học cô tức muốn xung huyết. Ba ngày này cô cũng
không nhàn rỗi, bắt đầu học nấu ăn. Cô từ nhỏ đến giờ chính là há miệng
chờ ăn, cũng chưa từng thử qua nấu cơm này nọ. Nhớ lại khi đó, dự định
cả hai sẽ ra quán ăn, không ngờ Lục Tử Ngân tâm huyết dâng trào tự tay
nấu cơm cho cô, không thể cam tâm chịu đựng đả kích to lớn như vậy Tân
Hạ Noãn vốn lười nhát quyết tâm rèn luyện trù nghệ. Vì thế, cô ở trên
mạng tìm kiếm rất nhiều thực đơn, mua về một đống thực phẩm bắt đầu
luyện tập tay nghề.
Sáng sớm, Tân Hạ Noãn nghiên
cứu kĩ lưỡng thực đơn trên tay. Cô mang theo lọ sốt bên mình chăm chú
nghiên cứu, bộ dạng như một học sinh ngoan ngoãn chuyên tâm làm bài tập
về nhà, thầm thì to nhỏ với chính mình,” Siêu thị lại không có bán hào
khô *.”
Vì thế, cô phấn khởi ngồi lại
máy tính tìm kiếm.”Ở thành phố A nơi nào mời mua được hào đây?” Click
chuột liên tục trên màn hình xuất hiện dòng chữ “Bình Độ Khư*” có một cửa hiệu lâu đời chuyên bán hào, rất được nhiều người khen ngợi.
Nhưng mà Tân Hạ Noãn nhìn
đến”Bình Độ Khư” ba chữ này, sắc mặt cô trở nên trắng bệch. Đây là nơi
cô không cố ý quên đi. Cô chỉ là từng một lần trốn tránh nơi này, Bình
Độ Khư, nơi Phỉ Dương sống.
Tân Hạ Noãn trong tay ướt đầm
mồ hôi, cuối cùng quyết định có nên đi đến đó lần nữa không. Mặc dù trốn tránh cũng không phải biện pháp, chưa từng nghĩ sẽ đến đó vì lý do này, hay chỉ là cô không có dũng khí để đối diện sự thật. Tân Hạ Noãn nhận
ra rằng, đây là lúc cô nên dũng cảm đối mặt, cũng đã nhiều năm như vậy.
Hơn nữa, Phỉ Dương cũng là nhiều năm như vậy không gặp . . . . . .
Tân Hạ Noãn cảm thấy chính mình thực có
lỗi. Phỉ Dương đối với cô như thế, cô lại đố kỵ với cô ấy, cô là kiểu
phụ nữ gì đây, đã phụ tấm chân tình của Phỉ Dương dành cho cô. Tân Hạ
Noãn vẫn gục đầu tựa vào trên bàn khóc, khóc mãi không hề ngừng, dường
như muốn để cho nước mắt của mình khô cạn đi thì mới bằng lòng bỏ qua.
Cho đến khi tiếng cửa mở vang lên, Tân Hạ Noãn mới nghẹn ngào ngước đôi mắt đỏ au, khuôn mặt đẫm lệ nhìn Lục Tử
Ngân đang hết sức sửng sốt. Lục Tử Ngân nhìn thoáng qua liền phát hiện
thấy quyển nhật ký kia đang đặt ở dưới tay Tân Hạ Noãn. Cuốn nhật kí này là trước khi xuất ngoại anh đã từng xem qua. Anh chỉ lặng im đứng ở
cửa, khó xử cười với Tân Hạ Noãn “Lại khóc nhè sao, em yêu.”
Tân Hạ Noãn lấy tay tùy ý lau mặt mình
với ánh mắt trách móc nhìn anh “Vì sao anh vẫn không muốn nói cho em
biết? Vẫn im lặng dấu kín bí mật này với em, khiến cho em nghĩ lung
tung?”
Đôi môi Lục Tử Ngân cơ hồ dán sát nhau,
mím lại thật chặt. Anh vứt chìa khóa lên trên bàn, trong mắt dần hiện ra vẻ bất đắc dĩ “Anh nên nói thế nào với em? Nói với em rằng Phỉ Dương
không phải bạn gái anh, anh nghĩ đi nghĩ lại chính là không muốn em phải khổ sở? Hay là nói cho em rằng Phỉ Dương yêu em? Hay là muốn anh nói
cho em, anh cảm thấy anh so với Phỉ Dương không hề kém, anh ỷ vào em yêu anh nên không bao giờ lo lắng đến cảm nhận của em mà chỉ biết khư khư
cố chấp. Anh không nói cho em, chính là vì coi trọng tất cả mọi thứ?”
Tân Hạ Noãn ngẩn người cũng không nói
được một câu nào. Lục Tử Ngân ngóng nhìn Tân Hạ Noãn, đôi mắt thăng
trầm, mênh mông giống như đại dương làm cho cô nhìn mãi mà vẫn không
hiểu “Em luôn cho rằng so với Phỉ Dương em càng yêu anh hơn, đối với
việc anh đã làm những chuyện như vậy thì em nên biết, phải không.”
Tân Hạ Noãn đi tới chỗ anh, vòng tay
quanh eo Lục Tử Ngân rồi ôm lấy anh “Em là người thực dễ dàng thỏa mãn,
nhất là đối với người đàn ông mà em thích, yêu cầu càng ít.” Cô chính là tuýp người phụ nữ đơn giản chỉ cần có thể ăn no ngủ ngon liền cảm thấy
thực hạnh phúc. Cô không cần đạt được cái gì là oanh oanh liệt liệt, chỉ cần có thể cầm tay người mình thích cô liền thỏa mãn .
Tân Hạ Noãn hiểu rõ Lục Tử Ngân nhiều như vậy, biết anh là người đàn ông nếu đã muốn làm điều gì thì sẽ làm rất
tốt, chỉ biết đến hoàn thành mục tiêu chính mình. Nhưng còn cô, chỉ
riêng về phương diện tình cảm, cô cũng đã thua Phỉ Dương, một điều bất
ngờ ngoài ý muốn như vậy. Cô không hề thổ lộ cùng anh mà chỉ thầm nghĩ
một cách ngu ngốc trong lòng suốt bao năm qua, để rồi lại một lần nữa
yêu anh. Anh đối với cô vẫn tốt lắm, làm sao mà cô không nhận ra là anh
thích cô? Có lẽ, là do cô quá ngu ngốc.
Tân Hạ Noãn cúi đầu vùi mặt mình thật sâu trong lòng Lục Tử Ngân, cô cũng không muốn nghĩ gì nữa. Chỉ cần cô
hiểu, kỳ thật Lục Tử Ngân so với Tân Hạ Noãn rất giống nhau, đều yêu sâu nặng nhiều năm như vậy. Không nên vì gánh nặng này mà bỏ qua lẫn nhau.
Đối với vòng ôm yêu thương của Tân Hạ
Noãn, cả người Lục Tử Ngân cứng đờ. Sau đó chỉ lẳng lặng ôm chặt cô, anh nhắm mắt, trăm ngàn ý nghĩ tràn về. Anh nghiêng đầu vùi mặt mình vào
mái tóc mềm mại của cô, vẻ mệt mỏi mãn nguyện ôm ghì lấy cô. Hai người
chỉ lẳng lặng ôm nhau như vậy, cảm nhận sự ấm áp của lẫn nhau mà không
nói một lời.
*******
Đêm giao thừa, Tân Hạ Noãn cùng Lục Tử
Ngân đến Lục gia ăn cơm. Hai nhà thống nhất ông bà Tân cũng đến đây tham gia. Bốn vị cha mẹ đều đang bàn về hôn s
