bên cạnh Lục Tử Ngân. Tân Hạ Noãn đành phải ngoan ngoãn ngồi xuống bên cạnh anh, không thèm
nhìn đến Lục Tử Ngân, đứng lên chộp lấy bánh quẩy trên bàn. Ông Tân nhẹ
giọng, húng hắng ho khan hai tiếng, bà Tân lên tiếng trách mắng “Hôm qua con làm cái gì? Như thế nào giờ này mới chịu rời giường? Nếu không phải Tử Ngân nói cho con ngủ thêm một lát, mẹ đã chuẩn bị lên lầu xốc con
dậy rồi.”
Bà Tân dùng ánh mắt chán nản nhìn Tân Hạ Noãn “Con có biết mấy giờ rồi không?”
Tân Hạ Noãn lè lưỡi “ Còn tận bốn mươi
phút, con không vội.” Cô không biết xấu hổ nói, cấp trên của cô cũng
ngồi đây, sợ gì? Kỳ thật xem anh như là chỗ dựa vững chắc đi?
Lục Tử Ngân nâng tay nhìn đồng hồ xem
thời gian “Nói đúng ra chỉ còn có ba mươi lăm phút. Công ty quy định, đi muộn sẽ trừ nửa ngày lương, em hẳn đã biết rõ.” Lục Tử Ngân giọng điệu
nghiêm trang, làm cho Tân Hạ Noãn nguyên bản đang thảnh thơi giật cả
mình. Cô phẫn hận liếc nhìn anh “Đã biết.”
Xem như chỗ dựa vững chắc này rất không có cấp lực đi, tựa hồ không nguyện ý để cho cô dựa dẫm vào.
Hoả tốc ăn sáng thật nhanh, leo lên xe
Lục Tử Ngân, cả hai cùng nhau đi làm. Lục Tử Ngân một bên lái xe một bên bỡn cợt, cười nói “Hôm qua vì sao mà ngủ trễ? Hôm nay anh lên lầu nhìn
xem em cùng chú lợn chết giống nhau.”
“Anh vào phòng em?”
“ Đúng vậy, anh có vụng trộm trên người em, em cũng sẽ không biết.”
“. . . . . .”
“Có phải hay không vẫn đang suy nghĩ đến
chuyện kia? Phải không bà xã có nội tâm đen tối?” Lục Tử Ngân toe toét
miệng cười, rất là đắc ý.
Tân Hạ Noãn buồn bực không lên tiếng, cô thừa nhận, ngày hôm qua cô có miên man suy nghĩ một ít, rất là không
trong sáng. Tục ngữ có câu tò mò hại chết một con mèo, cô đối với chuyện đó vẫn bị “quấy nhiễu” khơi gợi, đó là việc cô chưa từng làm. Cái gọi
là thực tiễn là kiểm nghiệm chân lý duy nhất của tiêu chuẩn mà thôi, cô
phải mau kiểm nghiệm, cho nên một bên sợ hãi một bên tò mò còn một bên
phải chết sống chờ mong. . . . . .
Thực là bức bối quá, làm cho người ta dồn nén đến chết mà, Tân Hạ Noãn trước kia như thế nào lại trở thành người
có đức hạnh kém cỏi thế này? Tân Hạ Noãn ở trong lòng hung hăng phỉ nhổ
chính mình một phen.
“Noãn à, chúng ta đính hôn với nhau trước đi.” Lục Tử Ngân bỗng nhiên thốt lên.
“. . . . . .” Tân Hạ Noãn sửng sốt “ Để
năm sau kết hôn không phải cũng giống nhau sao?” Tân Hạ Noãn đã từng
tham dự lễ đính hôn của nhiều người bạn học, nên cô cảm thấy việc tổ
chức tiệc cưới rất rất là phiền toái và mệt mỏi chết đi được.
“Trước tiên hãy đính hôn đi, anh sợ con
rùa rụt cổ như em sẽ quỵt nợ, ăn xong liền chùi mép, đến lúc đó trong
sạch của anh ai sẽ bù đắp đây?” Khi Lục Tử Ngân nói ra những lời này lại tỏ vẻ vô cùng hợp tình hợp lý, một chút xấu hổ, đỏ mặt đều không có.
Tân Hạ Noãn trợn tròn mắt. . . . . .
ôm nay, Tần Hạ Noãn cực kì không có tinh
thần. Bởi vì hôm qua suy nghĩ lung tung làm cho chính mình bị mất ngủ,
sáng nay đi làm cô luôn ở trong tình trạng gà gật. Mí mắt như muốn sụp
xuống cố gắng lắm mới giữ được tỉnh táo. Một cuộc điện thoại đột ngột
đến khiến cho tinh thần cô phấn chấn hơn rất nhiều. Cô vội mở điện thoại trả lời. Là cuộc gọi từ Lục Tử Ngân. “Em yêu, trưa nay chúng ta cùng
nhau ăn cơm ở văn phòng nhé.”
Đây là điển hình minh chứng cho việc dùng thời gian công để làm việc tư. Cô thở dài, trước kia cô luôn coi thường loại hành vi này của Mạn Ny nhưng kết quả chính cô cũng như vậy, quả
thật mọi chyện đều có thể xảy ra. Giống như phản xạ có điều kiện cô
nghiêng đầu nhìn về phía văn phòng của tổng giám đốc ở sát bên cạnh. Văn phòng của tổng giám đốc chỉ cách bàn thư kí bởi một tấm kính thủy tinh
lớn, nhưng luôn có rèm che ngăn cách nên không thể nhìn thấy bất cứ thứ
gì cả. Cô giữ điện thoại ở bả vai và áp sát vào tai, rất nhanh tìm thấy
giấy bút chuẩn bị viết gì đó. Cô khẽ nói “Anh muốn ăn gì?”
Lục Tử Ngân cười cười “Chỉ cần không phải là mì ăn liền.” Cô sững người lại một chút, anh ấy chắc còn ghi hận cô
chuyện đó đây mà? Cô chép miệng “ Chúng ta ăn hambuger đi.” Cô cố ý muốn trêu trọc anh, cô biết rõ anh ở Mĩ đã lâu nên sẽ rất ghét món đó. Lục
Tử Ngân thì thầm “Nếu không hợp khẩu vị thì em nên chuẩn bị tinh thần để bị ăn là vừa.” Tốt lắm, thật quá đáng mà, cô yếu ớt kháng nghị “Chúng
ta ăn đồ ăn Trung Quốc nha.” Anh bỗng dưng nở nụ cười, thật lạ là anh có thể cười vì chuyện này. Anh nói “Đồ ăn Trung Quốc anh đã chuẩn bị tốt
rồi, việc này em không cần phải lo nữa. Em chỉ cần đến văn phòng anh
thật đúng giờ là được.”
Nhìn về phía tấm kính vang lên tiếng động nhẹ vài cái. Tân Hạ Noãn nghiêng đầu quay người liền thấy tấm màn dần
hé ra, anh đang cầm di động giọng nói điềm đạm, ánh mắt nồng nàn nhìn
cô, mặt đối mặt với cô lên tiếng “Muốn anh mang tấm màn bỏ đi? Nếu em có nhớ anh, quay đầu là có thể nhìn thấy rồi.”
Cô nhìn anh cười xấu xa, tỏ vẻ bình tĩnh, cao giọng nói “Cũng tốt, vừa lúc em cũng nghĩ có nên giám sát xem anh
có ngoại tình hay không.”
Anh trở lại vị trí của mình, miệng hơi nhếch lên “Đến bây giờ anh vẫn rất trong sạch, em là không tin