muốn nói thêm gì. Nói cũng vô ích. Nói Tân
Hạ Noãn thâm gia hôn lễ người khác, chẳng qua là bị Lục Tử Ngân dắt theo cô luẩn quẩn trong buổi tiếc, giới thiệu cô là vị hôn thê. Cô rốt cục
cảm thấy được, chuyện này giống như lại ông chủ lớn có tiền có thế không cần động tay cũng có người tới nịnh bợ, xem ra hôm nay cô đã được mở
tầm mắt, đám người xoay quanh họ quả nhiên là những kẻ vuốt mông ngựa,
phụ họa vào hùa tới mức không chịu nỗi, quả thực làm Tân Hạ Noãn muốn
nổi da gà toàn thân.
Lễ đính hôn
này có thể nói là rất hoàn mỹ, không có điểm nào để chê trách, trừ lúc
phải trả lời câu hỏi của người chủ trì, Liêu Tu thường có vẻ thất thần.
Trong bữa tiệc linh đình, Lục Tử Ngân phải đi một vòng xã giao nên vô
tình để lại Tân Hạ Noãn ngồi một mình. Chỉ có một mình nên Tân Hạ Noãn
uống rượu vang đến buồn chán, không muốn nhìn tiếp cảnh tượng trước mắt. Tuy nói đây là lễ đính hôn, nhưng lại linh đình như yến hội hoàng gia,
chủ yếu để các vị tai to mặt lớn gặp nhau tụ hội, nhìn lướt qua, thật
không phải là những người có thể trêu vào.
Ngẫu nhiên
Tân Hạ Noãn nhận ra có một người đàn ông trông khá thanh lịch nhìn cô dò xét, nhưng lại không dám đến gần. Chỉ có thể là nhờ Lục Tử Ngân rêu rao khắp buổi đính hôn này cô là hôn thê của anh, ai còn dám đụng vào?
Thật là chán nha! Đôi mắt Tân Hạ Noãn không ngừn mong chờ bóng dáng Lục Tử Ngân xuất hiện trong tầm mắt, mong rằng anh sẽ sớm đưa cô về. Dường như đã nhàm
chán đến cực điểm, cô quyết định tìm thêm rượu uống, nhưng mà trong yến
hội này, trừ rượu vang ra chỉ còn có sâm banh, mà Tân Hạ Noãn lại không
thích uống sâm banh, nên đành phải rót thêm một ly rượu vang uống vào,
vô thức quên rằng mình không thể thắng được độ mạnh của rượu.
Rốt cục, tác dụng của rượu dâng lên. Cô hơi nhíu mày, day day thái dương của bản
thân, đầu bắt đầu nhức. Cô lại nhìn về phía Lục Tử Ngân, chỉ thấy anh
vẫn đang vui vẻ thảo luận, cô đành phải tự đứng dậy đi ra ngoài hít thở
không khí một chút rồi quay về.
Cô đi ra
phía bên ngoài sảnh tiệc, hít sâu một hơi. Cô cảm thấy hai má mình đang
nóng lên, muốn vào toilet rửa mặt. Lúc cô quẹo qua khúc quanh, bỗng
nhiên ngửi được một mùi khói thuốc nồng nặc trong không khí, cô dừng lại một chút, quay đầu nhìn về góc khúc rẽ.
Liêu Tu đang cúi đầu rít vào từng hơi thuốc, mày nhăn lại. Nửa thân người anh dựa
vào tường, một tay đút túi quần, tay còn lại đang cấm điếu thuốc.
Đây là lần
đầu tiên Tân Hạ Noãn nhìn thấy Liêu Tu hút thuốc. Lúc còn học đại học,
trong phòng ngủ của sinh viên không phải không có mùi khói thuốc, trên
người anh cũng luôn có mùi khói thuốc, cô không thích mùi này, rất ghét
nên luôn đuổi anh ra, còn uy hiếp anh nếu còn hút thuốc sẽ không quen
anh nữa. Lúc đó Liêu Tu đã hùng hồn thề rằng cả đời này sẽ không hút
thuốc nữa.
Vì bọn họ
chia tay, cho nên anh lại hút thuốc trở lại? Hay là dù họ không tách ra
anh vẫn sẽ hút lại? Nghĩ như thế, Tân Hạ Noãn bỗng cảm thấy hoảng sợ, cô suy nghĩ nhiều như vậy là gì? Cô vốn định khẽ cắn môi không nói gì như
chưa phát hiện mà rời đi. Không ngờ, Liêu Tu bỗng nhiên đem thân mình
đang dán trên tường ngồi bệt xuống đất, dụi tàn điếu thuốc, hai tay bưng lấy mặt, khóc.
Cảnh tượng
như vậy cho dù cô có ý chí sắt đá tới đâu cũng không thể bước chân mà
rời đi. Cô liền ngây ngốc đứng tại chỗ nhìn Liêu Tu khóc như một đứa trẻ đang nức nở. Một người đàn ông hai mươi sáu tuổi, lại có thể trốn ở góc phòng khóc.
Không lâu
sau anh ngừng khóc, có thể nói là rất nhanh như bấm đốt ngón tay vài
giây. Anh hung hăng quệt nước mắt trên mặt, hít sâu một hơi, dựa gáy vào tường, nhìn lên trần nhà, thất thần đến vô vọng.
Tiếng chuông di động của Tân Hạ Noãn phá vỡ sự tĩnh lặng đặc thù lúc này. Liêu Tu
quau đầu, lẳng lặng nhìn Tân Hạ Noãn luống cuống lục lọi trong túi sách
tìm điện thoại. Cô không dám nhìn Liêu Tu, chạy nhanh tới toilet, tiếp
điện thoại.
“Đi đâu?” Lục Tử Ngân ở phía bên kia cười vẻ si ngốc.
“Em tới toilet, đợi lát nữa sẽ về.”
“Ừ, mau trở về.”
Tân Hạ Noãn
ngắt máy cất điện thoại, đến bên bồn rửa mặt, hất vài vạt nước lên mặt,
cô nhìn chăm chú vào hình ảnh của mình trong gương. Cô thầm nghĩ có nên
hỏi thăm anh hau không, rõ ràng là trước đây Liêu Tu nói lời xin lỗi với ô, Tân Hạ Noãn biết địa vị của Liêu Tu trong lòng mình cũng không phải
là tùy tiện mà có. Nam sinh viên theo đuổi cô không thiếu, vì sao cô lại chọn Liêu Tu?
Thật ra cô
cũng có điểm thích anh thì phải. Dù sao trong thời điểm cô vô vọng nhất, anh là người chăm sóc cho cô cẩn thận nhất. Tân Hạ Noãn tự cười diễu
bản thân mình, đó chỉ là quá khứ mà thôi, hiện tai quan hệ của bọn họ
còn không có thể coi là bạn bè, cô không tất yếu phải xen vào hỏi anh
rốt cuộc có chuyện gì.
Tân Hạ Noãn
lau khô nước trên mặt, đi ra ngoài đã thấy Liêu Tu đứng cách toilet hai
thước. Thấy cô đi ra, anh lộ ra biểu hiện không thể tính là tươi cười,
“Noãn.”
Hai người đi tới một gốc chết cách biệt, đứng đối diện nhau.
Liêu Tu cười khổ, “Vừa rồi để em chê cười rồi.”
“Hôm nay là
lễ đính hôn của anh, không nên như
