Snack's 1967
Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Cây Thuốc Phiện Thiên Đường

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326105

Bình chọn: 8.00/10/610 lượt.

anh ta giơ cao cây gậy trong tay, trừng mắt nhìn tôi “Tiếc rằng không cho cô đi được, như vậy khác nào tôi tự chuốc phiền phức cho mình!”

Nói xong, anh ta liếc mắt nhìn tôi, trong mắt tràn đầy vẻ đắc ý.

Tôi quay đầu, không biết từ khi nào, có vào người đàn ông dâm loạn đến phía sau tôi, xem ra là cùng một hội. Tôi nhất thời nghĩ ra, tôi đã quên rằng những người thế này đều cùng một bang hội, có kẻ phụ trách cướp, có kẻ phụ trách việc trông chừng.

Tôi theo bản năng lùi lại phía sau, lùi đến tường, nhưng lúc này hai bên đều có địch, nếu không bị bao vây, mấy năm học võ của tôi miễn cưỡng có thể đối phó bọn chúng, nhưng, hiện giờ tôi bị bao vây như vậy…

“Các anh đừng làm càn, tôi ở bang ‘Xuất Sở’!”

“Bang ‘Xuất Sở’ sao? Mày là đại ca mới của bang đó sao? Mấy người cầm đầu ‘Xuất Sở’ không phải mới bị chúng tao dằn mặt sao? Còn cái loại kỹ nữ thối nhà mày, dám xen vào chuyện của người khác, hôm nay, bọn tao sẽ cho mày biết thế nào là lợi hại, anh em, bắt cô ta lại!”

Tên đàn ông đi đầu ra lệnh, một đám người liền tiến đến vây lấy tôi, tôi liền đá một cước, khiến một tên ngã xuống, bọn chúng hiển nhiên không đoán được tôi đã từng tập võ, tất cả lùi lại phía sau vài bước “Không nhìn ra được cô cũng luyện võ đấy!” Vẫn cái giọng điệu khinh miệt như trước, ai nấy đều thấy được, hiện tại tôi không đánh lại được bọn chúng.

Cuối cùng, một tên vọt đến, tôi tránh sang một bên, không ngờ lại bị chúng bắt được, dùng dây trói bả vai tôi, tôi đau quá khuỵ xuống, nhưng giây tiếp theo, đau đớn trên vai không còn nữa, tiếp theo là một tiếng rên rỉ, không phải là của tôi, một tên bị đánh nằm trên mặt đất, tiếp theo lại một tên nữa bị đánh gục, tôi ngẩng đầu lên, là một gương mặt quen thuộc.

Tôi chỉ thấy thân thủ anh ta mạnh mẽ, lưu loát gục ngã hai người, những tên còn lại cùng một lúc lao đến, anh ta không hề nao núng, nhấc chân, ra đòn rất nhanh, cho nên động tác lưu loát liền mạch, không qua một phút đồng hồ, những kẻ vừa rồi còn vênh váo tự đắc đã nằm la liệt trên mặt đất, còn tôi trợn mắt há miệng đứng một bên nhìn mọi chuyện xảy ra, giây tiếp theo, anh ta bỗng nhiên khiến tôi thấy quen thuộc, nếu tôi nhìn không nhầm, đó chính là cậu bạn thanh mai trúc mã của tôi…!!! Ngay lúc tôi đang trợn mắt há mồm, di động bỗng vang lên, là mẹ tôi gọi, vừa bắt máy, đầu dây bên kia dã vang lên một tràng “Lộ Tịch Ngôn, con đang ở đâu, có biết rằng Tiểu Triệu chờ con rất lâu rồi không?”

Ai da!

Tôi quay đầu, nhìn người đang cười trước mặt mình, cậu ta là ai vậy?

Nhưng bởi vì mẹ gọi, tôi không kịp hỏi cậu ta đã vội vã trở về “Ngô”, nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ của mẹ , bên cạnh chính là Tiểu Triệu kia tôi không thể không cảm than “Lực lượng quả thật là hùng hậu mà!”

Tôi mệt mỏi về nhà, cục cảnh sát đã gọi điện đên, nói tôi nhận nhiệm vụ bắt mấy người kia, đột nhiên nhớ ra lúc nãy tôi đâu có kêu cứu, tại sao tự nhiên cậu ta lại xuất hiện đúng lúc như vậy, cho dù tôi có ngốc nghếch cũng phải phát hiện ra hắn ta đến là có mục đích.

“Tiểu Triệu đúng là đã béo ra không ít, nhưng đàn ông mà, béo một chút không phải rất khỏe mạnh hay sao?” Lúc này mẹ vẫn không quên thuyết phục tôi, tôi gật gật đầu ra vẻ chăm chú, tay lại mở điện thoại ra, không sao cả, tôi làm bộ như chăm chú nghe mẹ nói mà khiến bà vui hơn thì tốt rồi, dù sao vừa rồi lúc tôi vội vã trở về, hình tượng tôi lúc đó đến bản thân mình cũng không thể chấp nhận được, chỉ cần Tiểu Triệu là nam nhân bình thường sẽ lập tức bỏ qua tôi.

Mà thực tế, tôi đoán quả không sai, chuyện gặp mặt lần này đã dần dần chìm vào dĩ vãng như tảng đã chìm vào đáy biển, hoàn toàn biến mất không còn một chút dấu tích, chỉ là tôi không biết được, chính vì lần gặp mặt ấy “Nghiệt duyên” của tôi cùng một người khác đã bắt đầu…

“Xin chào!” Khuôn mặt dễ nhìn kia hớn ha hớn hở trước mặt, lịch sự đưa tay lên chào tôi, lúc đấy tôi đang ăn một bát mì ăn liền trên bàn làm việc rất mất hình tượng, tay tôi lập tức run run, vội vàng đứng lên.

“A…” Tôi lùi lại phía sau, tìm cái gì đó che màn hình, nếu cậu ta nhìn thấy thì tôi thật sự xong rồi.

Nhưng đáng sợ hơn, trong tay tôi lại là tập báo cáo tôi làm mất một ngày, mà hiện tại đã bị dầu mỡ trên bàn làm bẩn hết, đã không nhìn được nữa.

Không thể nào!

Trong lòng tôi không ngừng kêu gào thảm thiết, không ngừng trừng mắt nhìn tên đầu sỏ đang cười trước mặt.

Lí đội trưởng đi tới “Tịch Ngôn, đây là người mới được phân đến đây, cậu ta tên Hiệp Thịnh, sau này mọi người hợp tác vui vẻ nhé!”

“Tiền bối… Sau này hợp tác vui vẻ!”

Hợp tác vui vẻ? Có khả năng này sao?

Cậu ta đúng là ôn thần!!!!!!

Dù sao cũng phải nói Hiệp Thịnh là một tên rất may mắn, một bộ quân phục, mặc trên người cậu ta lại có nét thời thượng cá tính như vậy, không tới vài ngày, nam nữ già trẻ trong cục cảnh sát đều hoàn toàn gục ngã vì “Mị lực” của cậu ta, đặc biệt cậu ta chỉ cần một câu “Chị Triệu” “Anh Lí” đều có thể dễ dàng đem mấy món đồ cổ bị bắt giữ thu mua, ghê tởm hơn, cậu ta có thể dụ dỗ những cô gái trẻ, tôi nghĩ, hai từ “khéo léo” cũng không đủ hình dung về cậu ta.

Đương nhiên, mọi người