Hạ Noãn khi đó cũng không nghĩ nhiều như vậy,
cảm thấy ba người ở bên nhau rất tốt, ít nhất có thể cùng nhau nói
chuyện, cùng cười đùa, còn có thể nhìn thấy bọn họ đấu võ mồm, chính
mình thì cười toe tóet, hứng khởi.
Nhưng cô cũng đã quên, Phỉ Dương tuy rằng vẻ ngoài là con trai, nhưng dù sao cũng là con gái.
***
Tân Hạ Noãn mở cửa, liền hô to vào bên trong, “Mẹ, con đã về.”
Bà Tân từ phòng bếp đi ra, trong tay bưng một chén canh cá, vui vẻ nói: “Đã về rồi, nhanh vào ăn cơm đi.” Ngồi ở
trên sô pha xem báo, ông Tân nhẹ nhàng ho khan hai tiếng, “Bận rộn cả
ngày rồi, còn không mau vào nhà nghỉ ngơi.”
“Còn hai món chưa chín, sắp được rồi,
nhanh lắm.” Ánh mắt bà Tân lóe sáng khi nhìn thấy Tân Hạ Noãn đứng bên
cạnh Lục Tử Ngân: “Tử ngân, đừng có đứng như vậy, nhanh ngồi xuống ăn
trước đi.”
Tân Hạ Noãn vẻ mặt tiu ngỉu, mẹ không
thấy cô vẫn còn đang đứng sờ sờ ở đây sao? Như thế nào liền nhanh vậy bỏ quên cô? Lục Tử Ngân mỉm cười nói: “Mẹ, đừng vội, cùng nhau ăn đi, ăn
không hết đâu.”
“Không sao, không cần lo, các con thừa
lúc thức ăn còn nóng mau ăn đi. Tân quân trưởng, làm phiền ngài bỏ tờ
báo trong tay xuống đi, đến giờ cơm rồi có biết không?” Bà Tân đi tới
lấy tờ báo trong tay chồng mình, ra hiệu bóng gió với ông.
Ông Tân đứng dậy, đi đến bàn ăn cầm lấy
chiếc đũa ăn lên, một bộ dạng lạnh nhạt. Bà Tân gặp phật sinh khí, liền
quay trở lại phòng bếp tiếp tục nấu ăn. Hai người ngoan ngoãn ngồi
xuống, ông Tân nói: “Hôm nay ba con nói với ta về việc hôn sự của hai
đứa, nếu năm nay không kết hôn được, thì đính hôn cũng tốt.”
Tân Hạ Noãn bưng lên bát cơm, cầm trong
tay chiếc đũa không nói lời nào. Lục Tử Ngân lên tiếng: “Tiệc đính hôn
sẽ được tổ chức trọng thể. Thời gian cũng đã định xong rồi ạ.”
“Ừ, ba con đều đã nói với ta rồi.” Ông
Tân quét mắt nhìn Tân Hạ Noãn đang sững sốt, nói với Lục Tử Ngân: “Đứa
con gái này bình thường được chúng ta nuông chiều quen rồi, về sau nên
nhường nhịn con bé một chút.”
“Xin hãy yên tâm, con hiểu rồi.”
Tân Hạ Noãn hờn dỗi lên tiếng phàn nàn, “Ba, con còn chưa có kết hôn mà?”
Lục Tử Ngân bỗng nhiên phát ngôn một câu, “Ba, con nghĩ chờ sau khi chúng con đính hôn, có thể cho Noãn qua ở chỗ của con trước.”
Tân Hạ Noãn lúc ấy đang cầm chiếc đũa, bị những lời nói táo bạo của Lục Tử Ngân dọa một phen, tay đang cầm chiếc
đũa gắp thức ăn, liền run lên vì hốt hoảng. Không nghĩ tới mẹ cô vừa
bưng ra món ăn mới, nóng hổi đã nói thêm vào một câu, “Ừ, như vậy cũng
tiện cho con mỗi sáng sớm không cần phải đến đây đón chú heo lười này.”
“Mẹ!” Tân Hạ Noãn giọng điệu phàn nàn rên khẽ.
“Ba thấy cũng đúng, dù sao đi nữa con gái kết hôn rồi cũng như bát nước đổ đi.” Không nghĩ tới ba cô vốn bảo thủ
lại nhanh vậy đồng ý .
Tân Hạ Noãn ngây ngốc một chút, chỉ nghe thấy Lục Tử Ngân hướng cô chớp mắt, “Em yêu, em không đá chăn chứ?”
Tân Hạ Noãn loay hoay, nằm trăn trở ở
trên giường một lúc lâu. Cô xoay người bước xuống giường, đi đến bàn học của mình, mở đèn rồi ngồi xuống. Trong lòng cô cảm thấy bất ổn, nhìn
chằm chằm vào bức ảnh đặt ngay ngắn trên bàn học. Ảnh chụp là hình cô
cùng Mạn Ny năm ngoái được nghỉ phép đi Thailand du lịch, khi đó hai
người vẫn còn độc thân. Nhớ rõ Mạn Ny từng nói, cô ấy về sau muốn tìm
đàn ông có tiền đồ có thể mua nhà, mua xe. Mà cô yêu cầu không cao lắm,
chỉ cần là người tốt, gia đình bình thường cũng có thể, có chức vụ cao
hay không cũng không sao. Mạn Ny nói yêu cầu của cô kỳ thật so với cô ấy còn muốn cao hơn. Bởi vì theo như lời cô ấy ” Có thể” là không biết có
bao nhiêu khả năng, ai có thể là hình mẫu chuẩn nhất mà cô muốn. Mạn Ny
sau này mới hiểu thì ra trong lòng Tân Hạ Noãn đã có người mình thương,
cuối cùng cũng biết người nọ là ai – Lục Tử Ngân. Hiện giờ cô không ngủ
được, nguyên nhân cũng bỏi vì Lục Tử Ngân vừa nói cho cô hay một việc,
ba ngày nữa anh sẽ dẫn cô đi tham gia lễ đính hôn của người bạn, Tân Hạ
Noãn biết tiệc đính hôn đó là của ai —— lễ đính hôn của Liêu Tu. Liêu Tu biết Tân Hạ Noãn từ lâu đã có người mình mến, mà hai người họ lại là
bạn bè với nhau, từ đầu bạn trai của cô đã nhận ra đó là Lục Tử Ngân.
Tuy rằng Mạn Ny nói hai người chỉ là quen biết bình thường, tuy là không biết rõ quan hệ thật sự giữa cô và anh, nhưng cô lại cảm thấy có điều
gì đó thực lạ lùng. Cô cùng vị hôn phu tham gia tiệc đính hôn của bạn
trai trước, mà vị hôn phu với bạn trai trước lại rất thân thiết, nếu ba
người chạm mặt nhau, rất khó tưởng tượng sẽ có chuyện gì xảy ra? Tân Hạ Noãn vốn sợ xung đột,
nếu có chuyện không hay xảy đến cô nhất định sẽ rất hoảng loạn, mà bấn
loạn thì cô lại không biết mình nên hành động gì. Cô chỉ muốn quý trọng
hiện tại mà mình có, cho dù cô đối với Lục Tử Ngân một chút để ý cũng
không nhiều, nhưng không hẳn vì vậy mà cô phớt lờ mọi thứ xung quanh
anh.
Cô thở dài một tiếng, nghiêng
đầu nhìn về phía đồng hồ treo tường, đã mười một giờ rưỡi, bình thường
cô đã sớm ngủ đến sáng . Bất quá con cú Mạn Ny khẳng định còn chưa đi
ngủ. Tân Hạ Noãn liền gọi điện thoại để tâm sự với đứa bạn thân
