đường đi tay Từ Trạm ôm eo Cố Du không có ý buông ra.
Từ miệng anh, Cố Du biết được bọn họ tra ra chỗ ẩn thân của Vinh Thiên Kì, đợi người của Cục quốc an tới, Vinh Thiên Kì đã xem có thể nói đều nói ra, Cố Du không còn chịu oan khuất nữa, chuyện đến đây cũng có thể chấm dứt.
Cô thở phào nhẹ nhõm, mơ hồ cảm thấy chân mày Từ Trạm không có thả lỏng như trong tưởng tượng.
Cố Du cho rằng, Từ Mẫn có thể sẽ chịu liên luỵ, nên Từ Trạm lo lắng, vì vậy trấn an anh hai câu.
Từ Trạm cười lắc đầu nói: "Em ấy không có việc gì ."
Hai người an toàn về nhà, Cố Du thả lỏng ngã trên sô pha, tâm tình vô cùng
sảng khoái. Nhưng Từ Trạm lại trước đứng sô pha, trên mặt không nụ cười, hai tròng mắt giống như che dấu dao động rất lớn, lẳng lặng nhìn cô
chăm chú.
"Anh có chuyện nói với tôi?" Cố Du từ từ ngồi thẳng, nhìn chằm chằm anh, cảm giác lo lắng.
"Du Du, anh muốn em đảm bảo với anh sau khi nghe anh nói những lời tiếp
theo em vẫn sẽ như hôm nay, nghe anh sắp xếp, tin tưởng anh." Anh ngồi
bên cạnh cô, nắm chặt tay cô.
"Có liên quan tới cha tôi?" Cố Du lập tức hiểu được, giọng nói không ngừng phát run.
Từ Trạm gật đầu, tăng sức lực nắm tay cô hơn.
"Ông bị người hại chết ."
Trước mắt Cố Du thoáng chốc đen kịt. Lần đầu tiên Cố Du cảm thấy được Từ Trạm ôm trong lòng như vậy không giải quyết được vấn đề.
Cô chậm rãi bò từ trên giường xuống, dấu Từ Trạm đang ngủ say bên dưới gáy, rời khỏi phòng ngủ.
Trong bóng tối, Từ Trạm từ từ mở mắt, không nhắm lại nữa.
Cố Du ngủ không được.
Khoảng cách cô biết chân tướng đã năm tiếng, mặc dù được Từ Trạm an ủi và làm
bạn có thể giảm bớt cảm giác tê tâm liệt phế, nhưng cô vẫn bị hành hạ
không cách nào chợp mắt.
Cô tùy tiện lấy bình rượu tây
không biết tên từ trong tủ rượu rồi ngồi trên cửa sổ ở phòng khách nhỏ,
chất lỏng màu hổ phách cay cay rót vào cổ họng, cô khụ khụ hai tiếng,
vành mắt sưng đỏ lại ẩm ướt.
Đầu mùa hè mưa dông kéo tới rào rạt, vết tích cơn mưa đã nối thành một mảnh trên cửa sổ.
Đặt trán trên kính thủy tinh, trong đầu cô quanh quẩn những lời nói của Từ Trạm.
Trong tay Phương Tranh có chứng cứ xác thực việc Thượng Khôn cấu kết với Tô
Ngôn Khanh, hai người đã sớm cấu kết với nhau làm việc xấu, lợi dụng
cách thức chính phủ mua và bán đấu giá để kiếm lời, thông qua việc Trịnh An Hà nắm giữ hắc đạo của Dương Cảng, hai bút cùng vẽ, nhiều năm qua
không người nào dám hỏi thăm. Bởi vì biết được Phương Tranh âm thầm
điều tra, hai người liên thủ vu cáo ông cậy quyền thiên vị bị tình nghi
dính líu đến vụ nhận hối lộ, cuối cùng quyết định hoãn bản án tử hình.
Ai ngờ hi vọng, án tử của Phương Tranh có chuyển biến, không biết sao từ hoãn tử hình đổi thành vô thời hạn, nên bọn họ mới quyết định xong hết
mọi chuyện, trừ khử ông.
Có thể là từ trong miệng Phương Tranh trước khi chết, cũng có thể là Phương Tranh cố tình tiết lộ, bọn
họ biết được chứng cứ phạm tội đã bị phá huỷ vẫn còn phần khác, vì vậy
mới đuổi sát Cố Du không tha, bây giờ Cố Du trở thành vợ của Từ Trạm,
nên mới có hàng loạt kế sách thăm dò phía trước.
Cô không cam lòng còn có nhiều oán hận!
Cô vốn phải có được cuộc sống ấm áp bình thản, toàn bộ bị hủy trên tay hai người tham lam vô sỉ. Cái chết của cha, và sự ly biệt với Phương Nhàn,
bị ép gả cho Từ Trạm, đều không phải là trùng hợp.
Mà khi hung thủ hiện ra, Cố Du vô cùng rõ ràng, mình không có lập trường yêu cầu Từ Trạm đi làm cái gì.
Anh có thể bảo vệ cô, điều tra tất cả việc này đã vô cùng không dễ, huống
chi với địa vị và bối cảnh của anh bây giờ, cần gì phải đấu với thị
trưởng Dương Cảng và những giới kinh doanh lớn hai giới hắc bạch lưỡng
đạo đến mức ngươi chết ta sống?
Cố Du đột nhiên cười ra tiếng, cúi đầu, dường như đang cố gắng kiềm chế cái gì.
Cô không ngừng cuộn mình bởi vì phẫn nộ và oán hận mà toàn thân run run,
cảnh tượng này rõ ràng đã rơi vào tầm mắt Từ Trạm đã đứng rất lâu trong
bóng đêm.
Thiểm điện lôi minh ( sấm sét vang dội ) tàn
sát bừa bãi ở ngoài cửa sổ, trong cửa sổ, Cố Du yếu ớt khiến lòng người
nảy sinh cảm giác thương xót.
Dưới tác dụng của rượu Cố
Du cuối cùng cũng nhắm mắt, khi tỉnh lại trong đầu có thiên quân vạn mã
giẫm qua, đau đến tột đỉnh. Cô miễn cưỡng chuyển động thân thể, phát
hiện mình đang nằm ở trên giường, mà Từ Trạm đang mở to mắt nằm bên
cạnh.
Ánh nắng chói mắt đã có thể xuyên thấu rèm cửa sổ nặng nề.
"Anh không đi làm?" Giọng cô ồm ồm, có triệu chứng bị cảm mạo.
Từ Trạm kéo cô trở về trong chăn, "Em bị sốt nhẹ."
Cố Du không trả lời, tuy cô đau đầu, nhưng trong lòng vô cùng rõ ràng,
quyết định tối hôm qua được ôm trong ngực ấm áp càng kiên quyết hơn, cô
xoa đôi mắt sung phù, nhu thuận nằm sấp xuống, chỉ chưa tới mức tính
cách giống con mèo.
Cô luôn có thể khiến mình có đủ khả năng làm được nhiều chuyện.
Mấy ngày liền, Cố Du không có "Gây chuyện thị phi".
Thường ngày cô và Từ Trạm giận dỗi sẽ nói đôi co mấy câu, nói không hợp là bắt đầu nóng nảy bỏ chạy, sau đó là hành vi vô cùng bất ngờ không phòng
ngự, nhưng mấy ngày nay, Cố Du rất im lặng khiến người ta sợ hãi.
Tra
