có lễ vật. Cũng có một vài người đàn ông không có đủ khả năng, cho nên cậu nên cảm thấy như
vậy là đủ.”
Vì buổi chiều có buổi đấu giá, Tân Hạ
Noãn phải viết rất nhiều phần báo cáo cho Lục Tử Ngân xem qua, Lục Tử
Ngân còn cẩn thận nhìn qua một lần, rồi lấy ra một phần trong đó đưa cho cô, “Em đem cái này gửi cho Charles.”
“Vâng.” Tân Hạ Noãn lấy ra phần báo cáo
được lựa chọn, lúc chuẩn bị ôm đi ra ngoài, Lục Tử Ngân ở đầu bên kia
lại nói “Giờ ăn trưa cũng đến rồi, gọi sẵn thức ăn đến văn phòng của
anh.”
Tân Hạ Noãn dừng lại một chút, có chút dở khóc dở cười. Mệnh của cô cũng thật là tốt, anh là vị hôn phu mà ngẩng
đầu không thấy cúi đầu gặp cũng chẳng nói, ngay cả dùng bữa trưa cũng
muốn cùng nhau dùng chung, cứ như thể “Như hình với bóng” cô thật là
nuốt không trôi.
Cô cũng không phản bác, tự thấy mình cũng rất bận rộn còn phải đi ra ngoài công tác. Đem báo cáo gửi cho Charles, thần kinh đang căng thẳng bỗng nhiên giãn ra, lại không nhịn được ngáp
một cái.
“Hạ Noãn, chúng tôi đi đây.” Đang đứng
bên máy in Tân Hạ Noãn một bên ngáp một bên cùng nhóm đồng nghiệp vẫy
tay, hai tay của cô chống trên máy in, đầu óc mơ mơ màng màng.
Ngay sau đó, thắt lưng của cô có nhiều
hơn một bàn tay, sau đó liền ôm lấy cô, ở bên tai cô thổi một hơi thở
nóng rực. Tân Hạ Noãn sao mà chịu nổi sự dụ dỗ như vậy, cả mặt ửng hồng
không nói gì, bên tai cũng dần dần đỏ lên.
“Em yêu, làm việc có tốt không?” Lục Tử
Ngân một bên cầm lấy bàn tay mềm mại của Tân Hạ Noãn lên nhìn một bên
không chút để ý hỏi.
Tân Hạ Noãn hơi nghiêng đầu như muốn tận
lực né tránh sự thân mật giữa hai người, cô xấu hổ nói “Không mệt lắm.”
Vẻ mặt cô xấu hổ, như là sợ bị đồng nghiệp nhìn thấy, thỉnh thoảng lại
nhìn xung quanh. Lục Tử Ngân kỳ thật làm việc gì cũng có chừng mực, vì
thế ở trong giờ làm việc anh luôn biết cách ứng xử, chỉ là những khi ở
cùng với Tân Hạ Noãn, anh lại không biết đứng đắn là gì. Anh trông thấy
bộ dáng đề phòng của Tân Hạ Noãn, trong lòng rất buồn cười, cũng không
muốn buông cô ra, chỉ bỏ lại một câu rồi quay trở lại văn phòng của
mình.
Anh thầm thì “Như vậy được rồi,
đến văn phòng tìm anh.” Còn tỏ ra vô cùng thân mật hôn lên hai má cô
thật là không biết xấu hổ mà, tóm lại Tân Hạ Noãn tâm trạng vô cùng bối
rối.
Tân Hạ Noãn cảm thấy rõ ràng, tuy Lục Tử Ngân đã thay đổi rất nhiều, nhưng bản chất bá đạo vẫn không thay đổi.
Trước khi đến buổi đấu giá,
Lục Tử Ngân mang Tân Hạ Noãn đến một cửa hàng trang phục nổi tiếng của
Pháp, cô phải chọn rất nhiều bộ để mặc thử. Tân Hạ Noãn không hiểu,
không phải chỉ là một buổi đấu thầu thôi sao, có cần thiết phải ăn mặc
trang trọng như vậy, còn phải trang điểm xinh đẹp và lộng lẫy như vậy
chứ? Hơn nữa Lục Tử Ngân xem ra là một người đàn ông rất kén chọn đi,
Tân Hạ Noãn cảm thấy quần áo trên người mình rất ổn nhưng lại bị Lục Tử
Ngân một lần nữa phủ quyết.
Cho đến khi mặc vào một bộ váy
màu trắng, có vành cổ, ở bên hông còn đính những kim loại bắt mắt, tỏa
sáng lấp lánh tạo cảm giác vừa sang trọng, quý phái làm tôn lên sự mềm
mại, thướt tha của chiếc váy liền thân, lúc này Lục Tử Ngân mới miễn
cưỡng gật đầu. Nhưng mà Tân Hạ Noãn không có thói quen mang giày cao gót quá cao, đây là lần đầu mang, người cô vốn đã cao ráo, nhưng khi mang
giày cao gót khiến cho tư thế đi lại thật không được tự nhiên.
Lục Tử Ngân nhìn thấy Tân Hạ
Noãn có dáng đi kỳ quặc liền vội vàng dùng hai tay đỡ lấy, không khỏi
trêu chọc, “Em yêu, phụ nữ phải làm quen với việc mang giày cao gót.”
Nói tới nói lui, vẫn là bảo nhân viên cửa hàng đổi một đôi đế cao cỡ
trung bình.
Giành co một trận, một lần nữa trở lại trên xe Tân Hạ Noãn thở dài một hơi, cô bình thường rất thụ
động, một năm không được vài lần đi dạo phố, điều này thật đau khổ, thắt lưng già cõi của cô. . . . .
Lục Tử Ngân bắt gặp Tân Hạ
Noãn đang đấm nhẹ hai bên hông, lại xoa bóp chân, không khỏi nhíu mày,
“Qua thời gian này em đăng kí một thẻ thành viên ở trung tâm thể dục đi, em nên cố gắng rèn luyện thể lực.”
“A?” Tân Hạ Noãn một bộ dạng như gặp quỷ, “Không cần, anh cũng biết em không thích vận động. . . . . .”
“Không thích vận động thì càng
phải tập luyện cho tốt, cũng là giúp em rèn luyện sức khỏe bản thân, chỉ sợ ngay cả việc sinh một đứa bé cũng không thể.”
“. . . . . .” Vấn đề này với việc sinh đứa bé thì có quan hệ gì?
***
Tân Hạ Noãn quan sát buổi đấu
giá đang diễn ra, đây là một buổi đấu giá tương đối lớn, lúc trước Tân
Hạ Noãn từng xem qua tài liệu về mảnh đất kia, vào thời điểm được biết
thì nó là của một ông trùm từng xây một quán bar rất lớn, dùng để rửa
tiền là không sai biệt lắm, sau đó liền phá bỏ, để không một thời gian
rồi đem ra bán đấu giá. Trước khi cô bước vào, phía bên ngoài mấy trăm
chiếc limousine sang trọng, cô nghĩ đến những đối thủ cạnh tranh để dành mảnh đất này toàn là những người tai to mặt lớn.
Sau đó mới biết được, buổi đấu giá này có ba món đồ vật được kêu giá, không phải ai cũng nhằm vào mảnh đất kia.
Lục Tử Ngân ý tứ nhắc nhở
Tân Hạ Noãn khoác lên khủy tay anh cù