hư chính con cái của mình. Thời điểm năm cũ kết thúc, tiệc xã giao của
Trần Mặc Đông liên tiếp không ngớt. Hai người đều bận rộn công việc
riêng của mình, thậm chí một ngày cũng không gọi điện cho nhau.
Lộ Nghiên nhớ tới lời cầu hôn lần trước, có lẽ nó cũng như giấc mộng. Trần Mặc Đông giúp cô được trải nghiệm niềm mong ước của mỗi cô gái, tuy
rằng vô cùng hoàn mỹ nhưng không thể không thừa nhận đó chỉ là cảnh đẹp
trong mộng, là sự bất ngờ với Lộ Nghiên. Mộng vẫn chỉ là mộng, cuối cùng vẫn phải quay về cuộc sống, mà cuộc sống là những điều vụn vặt, phức
tạp, thậm chí đôi khi còn khiến người ta muốn chạy trốn. Lộ Nghiên không biết cuộc sống của mình sau này với Trần Mặc Đông sẽ thế nào, cô không
muốn ôm ảo tưởng. Tình yêu hiện tại với cô chính là cuộc sống – nếu đoạn tình cảm kia có thể được coi là “tình yêu”. Sang năm mới, Trần Mặc Đông vẫn bận rộn, buổi chiều cuối cùng của trước kỳ
nghỉ, anh đã phải đi công tác, Lộ Nghiên lại có cơ hội trở về nơi nhỏ bé của ba mẹ Lộ. Kết thúc kỳ nghỉ, Lộ Nghiên cũng bắt đầu đi làm.
“Con đừng chăm chỉ về đây quá, phải sang bên nhà mẹ chồng con nữa.” Mẹ luôn
nhắc nhở Lộ Nghiên như vậy. Lộ Nghiên vâng dạ, nhưng vẫn hay về nhà.
Công việc của Lộ Nghiên bận rộn với những chuyện vụn vặt. Ngày Lộ Nghiên
nhận việc, vừa bước vào tòa nhà, cô đã làm quen với một cô gái, đến lúc
gặp mặt bộ phận nhân sự mới biết hai người cùng làm trong một bộ phận.
Trưởng bộ phận nhân sự – Tả Cầm – là một phụ nữ đầy phong cách, 32 tuổi, chưa
kết hôn. Đây cũng là chuyện sau khi vào làm Lộ Nghiên mới biết. Hôm đó,
Tả Cầm giới thiệu sơ qua về Lộ Nghiên và Tô Tiểu Lộ với mọi người xung
quanh và quản lý trực triếp của hai người, sau đó tao nhã rời đi, giống
như một con đà điểu kiêu căng, chứ không như một con công cao ngạo.
Nghỉ trưa, Lộ Nghiên lên hoa viên nhỏ trên tầng thượng tòa nhà. Cô vốn sợ độ cao nên sẽ không đến những nơi cao như vậy, nhưng một ngày cô vô tình
bị Tô Tiểu Lộ kéo tới đây đã cảm thấy thích nơi này. Cô luôn cách xa lan can, ngồi giữa sân thượng, ngửa đầu nhìn xa xa chứ không cúi đầu nhìn
xuống dưới. Lộ Nghiên không thích xã giao, làm việc ở đây mấy ngày, cô
đã quen mặt đồng nghiệp, nhưng không cách nào hòa mình được. Mà Tô Tiểu
Lộ lại hoàn toàn tương phản, vì thế không khí nghỉ trưa của cô vui vẻ
hơn rất nhiều so với Lộ Nghiên. Lộ Nghiên thích sự yên tĩnh, ở những nơi mình thích, nghỉ ngơi yên lặng khoảng mười phút khiến cô có được cảm
giác của sự hưởng thụ.
Hôm nay Lộ Nghiên vẫn lên tầng thượng, gió hơi mạnh, nhưng cô đã mặc kín. Mà thực ra tâm tình của cô lúc này cũng
có chút tương tự như thời tiết.
Kỳ nghỉ năm mới vừa rồi, Trần Mặc Đông dẫn Lộ Nghiên tới trường ngựa ngoại thành. Trước mặt họ là một con ngựa màu hạt dẻ, dưới chân ngựa là thảm mạt gỗ, con ngựa cao lớn, bốn
chân thon dài, bờm ngựa màu đen, lông cả người màu hạt dẻ, ánh mắt đen
bóng, ánh mắt ấy đảo tròn nhìn Lộ Nghiên, dọa cô sợ đến mức trốn ra sau
Trần Mặc Đông.
Đây là con ngựa của riêng Trần Mặc Đông, đã ở bên
anh mấy năm. Nó nằm trong đám ngựa đua Hongkhôngng, nhiều lần đổi chủ,
cuối cùng được Trần Mặc Đông mua lại. Chủng loại ngựa này rất có giá,
toàn bộ Trung Quốc chỉ có khoảng trăm con như vậy. Trần Mặc Đông nhìn nó với ánh mắt đầy ắp thâm tình, ngay cả khóe miệng cũng mỉm cười, có thể
thấy được anh yêu ngựa như người.
Đầu năm mới nên trường ngựa ít
người. Lộ Nghiên và Trần Mặc Đông cùng cưỡi trên một con ngựa. Lộ Nghiên ngồi phía trước, cả cơ thể căng lên, nắm chặt cánh tay cầm dây cương
của Trần Mặc Đông, mắt nhìn về phía trước; tay còn lại của Trần Mặc Đông vòng qua eo Lộ Nghiên. Anh thúc ngựa, trong nháy mắt con ngựa chạy
nhanh khiến Lộ Nghiên hét lên kinh sợ. Thần kinh của cô luôn trong trạng thái căng thẳng cao độ, trán toát mồ hôi, lòng bàn tay ẩm ướt, lúc
xuống ngựa hai chân cô như mềm nhũn ra, may mà có Trần Mặc Đông đứng bên đỡ cô mới không ngã xuống.
“Em mà cũng có lúc thế này à?” Trần Mặc Đông mang theo nụ cười không nhã nhặn.
“Em sợ độ cao, được chưa?”
Lúc sau, Lộ Nghiên một mình bước đi thong thả ngoài hàng rào nhìn Trần Mặc
Đông cưỡi ngựa. Cô không thể không thừa nhận Trần Mặc Đông lúc này giống như chàng hoàng tử thanh thoát cưỡi ngựa, bóng dáng mạnh mẽ, hiên
ngang, động tác tuyệt đẹp, nho nhã, chỉ tiếc Lộ Nghiên chưa bao giờ là
công chúa.
Trên đường về nhà, không biết Trần Mặc Đông cố ý hay
vô tình cho xe chạy rất nhanh, Lộ Nghiên nắm chặt lấy tay cầm trong xe,
lòng bàn tay lại một lần nữa toát mồ hôi.
“Trần Mặc Đông, anh chạy đua với thời gian à?”
“…”
“Để đảm bảo tài sản tính mạng, em đề nghị anh chạy chậm một chút.”
“Nếu em sợ thì cứ nói thẳng.”
“Anh không biết rằng lái xe điên cuồng thế này là một hành động ấu trĩ sao?”
Trần Mặc Đông nghiêng đầu liếc nhìn Lộ Nghiên, sau đó tăng ga.
“Được rồi, em sợ, xin anh lái chậm một chút.”
Trần Mặc Đông lái chậm lại, Lộ Nghiên nhìn Trần Mặt Đông, cô rất muốn lấy
một cái gối ấn đầu anh xuống, rõ ràng mình đã bị anh đem ra làm thứ tiêu khiển, nhưng Lộ Nghiên nghĩ lúc nãy lái xe nhanh, chính anh cũng