất lâu, đến tận khi nhiệt độ cơ
thể dịu đi.
Trần Mặc Đông ôm Lộ Nghiên vào phòng ngủ. Lộ Nghiên mơ màng nhìn anh,
tiếp theo anh sẽ làm gì trong lòng cô đều rất rõ, nhưng cô lại không
muốn phản kháng lại chút nào.
Mà Trần Mặc Đông lại không giống những gì Lộ Nghiên nghĩ, vào phòng ngủ anh chỉ đặt cô lên giường.
“Anh sẽ giúp em đóng cửa, ngủ đi nhé.” Trần Mặc Đông kéo chiếc chăn của
Lộ Nghiên, sau đó không hề dịu dàng đắp kín cả mặt Lộ Nghiên, rồi quay
người bước đi.
Lộ Nghiên nghe thấy tiếng đóng cửa liền lập tức vọt tới phòng tắm, đầu
tóc trong gương rối hết lên, quần áo không gọn gàng, son môi lem bốn
phía, chiếc môi sưng lên, sắc mặt hồng lên, tổng thể nhìn thì cô đang
mang dáng vẻ của một oán phụ với dục vọng bất mãn. Lộ Nghiên gần như
muốn giết chính mình, mình đúng là hủ bại rồi, cô vô cùng hối hận. Tên
sắc lang Trần Mặc Đông này, Lộ Nghiên sẽ nguyền rủa anh ta một trăm lần. Cô nghiêng đầu nhìn thấy chiếc khăn tay dính son môi bên cạnh, chắc là
Trần Mặc Đông vừa mới dùng, xem ra không có trò hay rồi, Lộ Nghiên hậm
hực tắm rửa.
Cuối cùng đã chịu được đến lúc đổi ca, như thường lệ, Lộ Nghiên đi trên
đường lớn, nhìn bầu trời, hoạt động cổ một chút, sau đó chầm chậm bước
đi.
Đến lúc ngẩng đầu lên lần nữa, Lộ Nghiên phát hiện mình đã đến quán cháo trước kia ăn cùng Trần Mặc Đông, vì thế cô bước vào gọi một bát cháo.
Cháo ở quán này do chủ quán tự nghĩ ra cách làm, tuy nguyên liệu làm đều là những thứ phổ biến, nhưng hương vị thật tuyệt hảo. Lần trước Lộ
Nghiên ăn cháo ngọt, lần này cô gọi cháo mặn. Có vẻ đó là món cháo lần
trước Trần mặc Đông chọn, độ mặn vừa phải, sợi thịt gà rất nhỏ, gần như
tan vào trong cháo. Trong cháo còn có cà rốt, dưa chuột, rau tươi được
xay nhỏ, tuy đều là đồ giòn nhưng vì được xay nhỏ nên khẩu vị không bị
ảnh hưởng, hơn nữa còn thêm mùi thanh mát của rau dưa.
Nhìn thấy chủ quán, Lộ Nghiên và chủ quán nói chuyện phiếm vài câu, chủ
quán hỏi Trần Mặc Đông sao không tới, Lộ Nghiên chỉ nói anh bận việc, vì thế bà chủ quán còn nhiệt tình gói lại một hộp cháo, cuối cùng ngay cả
cháo của Lộ Nghiên cũng không phải trả tiền, làm Lộ Nghiên không biết
phải làm thế nào mới đúng.
Lộ Nghiên cầm túi cháo trong tay, tự vấn rốt cuộc có nên đưa cho anh
không, trong đầu cô tưởng tượng ra phản ứng và những gì Trần Mặc Đông sẽ nói khi nhìn thấy cô. Nghĩ đến mình tối qua, Lộ Nghiên căn bản không có dũng khí để xuất hiện trước mặt anh. Lộ Nghiên tìm rất nhiều lý do để
đi vào, ví dụ như anh ấy làm việc vất vả, có công sức đóng góp cho tăng
trưởng của GDP, CPI…, nhưng sau cùng những lý do ấy đều bị chính cô phủ
định.
Cuối cùng Lộ Nghiên quyết định sẽ để cháo ở một nơi công cộng, rồi sẽ để lại một mảnh giấy, như vậy có thể tránh khỏi sự ngượng nghịu xấu hổ.
Thật ra hôm nay suýt chút Lộ Nghiên đã chạm mặt Trần Mặc Đông, nhưng khi vừa nhìn thấy Trần Mặc Đông cô đã nhanh chóng chuyển hướng đi khác,
thành công tránh mặt Trần Mặc Đông.
Lộ Nghiên bước vào Hyatt cùng lúc với Lâm Hướng, cô quay đầu, nhưng đã quá muộn.
“Không phải em hết giờ làm rồi sao, sao lại quay lại thế?”
“Em có chút chuyện.”
“Cháo trong tay em là sao vậy?”
“Đây là cháo chủ quán gửi cho Trần Mặc Đông, anh tiện thì đưa cho anh ấy nhé.” Lộ Nghiên đưa cháo cho Lâm hướng. Cô biết mình không giỏi kiếm
cớ, vậy nên cứ thật thà nói thật vẫn hơn.
“Sao lại không có phần của anh, em bất công quá đấy.”
“…” Lộ Nghiên không muốn giải thích.
“Mặc Đông vừa rồi uống hơi nhiều, đã về phòng rồi, em tự mình đưa cho cậu ấy đi.” Vẻ mặt Lâm Hướng mờ ám.
“Thẩm Tiếu!” Lộ Nghiên hướng về phía sau lưng Lâm Hướng, gọi tên của Thẩm Tiếu.
Lâm Hướng thản nhiên quay đầu nhìn, sau đó giữ lấy Lộ Nghiên đang định chạy đi.
“Chiêu trò này của em khi còn nhỏ anh đã chơi chán rồi.”
Lộ Nghiên lôi ra bao nhiêu lý do vụng về, nào là không thể lãng phí tấm
lòng của chủ quán, nào là mình đang vội về nhà, cuối cùng Lâm Hướng vẫn
mang cháo đi, nhưng Lộ Nghiên phải đồng ý một yêu cầu của Lâm Hướng.
Ngày hôm sau, khi tỉnh dậy Lộ Nghiên thấy cả người mình ê ẩm, hóa ra đêm qua mình đã ngủ ở một tư thế không thoải mái, cô cuộn tròn người lại,
như đang nằm trong lòng mẹ. Cô vẫn luôn thiếu cảm giác an toàn, chỉ có
tư thế ấy mới khiến cô cảm thấy an toàn để ngủ. Đã từng một thời cô
không hề như vậy, đó là khi có Thẩm Nham, nhiều khi cô nằm hẳn lên bả
va