Cảnh Sát Không Được Nhúc Nhích

Cảnh Sát Không Được Nhúc Nhích

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325350

Bình chọn: 9.5.00/10/535 lượt.

, anh Hoắc đang ghét bỏ chị sao?"

"Cái gì sao lại nói như vậy?"

Cô chửi thầm CMN chứ, sau đó cầm một tập giấy đập lên bàn: "Làm sao lại có chuyện như vậy được! Chị đây ra đường cũng túm được một nắm đàn ông, nhưng chị lại là người rất kén ăn nên không thích quả dại bên đường."

Tiểu Ly vừa ăn vừa vui mừng khen: "Thật là ngọt! Phụ nữ nào mà không thích chocolate."

"Chị không thích!" Tống Thần hét to.

"Chị không phải là phụ nữ!"

Bọn họ trăm miệng một lời, mười phần ăn ý. Tống Thần cũng không nổi đóa, chỉ có vẻ hơi ngơ ngác hỏi: "Vậy tôi là gì?"

"Giới tính thứ ba!"

Tiểu Từ trả lời cô ấy sau đó cười ha ha . . . . . . tiếp sau đó mấy người bọn họ cũng cười lăn cười bò.

"Cậu là ED* thì có!" (ED: theo khoa học thì được gọi là rối loạn chức năng cương dương. Còn theo ngôn ngữ đời thường chúng ta hay gọi triệu chứng này là bất lực)

Tống Thần thưởng cho cậu ta một cái gõ.

"Lão Hồ đã nói phải xây dựng chủ nghĩa xã hội hài hòa. Chị Thần Thần phải chú ý cách dùng từ, cẩn thận không lại bị hài hòa luôn đấy."

Tiểu Ly tốt bụng nhắc nhở Tống Thần, cũng bị thưởng cho một cái cốc.

Tống Thần tức giận thở phập phồng, vừa lúc đó thì điện thoại di động của cô vang lên. Cô liền bắt máy: "Ai vậy, bà đây hiện tại đang khó chịu, hạn cho mi ba giây đồng hồ có rắm phải thả xong."

"Ha ha ha ha. . . . . ." Bọn họ lại được một trận cười đau bụng.

"Bảy mươi tuổi? Không biết!" Tống Thần liền khiển trách: "Anh trai à, đầu năm nay người ta đã không sử dụng kỹ xảo này rồi."

"Đội trưởng? Cũng không biết!"

Tống Thần hung ác trợn mắt nhìn cô, cô cũng chẳng hiểu tại sao.

Không biết bên kia nói cái gì, ngực Tống Thần chợt phập phồng chửi ầm lên: "Cố Tích, CMN anh không phải chỉ là một cảnh sát nhỏ thôi sao, nói cái rắm gì vậy!"

"Mẫu Dạ Xoa. . . . . . anh dám chửi tôi, anh đúng là loại đàn ông phượng hoàng, đồ quỷ hẹp hòi sinh con không có □."

"Đúng rồi, tôi quên mất anh bây giờ đã là một ông chú lớn tuổi rồi phụ nữ nào sẽ coi trọng đàn ông xấu xí như anh. Đi ra ngoài cũng đừng nói với ai là quen biết tôi sẽ làm chị đây mất hết mặt mũi."

Sau khi rủa xả một trận Tống Thần liền ném điện thoại di động lên bàn.

Tiểu ly, tiểu Từ và cô nháy nhau, ai nên ngủ bù thì tiếp tục ngủ bù, nên luyện công tiếp tục luyện công.

Cô đem Hồng Trà vị chanh hương vị ngọt ngào đưa cho Tống Thần vẫn đang thở phì phò. Cô nàng cũng không từ chối liền nhận lấy tu ừng ực.

"Tức chết mình rồi, không ngờ lại gặp được người đàn ông vừa xấu xí, nhỏ mọn, phiền toái cứ như vậy rắn độc vậy, mình nguyền rủa anh ta cả đời bị ED."

"Hạ nhiệt đi, Hồng Trà của mình cũng đã cống hiến cho cậu rồi."

"Này tên tiện nam kia nói lão Hoắc về không kịp cho nên anh ta sẽ tới đón cậu."

"Thế à, vừa nãy hai người lại cãi nhau hả?."

"CMN tiện nam kia vừa mở miệng ra đã nói: ‘ Thím à, tôi là cảnh sát hình sự Cố Tích đẹp trai anh tuấn, thím có rảnh không? ’"

"Sau đó thì sao?"

"Anh ta nói: ‘ Xin chuyển lời đến chị dâu xinh đẹp nhà tôi, đại ca không kịp về, tôi sẽ đi đón cha mẹ chị dâu thay anh ấy, ’ còn có. . . . . ."

"Có gì?"

"Bà thím có bề ngoài xấu xí nội tâm cũng xấu xí không kém, ngài cũng không cần đi theo đâu."

Cô cúi đầu, cố nín cười.

Nữ Thiên Bình và nam Ma Yết, đúng là như nước với lửa!

Chuyện này cũng có nguyên do của nó. Khi đó cô lần đầu tiên dẫn Tống Thần tham gia tụ tập với bọn người của lão Hoắc. Lúc đến đó cô muốn đi vệ sinh nên để cho Tống Thần vào phòng trước. Không ngờ bọn họ đến quá sớm, trong phòng mới chỉ có một mình Cố Tích.

Lúc ấy Cố Tích mặc áo sơ mi trắng quần đen, đưa lưng về phía Tống Thần. Không biết tại sao Tống Thần nhìn thấy sống lưng thẳng tắp và cái cổ trắng nõn của anh ta lại tưởng nhầm là em trai phục vụ, liền không nhịn được trêu đùa: "Tiểu sinh nhà ai lại có cái lưng đẹp như vậy, quay đầu lại cho gia nhìn một cái nào."

Cố Tích cũng là người thích đùa giỡn liền lập tức quay đầu lại, cười đến điên đảo chúng sinh. Thuận thế ôm lấy eo nhỏ nhắn Tống Thần: "Gia, sẽ cho tôi phúc lợi sao?"

Có lẽ khi đó Tống Thần cũng lờ mờ phát giác ra bộ dáng cợt nhả của Cố Tích nhưng chưa kịp phản ứng đã bị anh ta cúi người hôn trộm một cái.

Tống Thần là con cọp giấy, lại bị trêu đùa như vậy liền quăng cho Cố Tích một bạt tai.

Vì vậy nữ Thiên Bình, người luôn làm việc theo cảm tính lại có tinh thần thích sạch sẽ khơi lên chiến tranh với nam Ma Yết vừa thông minh hài hước lại thỉnh thoảng tự cao tự đại.

Dĩ nhiên, những điều này đều do Tống Thần cắn răng nghiến lợi thuật lại làm cho cô khi nghe xong phải nén cười đến nỗi tay phải bấu chặt cánh tay của lão Hoắc.

"Hạ Sơn Chi, cậu lại bị rút gân à." Tống Thần căm tức nhìn cô.

Cố nén cười mình hả. . . . . .

"Không có không có, mình chỉ đang cảm thấy các cậu cãi vã vẫn còn rất sung sức."

"Có điên mới cùng anh ta đấu khẩu, thật muốn đạp chết hắn, mẹ kiếp!"

"Không nên nổi giận, nổi giận sẽ có nếp nhăn xấu lắm."

Thật ra thì cô muốn nói là — mình lại cảm thấy các cậu trái lại rất xứng đôi đấy, nam nữ đều nóng nẩy, sẽ có nhiều chuyện vui!

"Anh ấy nói mấy giờ thì đến đây?"

"Bốn giờ!" Tống Thần nghiến lợi nói


XtGem Forum catalog