ông?" Hắc Nhược Hoành nghĩ phương pháp này quá mức nham hiểm, thế nhưng không ở vào thời điểm này hỏi cô, cô sẽ không nói thật.
Đồng Tử Lâm thở phì phò, nước mắt theo từng cái chớp mắt chảy xuống, cô hận không thể đem người đàn ông này đạp xuống đất, cô sẽ dậm bẹp người anh, hung hăng phỉ nhổ.
Cô không có lập tức cãi lại, chỉ cắn môi dưới, khuôn mặt quật cường, không dự định mở miệng.
"Chắc Hoàng Tử Nguyệt nói rõ với em rồi chứ?"
"Chuyện không liên quan gì tới em cả!" Cô cứng rắn trả lời.
"Vì sao không tới tìm anh?" Nếu bọn họ đã nói rõ ràng với nhau, cô vì sao lại không tới tìm anh, cô thiếu anh một lời xin lỗi.
Trong mắt hiện lên tia chột dạ, mí mắt Đồng Tử Lâm rũ xuống.
"Em thật sự muốn chia tay với anh sao?" Hắc Nhược Hoành giống như nói một mình.
Đúng vậy, cô dự định cùng anh chia tay mỗi người đi một ngả, vì vậy cô phải cho anh một bài học nhớ đời.
"Nếu như vậy, được rồi..."
Cái gì? Anh vừa nói cái gì?
Hắc Nhược Hoành nới lỏng tay, Đồng Tử Lâm bị dọa sợ vòng tay ôm chặc cổ anh, không cho anh đem cô ném xuống dưới, thế nhưng cô hiểu lầm.
Anh chỉ đem cô đặt xuống, thời điểm hai chân của cô tiếp xúc được mặt đất, anh nhẹ nhàng kéo hai cánh tay của cô ra, nhìn cũng không nhìn cô một cái nào, xoay người rời đi.
"Hắc Nhược Hoành, anh có ý gì hả?" Ở trong gió chiếc váy ngủ Đồng Tử Lâm trở nên xốc xếch, gió hơi lớn, thổi vào mắt cô có chút đau, thậm chí ngay cả bóng lưng Hắc Nhược Hoành cũng nhìn không rõ ràng lắm.
Anh không trả lời cô, vì cô đóng cửa lại, rời khỏi nhà cô.
Ngực trái giống như thiếu cái gì đó, Đồng Tử Lâm vô ý thức vỗ vỗ ngực, hai mắt hồng hồng, ngây ngốc nhìn cánh cửa đóng chặt, trong lòng âm thầm tự nhủ, anh sẽ mở cửa đi vào.
Nhưng... Cái chìa khóa cô đưa cho anh, anh lại đặt trên quầy bar, cho nên anh đã đi thật rồi...
Hoàn chương 5 Một năm sau, một cô gái dáng người mảnh khảnh đứng trước tập đoàn Hắc Thạch, toàn thân trang phục tiêu chuẩn, bộ đồ màu tối cũng không thể khiến cô sâu trầm đi, ngược lại, cô mặc vào càng lộ ra da thịt trắng như tuyết.
"Tiểu thư, xin chào cô, xin hỏi cô có hẹn trước không?" Tiếp tân ôn nhu hỏi.
"Không có!" Giọng nói trong trẻo của người phụ nữ vang lên.
"..." Tiếp tân có chút khó xử, bởi vì công ty quy định, cô không được phép cho bất luận ai đi vào.
"Cô mới tới đây làm?" Người phụ nữ nhẹ giọng hỏi.
"Ách, đúng vậy." Lẽ nào cô gái này là người quan trọng trong công ty? Cô đúng mới tới làm, rất nhiều chủ tịch các xí nghiệp cô cũng không nhận ra, bị cô ấy hỏi như vậy, rất sợ chính mình đắc tội với vị khách này.
"Tôi là Đồng Tử Lâm."
Tiếp tân vừa nghe thấy, không khỏi thầm nghĩ thân phận của cô. Vợ của tổng giám đốc tập đoàn Hắc Thạch cũng là họ Đồng, không biết hai người có quan hệ gì không.
"Tôi tới tìm anh rể tôi." Đồng Tử Lâm không thể làm gì khác hơn là nói rõ.
Tiếp tân lập tức đứng lên, "Xin lỗi tiểu thư, mời cô chờ một chút."
Đồng Tử Lâm nhàm chán nhìn cô gái tiếp tân cầm điện thoại hỏi, ánh mắt xoay chuyển chung quanh, qua một lúc lâu, cô thấy trong thang máy đi ra một người đàn ông.
Cô mới từ Hồng Kông về, tới tập đoàn Hắc Thạch là muốn cùng anh rể thương lượng một chút về dự án hợp tác giữa Hắc Thạch với Đồng thị, không nghĩ tới ngày đầu tiên trở về, không gặp được người quen, ngược lại đụng phải người đàn ông cả đời này cô không muốn gặp.
Đôi lông mày nhướng lên, nhìn người đàn ông hướng về phía cô đi đến.
"Hắc Nhược Hoành..." Cô chào hỏi, tựa như giữa bọn họ không có xảy ra chuyện gì không vui.
Người đàn ông lạnh lùng liếc nhìn cô một cái, "Đồng tiểu thư..."
Ơ! Vẫn còn ghi hận trong lòng sao, Đồng Tử Lâm nhún nhún vai, không thèm để ý quay đầu hỏi cô tiếp tân: "Thế nào?"
Cô thay đổi rất nhiều, anh nhớ kỹ, cô không thích mặc quần áo màu tối nhất, cũng gầy đi rất nhiều, không giống trước kia mũm mĩm, có da có thịt. Anh quang minh chính đại quan sát cô, muốn nhìn cô một năm này có xảy ra chuyện gì không.
Cô biết anh đang quan sát cô, bất quá cô xem thường, tiếp tục chờ tiếp tân trả lời.
"Xin chào giám đốc." Cô tiếp tân bị dọa sợ đổ mồ hôi lạnh, không biết cơn gió nào thổi anh tới.
Anh gật đầu.
"Đồng tiểu thư, tổng giám đốc nói cô có chuyện gì đều có thể cùng giám đốc bàn bạc với nhau."
Đồng Tử Lâm quay đầu hướng Hắc Nhược Hoành nói, "Đã lâu không gặp, có muốn tìm chỗ ngồi một chút không?"
Anh lại không cảm kích, "Không cần, chuyện hợp tác tôi sẽ phái chuyên gia nói nói chuyện với cô."
Nghe cô tiếp tân xưng hô, xem ra anh thăng chức rồi, còn trở nên lạnh lùng hơn, trước đây rất thích quấn ở bên người cô, so với hiện tại anh càng khiến người ta không thích.
Đồng Tử Lâm thờ ơ gật đầu, "Được, tạm biệt" cô không chút do dự quay đầu rời khỏi.
Ở chỗ Hắc Nhược Hoành không nhìn thấy, cô cúi đầu mắng một câu, "Đồ thối tha!" Đồng Tử Lâm rất không quen thái độ hiện tại của anh, hình như đối với anh cô chỉ là một người đi đường.
Cô vừa hướng chiếc xe đi đến, vừa cắn răng chửi bới anh. Cô nghĩ mình một năm không gặp anh, phần tình cảm trong lòng sẽ từ từ phai nhạt đi.
Không nghĩ tới thời gian càng lâu, cô càng không cách quê