ế nhỉ?”
Tân Hạ Noãn ủy khuất than thở “Lần trước con trang điểm, mẹ nói con thật không ra gì.”
Mẹ
Tân hơi nghiêng về phía trước, hung hăng liếc mắt nhìn con gái “Con
trang điểm cái kiểu gì? Trang điểm như vậy, nếu ra đường cái, người ta
trông thấy con nhất định còn dừng xe lại.”
“Vì sao?”
“Tưởng con là bà con với con khỉ đít đỏ, hoặc tưởng con là đèn đỏ trên cột đèn giao thông!”
Vẻ
mặt Tân Hạ Noãn ủy khuất, cô lúc ấy vẻ mặt cũng không đẹp đẽ gì, cô
trang điểm thật lâu, bôi bôi, trét trét, vì chà quá mạnh mà mặt tự nhiên hóa hồng lên như vậy.
Mẹ
Tân đem cát búp bê nhét vào lòng Tân Hạ Noãn, tự mình mở cửa. Ba Tân Hạ
Noãn là người trong quân đội, bình thường buổi sáng tám giờ đã ra ngoài, tối chín giờ mới trở về. Mẹ Tân trước kia trong quân đội theo ngành
nghệ thuật, chuyên ngành múa, nghe nói rất giỏi. Sau khi bà sinh Tân Hạ
Noãn thì nghỉ làm, về nhà chăm lo cho gia đình. Khi Tân Hạ Noãn lớn lên
đôi chút, mẹ Tân cho Tân Hạ Noãn đi học vũ đạo, múa ba lê, múa dân tộc,
đủ các loại nhưng kết quả cho thấy, Tân Hạ Noãn không có kế thừa tế bào
nghệ thuật từ mẹ Tân, học bảy tám năm vũ đạo chẳng có được kết quả nào.
Bất quá đang mừng là thành tích học tập của Tân Hạ Noãn luôn đi đầu. Mẹ
Tân thấy vậy, liền chấm hết con đường nghệ thuật của Tân Hạ Noãn.
Mẹ
Tân đem thức ăn hâm lại trong lò vi sóng, Tân Hạ Noãn dọn bàn ăn, ngồi
xuống chờ mẹ. Mẹ Tân ngồi xuống cạnh con, nói, “Tử Noãn, con cũng trưởng thành rồi, nếu Liễu Tu không cần con, mẹ tìm người khác cho con?”
Đây
là lần thứ n mẹ Tân nói chuyện này. Lúc trước Tân Hạ Noãn còn có Liêu
Tu, mẹ Tân thường nói, “Còn cùng Liêu Tu không thích hợp, nhà nó theo
nghiệp kinh doanh, bọn họ lo cho sự nghiệp, luôn mong vào sự trợ giúp và tài cán của người vợ, chúng ta thì chỉ mong một người môn đăng hộ đối.”
Khi đó Tân Hạ Noãn mặc kệ, chỉ cảm thấy đó không phải là điều tất yếu.
Hiện giờ, mẹ Tân không có ai cản lời, nói thẳng ý. Tân Hạ Noãn đang đánh
trứng nấu với tôm, một bên gắp tôm, một bên trả lời, “Mẹ lại ngắm được
con trai nhà ai thế?”
“Con trai của Khương tham mưu, chính là đứa trước đây thường hỏi bài tập toán con.”
Tân
Hạ Noãn suy nghĩ, trong trí nhớ hiện lên hình ảnh một cậu bé, làn da
ngăm đen, khi cười lộ ra răng khểnh. Bất quá … Nhưng thật lạ, mẹ Tân
thập phần là chú trọng vào vẻ bề ngoài, như thế nào lại nhắm cậu bé da
ngăm đen kia?
Tân
Hạ Noãn hồ nghi nhìn mẹ, bất giác nghi ngờ cậu bé da ngăm đen trong trí
nhớ, mẹ Tân khoát tay áo “Khương Tân Bác năm nay vừa chuyển cấp, ở viện
kiểm sát làm tới kiểm sát trưởng rồi, cũng không tồi.”
Quả
nhiên là Khương Tân Bác. Tân Hạ Noãn không khỏi tối sầm mặt, quay về
phía lò vi sóng vừa kêu “đinh” một tiếng, “Con đi lấy đồ ăn.”
Mẹ
Tân ở sau lưng thì thầm “Tử Noãn, con gái có thì, con hiện tại đã 26,
nếu không ưng ý ai, thì để người ta tìm hiểu mình chứ.” Mẹ Tân khi sinh
Tân Hạ Noãn chỉ mới 20 tuổi, xã hội thời nay sao lại có thể chậm kết hôn được như vậy?
Tân
Hạ Noãn mang đồ ăn ra, mang cơm ra, bắt đầu ngồi ăn. Mẹ Tân thấy Tân Hạ
Noãn thái độ dửng dưng, ảo não “Con vẫn còn thích Lục Tử Ngân?”
Tân
Hạ Noãn dừng một chút, chiếc đũa gắp cơm dừng ở ngang miệng. Cô sửng
sốt, tiếp tục ăn “Mẹ, nếu con vẫn thích anh Tử Ngân, con sẽ không quen
với Liêu Tu.”
Mẹ Tân xới cơm vào bát mình “Nó đã về rồi.”
“Vâng, đã thấy.” Tân Hạ Noãn nói, lòng có chút không yên.
Mẹ Tân sửng sốt, thả bát cơm xuống bàn, “Các con đã chạm mặt nói chuyện?”
“Không đâu, con chỉ thoáng thấy anh ấy mà thôi. Anh ấy thay đổi không ít.”
Trong ấn tượng của Tân Hạ Noãn, Lục Tử Ngân căn bản không giống lúc này, anh không bao giờ mặc âu phục, áo sơ mi luôn sắn tay áo thật cao, thích ăn kẹo cao su, hơn nữa thường ăn giúm cô, nói cô ăn ít để mặt gầy bớt,
mặt cô hơi béo. Anh luôn cà lơ cà phất, bài tập luôn nhờ cô làm giúp.
Anh rõ ràng học hơn cô 2 lớp, cô sao có thể làm giúp?
Không phải vì anh, cô đã không cất công đọc sách, học tập siêng năng vượt cả
cấp học hiện tại của cô. Bạn bè của Lục Tử Ngân đều hâm mộ anh, khen anh thật là tốt số, anh liền nắm bả vai cô, xoa đầu cô, cười ngọt ngào “Tớ
thích nhất là em gái, ai cũng không cho.”
Đúng vậy, cô chính là em gái của anh. Anh là chàng trai đầu tiên cô để ý,
nhưng vào thời điểm cô chuẩn bị dũng khí để thổ lộ, vào sinh nhật mười
ba của cô, anh trước mặt mọi người lại muốn cùng cô kết bái huynh muội.
Cô biết, đời này, anh luôn xem cô như một đứa em gái.
“Tử Noãn, hay chúng ta đánh tiếng với Lục gia, dù thế nào, chú Lục luôn là người rõ con nhất.”
Chú
Lục tức là ba của Lục Tử Ngân. Lục tham mưu thật hy vọng có một cô con
gái, nhưng lại chỉ có một đứa con trai, Tân gia và Lục gia có quan hệ
tốt, Tân Hạ Noãn lại được ông rất yêu thích. Sau khi biết Lục Tử Ngân
cùng cô kết bái, ông rõ ràng rất phật lòng, đành ngậm ngùi nhận cô làm
con gái nuôi.
Tân Hạ Noãn vừa ăn cơm, bình tĩnh nói “Tốt thôi, không việc gì.”
Dù gì cũng không có gì. Xem như cô là em gái gặp lại anh trai lâu ngày không thấy, từ xa mới trở về.
Nhà Tân Hạ Noãn cùng
nhà Lục Tử Ngân chuyển nhà ba