g biết trả lời thế nào, nhưng dường như Thẩm Nham không cần cô trả lời đã bắt đầu hành động.
Chuông cửa vang lên liên tục, Thẩm Nham đành phải dậy, giúp Lộ Nghiên
sửa sang quần áo, để cô ra mở cửa, còn mình đi vào phòng tắm. Lộ Nghiên
nhìn vẻ mặt khó chịu của anh, cảm thấy rất buồn .
Người tới là Thẩm Tiếu, trong tay xách hai túi đồ ăn.
“Sao ra mở cửa chậm thế, mình không quấy rầy hai người đấy chứ?”
“Không có.”
Lộ Nghiên thấy Thẩm Tiếu nhìn chằm chằm vào cổ mình thì mới phát hiện một dấu hôn, cô hận không tìm được cái lỗ nào để chui vào.
Thẩm Nham bước từ phòng tắm ra, vừa nói vừa ngồi xuống sô pha: “Nghiên Nghiên, mang cho Thẩm Tiếu chén trà.”
“Em không uống trà.” Thẩm Tiếu nói.
“Cứ lấy đi.”
Lộ Nghiên đoán chắc anh có chuyện muốn nói với Thẩm Tiếu nên quay người vào bếp.
“Mẹ bảo anh về nhà.”
“Bà ấy không nói là muốn gặp Nghiên Nghiên.”
“Không nói, dự đoán lần này khá cương quyết đấy. Nhưng em ủng hộ hai
người, chị dâu rất đáng yêu, nếu em là đàn ông, em cũng thích cô ấy.”
“Đừng nói bậy.”
“Em chỉ giả sử thôi, anh có cần như vậy không, có vợ rồi là quên em gái.”
Những lời này là khi Lộ Nghiên mang nước ra ngoài nghe thấy. Hai người
đứng ở ban công, cuối cùng Lộ Nghiên đã biết nguyên nhân vì sao Thẩm
Nham dừng ở bước đó. Cô vô cùng cảm động, anh ấy trước sau vẫn đặt cảm
nhận của mình lên hàng đầu.
Sau này hai người thân mật, Thẩm Nham trở nên nhẫn nhịn hơn, cũng không
nói gì về chuyện đám cưới, mà Lộ Nghiên xưa nay vẫn cảm thấy tấm màng
mỏng kia không quan trọng với cô đến mức vậy.
Nhớ lại chuyện trước đây, Lộ Nghiên cảm thấy rất đau lòng, lấy góc chăn lau nước mắt.
Một khi tâm tư được mở ra thì rất khó khép lại, trong lòng Lộ Nghiên dấy lên mâu thuẫn. Cảm giác ngọt ngào tối qua đã phản bội lại chuyện cũ, mà những ký ức ngày xưa hiện về lại là sự phản bội với chuyện tối qua. Lộ
Nghiên trở nên rối loạn. Đây không phải lần đầu cô đẩy mình vào tiến
thoái lưỡng nan, cô hoài nghi lương tâm của mình đã bị ăn mòn rồi.
Khi Lộ Nghiên lên lớp sáu, mẹ Lộ nhặt được một con mèo hoa vàng nhạt. Lộ Nghiên không thích trong nhà có loại động vật như vậy, nhất là tiếng
kêu của nó nghe rất chói tai, còn ánh mắt rất yêu nghiệt của nó nữa, Lộ
Nghiên chưa bao giờ nhìn thẳng vào nó, thậm chí cũng không bao giờ thèm
nhìn tới, nhưng mẹ Lộ lại rất yêu quí con mèo đó.
Tuy là như thế nhưng Lộ Nghiên chưa bao giờ có biểu hiện căm ghét. Khi
đó Lộ Hi đang học lớp bốn, y như một tên quỉ thời loạn, thường cùng mấy
tên nhóc cùng tuổi chơi những trò rất quá đáng, nếu dùng lối suy nghĩ
hiện tại của Lộ Nghiên thì có thể coi hành động của bọn chúng khi đó là
biến thái.
Một buổi trưa, Lộ Hi ôm con mèo hoa đi, uy hiếp Lộ Nghiên không được
mách lẻo, sau đó chính mắt Lộ Nghiên nhìn thấy Lộ Hi và đám bạn buộc dây pháo vào đuôi con mèo, sau đó châm lửa đốt, đuôi mèo và pháo cùng cháy, tình cảnh vô cùng thảm thương. Con mèo nhỏ chết, thi thể nằm ngay trên
mặt cỏ của khu nhà. Lộ Nghiên dám khẳng định khi đốt pháo con mèo còn
chưa chết, không biết sau đó mấy tên kia dùng cách gì mà khiến con mèo
đang sống bị dày vò thành chết.
Khi nhìn thấy bọn chúng như vậy, trong nháy mắt Lộ Nghiên muốn ngăn lại, nhưng cô lại nghĩ như vậy có thể khiến con mèo đáng ghét kia không về
nhà nữa, vì thế suy nghĩ tà ác nổi lên trong đầu đã khiến kết cục như
vậy, thảm cảnh cuối cùng cô không thể ngờ được đến mức như vậy.
Đó là chuyện trong hồi tưởng của Lộ Nghiên, lần đầu tiên sự tà ác của cô hoàn toàn bộc phát.
Dưới sự truy cứu sau đó, Lộ Nghiên và Lộ Hi song song đứng trước mặt bố
mẹ Lộ, giống như học sinh đứng trước mặt thày cô giáo, mà bố mẹ cô vốn
cũng là giáo viên. Sự việc lên đến đỉnh điểm, Lộ Nghiên có chút mừng
thầm với kết quả diệt trừ được con mèo hoa đó, chỉ là quá trình diệt trừ dường như ít nhiều cũng quá tàn nhẫn với cô, nhưng cuối cùng sự vui
mừng vẫn lớn hơn hổ thẹn.
Cả quá trình tra hỏi, Lộ Hi luôn nói là tự con mèo chạy ra ngoài, cuối
cùng còn bảo Lộ Nghiên tới làm chứng. Đối mặt với sự tức giận của mẹ Lộ, Lộ Nghiên vẫn kiên trì im lặng. Mặc dù lúc trước tên tiểu tử thối Lộ Hi đã uy hiếp Lộ Nghiên phải làm chứng giúp, nhưng lúc này Lộ Nghiên chỉ
cúi đầu không nói gì.
Sự im lặng của Lộ Nghiên khiến bố mẹ Lộ đem hết mọi tội lỗi đổ lên người Lộ Hi, vì trong mắt mọi người Lộ Nghiên là một đứa trẻ rất ngoan hiền.
Vì chuyện này, Lộ Hi bị ba Lộ đánh một trận, mẹ Lộ thời gian đó cũng
không quan tâm Lộ Hi, mà lại càng quan tâm Lộ Nghiên hơn. Trong lòng Lộ
Nghiên dấy lên sự áy náy, nhưng cô không nói ra. Khi đó cô còn nhỏ, làm
chuyện gì cũng rất ấu trĩ, chiều tối hôm đó cô câm hết tiền tiêu vặt của mình đi mua rất nhiều đồ ăn vặt mình thích, rồi chôn chúng xuống chỗ
chôn thi thể con mèo.
Trong chuyện này, ngoài đương sự là Lộ Hi và Lộ Nghiên thì không ai biết nữa. Còn chuyện mua đồ ăn vì hổ thẹn thì chỉ mình Lộ Nghiên biết. Cô
dùng sự im lặng để che dấu sai lầm của mình, và chôn dấu sự áy náy hổ
thẹn vào sâu tận đáy lòng.
Không nghi ngờ gì, khi đó cô đã phản bội Lộ Hi – tuy đó là chính nghĩa;
cô cũng phản