XtGem Forum catalog
Buông Tay Tôi Không Lấy Chồng

Buông Tay Tôi Không Lấy Chồng

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323654

Bình chọn: 9.5.00/10/365 lượt.

n được. Chẳng lẽ thật sự cô không có lòng tự trọng, nói muốn chia tay trước, nhưng chính mình lại không chịu buông tay người ta ra.

Ở phía bên kia, Hắc Nhược Hoành âm thầm chăm chú nhìn Đồng Tử Lâm rời đi. Một năm qua, anh cũng không dễ chịu gì, cô dứt khoát cắt đứt mối quan hệ khiến anh tan nát cõi lòng, vì thế anh cho cô một khoảng thời gian, để cả hai bình tĩnh trở lại.

Ai ngờ căn bản là vô dụng, người phụ nữ này chỉ mong sao anh sớm buông tha cô, vĩnh viễn cũng đừng đi tìm cô.

Điện thoại di động vang lên Hắc Nhược Hoành đứng lên nghe máy, "Alô?"

"Thế nào, đã nhìn thấy người?" Thanh âm mệt mỏi của Bạch Mộ Hiên truyền tới.

"Ừ." Anh cúi đầu đáp một tiếng, một bên nhìn sắc mặt không được tốt của anh, tiếp tân cúi đầu giả bộ bận bịu, không dám nhìn anh, anh đi đến một góc đại sảnh an tĩnh.

"Tâm tình như thế nào?" Bạch Mộ Hiên đùa giỡn nói.

Đầu điện thoại bên kia im lặng, qua một lúc lâu, truyền tới tiếng chỉ trích của Hắc Nhược Hoành, "Cô ấy gầy quá!" Gầy đến nổi anh không nhìn thấy phong thái của ngày xưa, tuy rằng như vậy cũng xinh đẹp, nhưng anh thích cô có da có thịt giống ngày xưa hơn.

"Phải không?" Bạch Mộ Hiên cười nhẹ, "Vậy kế tiếp, cháu muốn làm gì?"

Hắc Nhược Hoành im lặng, mắt nhìn chằm chằm ngoài cửa sổ, nhìn người đi đường, trong nháy mắt hiện lên lãnh ý, "Cháu muốn cô ấy trở lại bên cạnh cháu!"

Một năm qua, anh thật sự không thể chịu đựng được, nếu nhiều thêm vài năm, không bằng anh trực tiếp đem Đồng Tử Lâm giam giữ bên cạnh anh.... Đúng vậy, như thế nào mà cho tới bây giờ anh mới nghĩ ra phương pháp tuyệt vời này nhỉ.

"Chú út, cháu muốn hỏi một chút, mảnh đất trước đây chúng ta mua ở vùng phía nam trên núi đã xây nhà xongchua7."

Cũng là đàn ông của Hắc gia, Bạch Mộ Hiên lập tức liền hiểu mục đích Hắc Nhược Hoành, khóe miệng cười, "Đã xây xong rồi, cháu muốn đi sao?"

Điện thoại không hề có dấu hiệu nào bị cúp, Bạch Mộ Hiên ngồi trên ghế da cao cấp, suy nghĩ hồi lâu, quyết định tham gia vào âm mưu này.

Anh, cái gì cũng không biết, người không biết vô tội, đúng không...

Đồng Tử Lâm thích mặc quần áo màu sáng, mọi người đều biết chuyện đó, thế nhưng rất nhiều người đều không ngờ, một năm trôi qua Đồng Tử Lâm, vì sao đều chỉ mặc quần áo màu tối.

Đáp án có lẽ chỉ có người thân nhất mới biết được.

Một quán cơm nhỏ nằm ở Đài Bắc, lúc này một cặp cha và con gái đang an tĩnh dùng cơm.

Đồng Phi Vũ vừa ăn cơm, vừa nhẹ giọng hỏi: "Tại sao lâu như vậy mới về?" Công việc bên Hồng Kông đều do Đồng Tử Lâm thay thế và xử lý mọi việc ổn thỏa, theo lý thuyết, cô nên công thành lui thân, sớm ngày quay về Đài Loan mới đúng.

Đôi mắt Đồng Tử Lâm đảo một vòng, chuẩn bị nói dối một chút, "Thật vất vả mới đi Hồng Kông, con đương nhiên phải thật đi chơi một chút chứ."

Đồng Phi Vũ thiếu chút nữa cười sặc cơm, cô con gái này không phải là ông thiên vị. Con gái của ông luôn có trách nhiệm trong mọi việc, chỉ cần cô đồng ý làm, cô liền hoàn thành tốt tất cả.

Hơn nữa công ty bên Hồng Kông mỗi tháng gửi báo cáo qua đây, ông càng tin tưởng Đồng Tử Lâm ở bên kia như cá gặp nước, nhưng ông cũng biết con gái thực đã nhận ra dụng tâm của ông rồi.

Nếu hai bên đều có mục đích, Đồng Phi Vũ cũng sẽ không giả bộ làm ra vẻ nữa, "Vậy con đã trở lại rồi, kế tiếp muốn làm gì?"

Thật là thế nào cũng tránh không khỏi, "Đương nhiên là trở lại chức vị trước kia ạ."

"A..." Đồng Phi Vũ kéo dài âm cuối, "..."

"Ba!" Đồng Tử Lâm nuốt xuống một miếng cơm, để đũa xuống, "Ba muốn nói gì cứ nói thẳng đi!" Hai ba con còn có cái gì không thể nói sao! Ba cứ kéo dài câu chuyện, thực sự không giống phong cách của ông.

Đồng ba ba ho nhẹ một tiếng, "Thật ra thì đây..."

Đồng Tử Lâm ngồi ngay ngắn, cô rất không muốn nghe thấy tên của người nào đó từ miệng ba cô, vừa vặn mọi người bên cạnh cô đều thích đem hai người bọn họ gắn liền với nhau, cô muốn né tránh cũng trốn không ra.

Buổi sáng lúc gặp phải anh, cô ngoài mặt rất bình tĩnh, trên thực tế cô rất muốn nắm anh cổ áo, hỏi anh rốt cuộc muốn thế nào!

Rõ ràng lúc trước anh là người quấn lấy cô, kết quả bỏ trốn mất dạng, lúc gặp mặt lại tựa như chuyện gì cũng không có xảy ra.

Chẳng lẽ sau khi chia tay mọi người đều sẽ nảy sinh ra tâm tình này sao?

Nhưng đã hơn một năm rồi, cô vì sao lúc nào cũng có ý nghĩ như vậy, đáng sợ hơn là, cô luôn không tự chủ được muốn quan tâm đến cuộc sống của người nào đó.

Chẳng lẽ sau khi chia tay trong lòng mọi người đều không cam lòng sao?

Nhưng chính cô nguyện ý chia tay, cho dù hồ đồ, nhưng cô tự cho rằng không sao cả! Thế nhưng...

"Tử Lâm, con cũng trưởng thành rồi, đã chia tay với a Hoành, con cũng nên tìm một người khác đi." Ba cô con gái, rốt cuộc đã có hai người tìm được hạnh phúc, trước mắt chỉ còn lại cô là chưa tìm được hạnh phúc của mình, là người đứng xem ông cảm thấy lo lắng đến bạc đầu.

Mặc dù biết tình yêu và hôn nhân là không thể miễn cưỡng được, nhưng Đồng Phi Vũ mong muốn con gái của mình có thể sớm vì mình dự định tương lai, miễn sao qua ba mươi tuổi mà vẫn chưa lấy chồng.

Ở trong lòng Đồng Tử Lâm thở dài một cái, "Ba, con đã bi