uống thì
Chân Âm bỗng dưng đẩy cửa đi vào, quăng một tập văn kiện lên trên bàn,
hai tay khoanh trước ngực, bộ dáng tức giận, “Tân Hạ Noãn, cô đừng vội
nghĩ có cơ hội bay lên trở thành phượng hoàng, cô chưa nghĩ đến một khi
ngã xuống đất sẽ như thế nào sao. Cô thử xem qua phần tư liệu này xem
chúng là thứ gì?”
Tân Hạ Noãn nhìn cái bìa kẹp hồ sơ màu
vàng, cô liền nhận ra ngay. Lục Tử Ngân bảo cô tìm tư liệu về lượng
khách của khách sạn, cô tìm cả buổi tối, mới chỉ có bảy, tám trang.
Nhưng một bản báo cáo mà chỉ có bảy, tám trang làm sao có thể được. Một
bản báo cáo thông thường phải đạt tối thiểu bốn mươi đến năm mươi trang. Nhưng cô thấy không cần thiết phải làm đến con số đó, chỉ cần chọn lựa
những vấn đề cần thiết, chỉ cần so sánh về lượt khách đến khách sạn, về
mặt mấy chục trang còn lại chỉ cần sơ lược thông tin của các khách sạn
khác là được rồi. Quả thật một bản cáo tốt chủ yếu phải nêu rõ lên được
ba điểm chính, năm trang đầu nêu vấn đề chính, ba trang cuối nhắc lại
vấn đề cho rõ hơn, ở giữa chỉ sơ lược tóm tắt không quan trọng lắm chỉ
cần đủ số lượng. Đây là chuyện mà mọi người đều biết, Chân Âm không thể
không biết.
Chỉ là bản báo cáo này được đưa đến chỗ cô ấy, nên cố ý đến đây gây phiền toái cho cô mà thôi.
Tân Hạ Noãn ngẩng đầu, “ Tôi không biết bản báo cáo này có vấn đề ở chỗ nào.”
Chân Âm cười lạnh, “Báo cáo có vụ giết người xảy ra ở khách sạn và doanh thu của khách sạn thì có liên quan gì?”
Tân Hạ Noãn khẽ cắn môi, cô phải bình
tĩnh kiên nhẫn. Chân Âm tự nhiên chạy đến bàn cô làm khó dễ chẳng qua
đơn giản là muốn để cho Lục Tử Ngân nhìn thấy, chỉ vì văn phòng của Lục
Tử Ngân nằm ngay bên cạnh bàn làm việc của cô, hơn nữa chỉ cách nhau một tấm thủy tinh.
Quả nhiên, chuông điện thoại reo lên. Tân Hạ Noãn vội nghe điện thoại, bên đầu dây vang lên giọng nói của Lục Từ
Ngân, “Em cùng Chân Âm đến văn phòng anh một lát.”
Thân thể Tân Hạ Noãn khẽ run lên, thầm nghĩ, tổng giám đốc lại đang nhàn rỗi, thật là thảm. Chân Âm nhướng mắt, “Sao vậy?”
“Chúng ta đến văn phòng tổng giám đốc nói chuyện đi.” Tân Hạ Noãn cầm tập văn kiện trên bàn, không thèm nhìn Chân Âm một cái. Chân Âm cười lạnh, nhỏ giọng thầm thì bên tai cô, “Sợ cái
gì, bạn trai của cô cùng lắm chỉ giận dỗi một chút thôi.”
Tân Hạ Noãn liếc nhìn Chân Âm một cái,
không thèm để ý đến. Bị cấp dướp cho rằng cô ỷ thế vào mối quan hệ mờ ám với cấp trên mà không cam lòng, cố ý làm khó dễ cô là điều khó tránh
khỏi.
Lục Tử Ngân cầm trong tay tập văn kiện
màu vàng, vừa xem vừa cười, “ Thư kí Tần quả là chuyện nghiệp, ngay cả
chuyện đáng xấu hổ xảy ra ở khách sạn cũng đưa vào, tôi biết nên khen cô toàn diện hay là mắng cô thật giả lẫn lộn?”
Tân Hạ Noãn không nói gì, còn có cảm giác cây ngay không sợ chết đứng. Chân Âm vẻ mặt cười lạnh, nói chen vào một câu, “Cái này đúng là thật giả lẫn lộn.”
Chân Âm vừa dứt lời, Lục Tử Ngân liền
nhìn cô bằng ánh mắt lạnh lùng, cô chỉ cảm giác như bản thân vừa rơi vào trong một hầm băng lạnh lẽo. Lục Tử Ngân đóng lại tập hồ sơ, “Quả thật, tôi phải phạt em.”
Chân Âm nghe thấy vẻ mặt tỏ ra vui sướng
khi thấy người khác gặp họa. Lục Tử Ngân nhíu mày, tức giận nhìn về phía Chân Âm đang cười trên tai họa của người khác, “Bí thư Chân chẳng lẽ
không biết Tân Hạ Noãn là gì của tôi sao?”
Chân Âm không hề nghĩ đến Lục Tử Ngân sẽ
nói như thế với cô, không khỏi sửng sốt, lập tức gật đầu. Lục Tử Ngân
nói tiếp “ Là quan hệ gì?”
Vẻ mặt khiêm tốn của Lục Tử Ngân, khiến
Tân Hạ Noãn thiếu chút nữa không nhịn được cười, anh không định để cho
cô còn chút mặt mũi nào sao? Để cho người ta chỉ trỏ gây khó dễ thì có
thể sống thoải mái sao? Bộ dạng cố tình lên tiếng bảo vệ của Lục Tử Ngân khiến cho Chân Âm hốt hoảng, cũng không nghĩ đến Lục Tử Ngân sẽ có thái độ như vậy, nhỏ giọng nói “Bạn gái.”
“Cô ấy là vợ tôi.” Lục Tử Ngân cầm lấy
tách trà trên bàn nhấp một ngụm, ngữ khí thản nhiên, lại có chút lạnh
lùng. Chân Âm cảm thấy kinh ngạc, không nói nên lời.
Tân Hạ Noãn thì khác, không thấy những
lời này có ý nghĩa gì. Nhưng Chân Âm hình như đã hiểu. Bạn gái và vợ
khác nhau, một người chỉ là để chơi đùa thoáng qua, tùy thời điểm sẽ ”
Say goodbye”, đối với một món đồ chơi, chỉ có thể đến mức như vậy. Vợ
thì không giống như vậy, đó là hai người nguyện ý cầm tay nhau cả đời.
Vị trí của người vợ dù nói thế nào, cũng là quan trọng nhất, ai cũng
không thể can thiệp vào. Lục Tử Ngân cố ý ra thiện chí cảnh cáo cô đã
gây khó dễ nhầm người.
Chân Âm cắn môi, không nói một lời. Lục
Tử Ngân xua tay, “Cô đi ra ngoài đi.” Tân Hạ Noãn tưởng anh bảo cả hai
người ra ngoài, vừa định ra ngoài theo Chân Âm thì sau lưng lại vang lên giọng nói của Lục Tử Ngân, “Em yêu, em phải ở lại chịu phạt.”
“. . . . . .” Tân Hạ Noãn lập tức hóa đá.
Tân Hạ Noãn đóng cửa văn phòng lại, vẻ mặt đầy cảnh giác hỏi “Cái gì mà chịu phạt?”
Lục Tử Ngân nghiêm túc suy nghĩ, tỏ vẻ
nhíu mày, giống như đang suy nghĩ về một vấn đề khó khăn. Trong lòng Tân Hạ Noãn có chút run sợ nhìn Lục Tử Ngân. Nếu cắt chức cô, cô nhất định
sẽ nhảy sô