ồi với bọn họ cũng có bối cảnh lợi hại, là tiểu thư của Tiết gia.”
“Tiết gia? Tiết gia là ai?”
Lệ Ti có phần kinh thường mà nhìn Kiều Kiều liếc một cái, “Tiết gia cô cũng không biết sao? ‘Bắc Tiêu nam Tiết’ đấy!”
Kiều Kiều rốt cục hoảng sợ lên tiếng, Lệ Ti trêu ghẹo cô ta nói: “Tiết tiểu thư với cô không có liên quan gì, nhưng thật ra có thể có biện pháp tiếp cận với Dung thiếu gia kia.”
Kiều Kiều xì một hơi, nói: “Chúng ta là loại thân phận này, làm sao có thể hy vọng tiến vào gia đình như vậy.”
“Kết hôn?” Lệ Ti giống như nghe được truyện cười rất hài hước, thắt lưng thiếu chút nữa không đỡ dậy nổi, “Vào được loại gia đình đó, cô còn trông mong được người ta cưới hỏi đàng hoàng ư? Đừng có nằm mơ! Người ta nếu chịu nuôi cô cũng đã là phúc lớn.”
Kiều Kiều cúi đầu không nói, không khí trong phòng hoá trang đột nhiên nặng nề, qua hồi lâu, Lệ Ti thở thật dài: “Đừng nói là thân phận của cô như tôi, ngay cả Đại tiểu thư, e rằng cũng không vào được cửa của Tiêu gia.”
“Tại sao lại không? Đại tiểu thư tuổi còn trẻ đã quản lý bang Hải Thiên, dáng người lại xinh đẹp như vậy.”
“Tiêu gia là loại người gì? Lời nói đại nghịch bất đạo giống như hoàng thất không khác là mấy, nghe nói, Tiêu phu nhân vẫn theo quy củ triều đình, Đại tiểu thư khác biệt với những tiểu thư được nuôi dưỡng trong khuê phòng, cả ngày xuất đầu lộ diện, làm sao Tiêu gia sẽ để cô ấy vào cửa?”
Kiều Kiều há to miệng, cuối cùng không nói ra lời nào. Chỉ chốc lát sau, hai người trang điểm lại rồi đi ra ngoài.
Bạch Nguyệt Nhi vẫn ngồi ngơ ngác, chỉ cảm thấy lạnh lẽo không giới hạn, ngay cả Đại tiểu thư xinh đẹp cao quý còn như thế, huống chi là cô ta? Anh ta là mây trên trời, cô ta tất nhiên là một vũng bùn, cả đời này, chỉ có thể nhìn lên, tuyệt đối sẽ không cùng nhau xuất hiện.
Trần nhà thấp treo vài chiếc lồng đèn nhỏ, phát ra ánh sáng màu da cam trong hành lang mờ tối, Đại Lê nhận ra dãy số trên ghế lô, có chút vất vả. Đường chủ của Thanh Long đường Hồ Quang mời cô đến đêm chi hội, nói là có chuyện quan trọng cần thương lượng, để cô ở dưới lầu chờ hồi lâu, nay lại tìm người mời cô đến ghế lô của lầu ba, không biết bên trong muốn làm cái gì.
Cuối cùng tìm được ghế lô 309, gõ cửa một hồi, không ai trả lời, cửa chỉ khép hờ, một tay cô nhẹ nhàng đẩy ra, một tay đặt lên súng bên hông.
Mùi khói thuốc đậm đặc phả vào mặt, trộn lẫn với một mùi thơm kỳ lạ, bên trong cũng mờ tối, chỉ có một ngọn đèn tường phát ra ánh sáng, Đại Lê nhìn xung quanh một cách cảnh giác, không đợi cô nhìn rõ ràng, có một vật cứng lạnh lẽo đột nhiên để trên trán cô, đồng thời súng trong tay bị đè lại, xem ra, đối phương rất quen thuộc với cô.
“Buông tay.” Âm thanh khàn khàn, giống như giấy nhám cọ sát trên mặt đất, khẩu súng trên trán cô tăng thêm sức lực, Đại Lê chần chừ, tay cầm súng nới lỏng ra rồi bị người ta đoạt lấy, ném xuống chỗ xa xa, đồng thời lưỡi dao mỏng được cô nắm chặt trong lòng bàn tay.
Cùng lúc cửa ở phía sau khép lại, đèn cũng sáng lên, chói loá chiếu vào mắt cô. Đột nhiên trời đất quay cuồng, cô bị ôm lấy hung hăng ném trên giường.
Đại Lê sửng sốt với phản ứng chậm chạp của mình, vậy mà không thể khởi động thân mình, lạnh lùng nhìn người nọ trước giường, hắn mặc một áo choàng tắm màu đỏ, cổ áo rộng rãi, có thể thấy rõ con rồng xanh ở trước ngực, dữ tợn đáng sợ, bên miệng còn ngậm một tẩu thuốc, trong tay vẫn cầm súng, họng súng tối om đối diện với cô.
“Hồ đường chủ, ông dám làm ra chuyện như vậy, rốt cuộc là muốn thương lượng cái gì?”
Hồ Quang cười nói: “Quả nhiên là Đại tiểu thư, trông rất ngon mắt! Nằm trên giường của tôi, còn có thể bình tĩnh như vậy.”
Ngay lập tức, trong mắt Đại Lê ngưng tụ băng giá, ánh mắt kia lại đâm vào trong lòng Hồ Quang khiến hắn ta run lên, nhưng nhanh chóng lấy lại tinh thần, “Đại tiểu thư, hôm nay mời cô đến chỉ có một việc, cô gả cho tôi, nhân tiện lấy bang Hải Thiên làm của hồi môn.”
“Mơ tưởng!”
“Đại tiểu thư, cũng không thể nói chắc chắn như vậy, chờ tôi và cô hôm nay trở thành vợ chồng thật sự, cô không muốn lấy chồng cũng phải lấy.” Vừa nói vừa lấy cặp mắt thèm khát kia lướt qua người Đại Lê.
Đại Lê cười lạnh một tiếng, “Hồ đường chủ thật sự là ngây thơ, nếu ông dám đụng đến tôi, tôi sẽ cho ông sống sao?”
Hồ Quang lắc đầu, trong miệng tấm tắc, đưa tay sờ lên hai má của Đại Lê, cô giơ tay chặn lại, nhưng trong nháy mắt rơi vào trạng thái đông cứng! Tay cô lại mềm nhũn không có sức lực!
Hồ Quang thấy bộ dáng kia của cô, biết thuốc đã có tác dụng, hắn ta trầm tĩnh lại, lời nói cũng suồng sã hơn, “Muội muội, ca ca nhớ ngươi cũng không không phải ngày một ngày hai, chỉ cần ngươi ngoan ngoãn nghe lời, ca ca sẽ không bạc đãi ngươi, trong ly rượu vừa rồi ngươi uống đã bỏ thêm thuốc rất tốt, ca ca sẽ cho ngươi vui vẻ đến cực điểm, ha ha ha ha ha!!!”
Trong mắt Đại Lê rốt cục xuất hiện một tia bối rối, mị dược cũng bắt đầu phát huy tác dụng, thân mình ngày càng khô nóng, hô hấp ngày càng dồn dập, hai má ửng hồng, dáng vẻ này của cô khiến cho trong người Hồ Quang nóng lên, hô hấp nặng nề, hận không thể lập tức nhào vào
