ết, con sẽ cố gắng tìm thử xem sao." Chỉ mong thật sự có một người đan ông nào đó khiến cho cô phải lòng đi, cũng không biết chuyện gì đã xảy ra, một năm qua, bên cạnh không phải là không có đàn ông tốt, nhưng cô vẫn không có cảm giác gì.
"Còn có..." Đồng Phi Vũ uống một ngụm nước, tầm mắt nhìn quần áo trên người của cô, trên mặt càng lo lắng hơn, "Tử Lâm à, con gần đây tâm tình không tốt sao?"
Đúng rồi, Đồng Tử Lâm bình thường không mặc quần áo màu tối, thông thường lúc tâm tình cô không tốt mới mặc. Ba Đồng cũng không biết tâm tình quái gở này của cô con gái nhỏ, mãi đến có một lần, lúc nhỏ Đồng Tử Lâm học mẫu giáo, cùng với người bạn nhỏ nào đó cãi nhau, kết quả cô giáo đem tất cả lỗi đều đẩy ở trên người Đồng Tử Lâm.
Vì vậy, một tuần sau tâm tình của Đồng Tử Lâm cũng không tốt, trên người cũng chỉ mặc quần áo và trang sức màu tối. Ba Đồng lúc phát hiện, nhanh đi tới trường học tìm hiệu trưởng và cô giáo nói chuyện, lúc này mới biết hiểu rõ sự tình, để tránh Đồng Tử Lâm cả đời mặc quần áo màu tối.
Sau đó ba Đồng đặc biệt mời bác sĩ tâm lý tới nhà, bác sĩ nói, Đồng Tử Lâm chỉ là đang phát tiết nỗi buồn, cũng sẽ không ảnh hưởng nhiều đến tính cách sau này, nghe xong ông mới yên tâm.
Mỗi lần gặp mặt ba Đồng lúc nào cũng phải quần áo của con gái, đương nhiên loại tình huống này càng ngày càng ít lại, bởi vì con bé cũng đã lớn, sẽ khống chế được cảm xúc của mình, sẽ không động một chút là lại buồn bực.
Đặc biệt người làm trong công ty lớn thì cảm xúc là không cần thiết, mà Đồng Tử Lâm cũng đem cảm xúc khống chế rất tốt, nhưng hôm nay là lần đầu tiên hai cha con cô gặp nhau sau một năm xa cách, cô liền ám chỉ ông, hiện tại tâm tình của cô không được tốt.
Vẻ mặt Đồng Phi Vũ viết đầy ưu tư, Đồng Tử Lâm thiếu chút nữa không có lương tâm mà bật cười, "Ba, làm sao ba biết tâm tình con không tốt?"
Đây chính là cách duy nhất nhận biết tâm tình cô không tốt, ông cũng không thể tùy ý khai ra, ba đồng cười cười, "Ba đoán."
Mặc kệ ba làm sao mà biết được, nhưng ông quả thực nói đúng. Tuy nhìn Đồng Tử Lâm có vẻ bất cẩn, kỳ thực trong lòng cô rất tốt, cũng rất hiếu thuận, cô làm bộ vui vẻ cười híp mắt, "Con nào có? Người ta ngày hôm nay gặp ba, cũng vui vô cùng!"
Đồng Phi Vũ há hốc miệng, muốn nói cái gì, đến cuối cùng không có nói ra, đứa con gái này là đứa kiên cường nhất trong ba con gái, cũng là người rất mạnh miệng, vô luận như thế nào đều sẽ không dễ dàng chịu thua.
Có lúc loại tính cách này đúng là tốt vô cùng, bất quá đối với người trong nhà cũng kiên cường như vậy sẽ không tốt, có lúc cũng nên tỏ ra yếu đuối một chút, nhà là nơi cô cảng nắng tránh gió, cô muốn khóc muốn cười đều có thể, chính là đừng giả vờ vui vẻ như vậy!
Đồng Phi Vũ cũng không vạch trần cô, không thể làm gì khác hơn là gật đầu, "Con vui vẻ là được rồi."
Đồng Tử Lâm khéo léo ngồi ở bên người ông, lấy muỗng canh, vì ba mình múc canh, "Ba, ba không cần lo lắng cho con, ngược lại ba quan tâm đến cơ thể, biết không?"
Đồng Phi Vũ thỏa mãn nở nụ cười, "Được , ba biết rồi, đừng nữa múc, ba ăn không hết..."
"Được rồi." Đồng Tử Lâm đem chén canh bưng để trước mặt ba cô, dặn dò: "Vậy uống xong chén này nha" .
"Được, được."
Sau khi tiễn ba về nhà, Đồng Tử Lâm không ở lại Đồng gia, từ chối ý tốt của ba, về căn hộ nhỏ của cô.
Căn hộ đã sớm tìm người vệ sinh dọn dẹp quét qua, cô mở cửa, tay lau trên mặt bàn một chút, không có bụi, cô hài lòng để túi xuống.
Mở đèn, căn hộ trong nháy mắt liền sáng. Cô ngồi trên ghế cao, đôi chân đá bay giày cao gót, bắp chân vô ý thức khẽ run rẫy, cả người uể oải.
Cô không biết mình bị bệnh gì, tại sao phải lo được lo mất thế này, ba cô nói không có sai, tâm tình cô không tốt, không phải không tốt, mà là đặc biệt không tốt.
Mạnh mẽ nhảy xuống ghế, hướng phòng bếp đi đến, từ trong tủ lạnh cô cầm lấy một lon bia, "Ba" nhanh chóng khui lon bia uống xuống một hơi.
Đây là thói quen gần một năm qua của cô, uống bia.
Có trời mới biết, trước đây cô hầu như không uống bia rượu, cho dù là xã giao cũng có người thay cô uống giùm. Cồn bia cũng không cao lắm, nhàn nhạt, mang theo vị cay đắng.
Và tâm tình bây giờ của cô không sai biệt lắm, uống một ngụm lớn, hai mắt nheo lại bắt đầu mông lung, thân thể chậm rãi uốn éo.
"Đồng Tử Lâm! Hóa ra mày cũng biết khiêu vũ nha!" Cô lẩm bẩm cười to, thân thể chậm rãi uốn éo, vẻ mặt hứng thú với bóng dáng đang khiêu vũ lay động dưới ánh đèn vàng.
Một tay cầm bia, một tay vuốt tóc, hai chân nhảy theo tiết tấu, cái mông khẽ chuyển động, cái miệng nhỏ nhắn hát theo bài hát, cô một người đang đắm chìm trong thế giới của mình.
Hắc Nhược Hoành như nhìn thấy một tinh linh rơi vào cõi trần gian, áo trên người cô bị trễ xuống, lộ ra cái cổ trắng như ngọc, chiếc váy ngắn tới đầu gối theo cô múa mà trở nên lây động, lộ ra đôi chân ngọc trắng như tuyết.
Anh nhẹ nhàng để chìa khóa xuống, chìa khoá là lúc trước anh cố ý làm thêm một bộ, không nghĩ tới lại có lúc sử dụng được, anh không cách nào điều khiển được chân mình, chậm rãi hướng đi đến cô.
Anh vốn là tới "Bắt cóc", kết quả bây giờ a