chuyện gì trái với lương tâm.
Tất cả vẫn như bình thường, Trần Mặc Đông đi tắm, Lộ Nghiên nấu cơm trong
bếp. Rất nhiều lần, Lộ Nghiên đều hỏi Trần mặc Đông muốn ăn gì, nhưng
câu trả lời luôn là “Tùy ý em”, hoặc là “Gì cũng được”, hôm nay cũng
không ngoại lệ.
Ăn cơm tối, Lộ Nghiên không kiềm chế được, ngẩng
đầu ngắm nhìn Trần Mặc Đông, thần sắc anh có chút uể oải, còn những thứ
khác đều bình thường.
Lộ Nghiên kể cho anh nghe chuyện cười giờ
nghỉ trưa hôm nay Vu Vân Trạch kể cho mọi người, rồi nói tới một đôi học sinh cấp ba yêu nhau mà cô nhìn thấy ở bến xe điện ngầm. Lộ Nghiên nói
đến mức miệng lưỡi khô lại, cô cảm thấy vừa mệt vừa vô vị, cô không chắc Trần Mặc Đông có nghe không, anh chỉ lặng lẽ uống từng ngụm canh mà
không hề trả lời.
“Hôm nay sao em nói nhiều vậy?” Đây là một câu
dài nhất của Trần Mặc Đông kể từ khi anh về tới nhà. Nhưng rõ ràng không phải anh hỏi cô, mà chỉ là kể sự thật, Lộ Nghiên không nhất thiết phải
trả lời.
“Em không sợ nước bọt phun lên món ăn à?” Trần Mặc Đông
ác ý bổ sung thêm một câu, nhưng khẩu khí lại như thể “Vấn đề nói chuyện của bữa cơm hôm nay cũng không tệ đâu.”
Lộ Nghiên đang xếp một
túi vải cho tay nắm cửa phòng ngủ, cô muốn tận dụng vải để làm một chiếc hộp kim chỉ hình quả trứng, mãi đến mười giờ mới cắt được những đường
nét cơ bản, cô định ngày mai sẽ ghép lại, thêm bọt biển mỏng nữa là sẽ
hoàn thành. Chắc hẳn Trần Mặc Đông sẽ bận đến muộn, Lộ Nghiên đem đồ ra
bày bừa bộn trên sô pha, quay người vào nhà tắm.
Lộ Nghiên mặc
một chiếc váy ngủ tơ tằm, đứng trước cửa phòng làm việc của Trần Mặc
Đông, tay bưng cốc sữa. Chiếc váy này là quà cưới Trần Nhiễm Mộng tặng,
không biết bà cố ý hay do gu thẩm mĩ của bản thân, bà chọn một chiếc váy ngủ cực mỏng, có thể nhìn thấy cơ thể lấp ló bên trong, dây vai rất
dài, kết hợp với đường viền ở ngực làm hở ra nửa bộ ngực. Sau khi nhận
món quà này, Lộ Nghiên nhét nó tận sâu trong tủ quần áo. Bước từ phòng
tắm ra, nhìn thấy Trần Mặc Đông trong bức ảnh trên bàn, tuy không cười
tươi rực rỡ nhưng hai hàng lông mày giãn ra, Trần Mặc Đông hôm nay đã “u ám” hơn rất nhiều. Đang nghĩ vậy, đúng lúc Lộ Nghiên mở tủ tìm quần áo, nhìn thấy chiếc váy ngủ này, không hiểu sao Lộ Nghiên lại muốn “dụ dỗ”
Trần Mặc Đông. Đây cũng coi như tìm cảm hứng vợ chồng, Lộ Nghiên tự mình tìm lý do, sau khi mặc đồ bèn thắt ngắn dây vai lại, chỉnh sửa chiếc
váy để mình có thể chấp nhận được.
Lộ Nghiên gõ nhẹ cửa rồi bước
vào, Trần Mặc Đông từ máy tính ngẩng đầu liếc nhìn, chỉ vài giây ngừng
lại, rồi bắt đầu quay lại làm việc. Hành động này của Trần Mặc Đông
khiến Lộ Nghiên không biết làm sao, đồng thời cảm thấy mình vô cùng buồn cười, mặt càng lúc càng nóng. Nhưng đã như vậy rồi thì cứ thêm một chút mặt dày nữa, Lộ Nghiên đặt cốc sữa bên bàn làm việc.
“Uống cái này đi.” Giọng nói gượng gạo.
Lộ Nghiên nói xong, không đợi Trần Mặc Đông trả lời, xoay người rời đi,
không ngờ Trần Mặc Đông đứng dậy ôm cô ngồi xuống. Lộ Nghiên hoảng hồn,
ra sức túm lấy vạt áo trước của Trần Mặc Đông.
Trần Mặc Đông lấy
chiếc áo vest phía sau, choàng lên người Lộ Nghiên, sau đó tiếp tục vùi
đầu làm việc. Lộ Nghiên dịu dàng ngồi trong lòng Trần Mặc Đông, đầu gối
trên vai anh, tay nghịch chiếc cúc áo anh. Mỗi một chiếc áo của Trần Mặc Đông đều có hàng cúc với hình thức rất tinh xảo và đẹp. Lộ Nghiên nghi
ngờ khi chọn sơ mi, anh chỉ quan tâm đến cúc áo. Căn phòng rất yên tĩnh, thỉnh thoảng mới có tiếng click chuột. Sau đó, Lộ Nghiên cảm thấy buồn
ngủ, ngay cả việc chống đỡ mở mí mắt cũng khó khăn.
Lộ Nghiên nhích người, cô đã ngồi tê cả người mà Trần Mặc Đông vẫn không có phản ứng gì, quả nhiên là người cuồng làm việc.
“Vẫn chưa làm xong à?”
Trần Mặc Đông liếc nhìn Lộ Nghiên cười, Lộ Nghiên lúc ấy mới nhận ra câu nói của mình có ý nghĩa khác, nhất là trong cảnh đêm sâu tĩnh mịch, thời
khắc dòng tình bắt đầu rung động.
“Cái này làm xong rồi, còn cái
sau nữa.” Nụ cười của Trần Mặc Đông phát ra sự liều lĩnh, ngay cả đôi
mắt cũng mờ ám không rõ, Lộ Nghiên lúc này mới hiểu ý của Trần Mặc Đông, khuôn mặt đỏ lựng.
Trần Mặc Đông ôm Lộ Nghiên đến nhà tắm.
“Chúng ta đều tắm rồi mà.”
“Tắm thêm lần nữa.”
Trong nhà tắm, trong phòng ngủ, cảnh xuân liên tiếp diễn ra.
Lộ Nghiên nằm gối lên vai Trần Mặc Đông, trán chạm vào cằm của anh, một
bàn tay đặt ngang ngực anh, còn Trần Mặc Đông lại nhàn nhã nghịch mái
tóc của Lộ Nghiên.
“Hôm nay có phải em lại làm sai việc gì à?”
“Không có.”
Nghe thấy tiếng cười của Trần Mặc Đông, Lộ Nghiên nhận thấy nhiệt tình hôm nay đã bán đứng chính mình.
“Em chỉ vì thỏa mãn chính nhu cầu của mình thôi.” Lộ Nghiên giải thích.
“Lẽ nào bình thường anh chưa làm em thỏa mãn?” Vừa nói, Trần Mặc Đông vừa
kéo người Lộ Nghiên đặt dưới thân, thuận thế vào trong lần nữa.
“Lưu manh, bại hoại.” Tuy nhiên, giọng nói yếu ớt của Lộ Nghiên lại mang một hương vị khác so với câu chữ.
Lộ Nghiên không nói gì thêm, hai người cùng nhau rung động một lần nữa.
Thời gian tiếp theo, vì công việc, Trần Mặc Đông rất bận rộn xã giao, tiệc
tù
