y mồ hôi, lo lắng túm lấy ống tay áo của Lục Tử Ngân, ánh mắt ngại ngần.
Lục Tử Ngân
hơi cúi đầu, nhìn thấy nét mặt lo lắng của Tân Hạ Noãn, cười cười, “Cũng không phảo là em đính hôn, em lo lắng cái gì?”
Tân Hạ Noãn giận liếc mắt một cái, “Em sợ.”
Lục Tử Ngân
bật cười, vuốt nhẹ lên mu bàn tay cô như trấn an. Lúc này một người đàn
ông trung niên đi tới, mậc âu phục mầu chàm nhạt, cà vạt màu rượu vang,
thân hình hơi mập, trên mặt là vẻ tươi cười tủm tỉm, “Lục tổng tài đã
đến.”
Lục Tử Ngân
cúi người về phía Tân Hạ Noãn đang chớp mắt, nhỏ giọng giới thiệu, “Đây
là cha của cô dâu.” Sau đó anh nhanh chóng điều chỉnh dáng người, thẳng
thắn đối diện với ông trùm bất động sản Trần Kim, “Xin chào Trần tiên
sinh.”
Trần Kim dồn ánh mắt về phía Tân Hạ Noãn, cười ha hả, “Vị này chính là vị hôn thê
của cậu phải không, Tân Hạ Noãn có đúng không? Xinh đẹp hơn trong ảnh
nhiều. Thật sự không ngờ rằng, cậu về nước mới chưa tới đã có đối tượng
đính hôn rồi, tôi còn tính giới thiệu cho cậu sau buổi lễ này đấy.”
Lục Tử Ngân mỉm cười, “Ông cũng biết tôi không thiếu đối tượng.”
“Ha ha, đúng vậy.”
Tân Hạ Noãn
không thể không cảm thấy hờn giận, gì mà không thiếu đối tượng? Có phải
là lúc ở Mĩ đã quen rất nhiều cô chăng? Vẻ mặt Tân Hạ Noãn tỏ ra đầy hèn mọn chăm chú nhìn Lục Tử Ngân, quả nhiên đàn ông đều không tốt, anh ta
cũng như Tất Phương.
Lục Tử Ngân tựa hộ cảm giác được ánh mắt không tốt của Tân Hạ Noãn, không khỏi mỉm cười, “Em yêu, mắt em không thoải mái sao?”
Tân Hạ Noãn
bảm trì vẻ thục nữ mỉm cười, lắc đầu. Lục Tử Ngân lại lộ ra vẻ tươi
cười khiêm tốn, nhìn thật tốt, nhưng thật ra chính là kẻ mặt người dạ
thú. Trong lòng Tân Hạ Noãn lại âm thầm rủa xả Lục Tử Ngân một phen.
Cô phát hiện mình rất thích oán thầm kẻ khác, không dám nói rõ, đây không phải là hiện tượng tốt.
Trong lúc Lục Tử Ngân và Trần Kim tán gẫu vui vẻ, phía sau bọn họ bỗng vang lên tiếng kêu, “Ba…”
Tân Hạ Noãn
tò mò nhìn lại về phía âm thanh phát ra, liền thấy cô gái đêm hôm đó
giáng cho mình một tát trong bộ dạng thiên kiêm tiểu thư mặc một bộ lễ
phục màu đổ thẫm khảm thêm hoa văn màu vàng đi tới, cô ấy kéo theo người bên cạnh là Liêu Tu, vui sướng đi tới.
Nhưng mà,
thời khắc mà Liêu Tu nhìn thấy Tân Hạ Noãn, sắc mặt đột nhiên thay đổi,
gặp lại Lục Tử Ngân, ban đầu anh còn đang mỉm cười nhưng đôi mắt lại đột nhiên ảm đạm không chút ánh sáng. Tiểu thư nhà họ Trần, Trần Thiên Kiêu nhìn thấy Tân Hạ Noãn đang hạ ánh mắt xuống, lông mi khép lại thành
hàng, lại nhìn tới Liêu Tu có vẻ không tốt lắm, trong lòng lại bừng lửa
giận. Cô ta nhíu mày khiêu khích nhìn chằm chằm Tân Hạ Noãn, “Vị này
chính là…”
Trần Kim ngay lập tức nói rõ ràng, “Hôn thê của Lục tổng tài công ty Sang Mỹ, Tân Hạ Noãn.”
Trần Thiên
Kiêu tỏ ra đã hiểu, trưng ra vẻ mặt cười với Tân Hạ Noãn nói: “Tôi đã
nói mà, cô gái xinh đẹp như vậy, tầm mắt cũng rất tốt, đúng không? Lục
tổng tài đây chắc hẳn là do cô chọn lựa kĩ càng trong ngàn vạn người
đúng không?”
Những lời
của ta quả nhiên là có ý mỉa mai rỏ ràng. Cho dù đại não của Tân Hạ Noãn có trì độn cỡ nào cũng có thể nghe ra, cô liền bịu môi, “Tầm mắt của
Trần tiểu thư cũng rất tốt, so với tôi cũng không hề thua kém.” Tân Hạ
Noãn không nói khó nghe cho lắm, cô đã nể mặt mũi lắm rồi.
Nhưng mà
người có tình tình nóng nảy như Trần Thiên Kiêu sao có thể để người ta
so sánh cô với loại đàn bà dâm đãng được, lại muốn giống như trước kia
vung tay tát, không ngờ tay còn chưa vung lên, Liêu Tu đã lại mở miệng,
“Lục Tử Ngân đã lâu không gặp.”
Trần Thiên Kiêu sửng sốt, khựng lại.
Lục Tử Ngân nhếch miệng cười, nhích người về phía trước, “Chúc mừng.”
Liêu Tu cũng mỉm cười lại, “Cũng chúc mừng anh, mục tiêu đã đạt được, thật không hỗ
là bạch võ sĩ với tốc độ kinh người.” Liêu Tu hơi nghiêng đầu nhìn về
phía Tân Hạ Noãn, ánh mắt dừng lại trên người cô không đến một giây lại
tự động thu về. Nhưng mà cuối cùng cũng không tự giác mà nhiền về phía
bàn tay của Tân Hạ Noãn đang nằm trong tay Lục Tử Ngân, bất giác nhìn
chằm chằm. Bàn tay đấy đang đeo chiếc nhẫn “Only” nổi tiếng, ánh kim
cương lóe sáng như đâm vào ánh mắt của Liêu Tu.
“Cha anh
hiện tại vẫn khỏe chứ?” Lục Tử Ngân bỗng nhiên trịnh trọng hỏi một câu,
Liêu Tu mới thu hồi lại sự chú ý của mình, anh ta ngập ngừng một chút,
“Tốt hơn nhiều, cám ơn quan tâm.”
Có một vài
người đang gọi Liêu Tu. Liêu Tu liền gật đầu kéo theo Trần Thiên Kiêu
rời đi. Trần Kim cũng đi tiếp khách chỗ khác. Còn lại hai người, Tân Hạ
Noãn không nhịn được hỏi; “Anh sao lại quen với Liêu Tu?”
“Là em!” Lục Tử Ngân tùy ý dừng lại bên cạnh một bàn hoa quả, dùng nĩa nhón lấy một
ít đồ ăn đưa về phía miệng Tân Hạ Noãn. Tân Hạ Noãn theo phản xạ há
miệng ăn, vội che miệng lại, cho có khí chất tiểu thư khuê các, sau khi
ăn xong lại hỏi tiếp, “Em? Sao lại như thế?”
“Anh ta biết anh là Lục Tử Ngân trong lòng Tân Hạ Noãn, anh biết anh ta là bạn trai
Tân Hạ Noãn, vậy thôi.” Lục Tử Ngân cũng nhón lấy một ít thức ăn đưa lên miệng mình.
Tân Hạ Noãn
mím môi, vẻ mặt tỏ ra không