m thâu vãn cảnh, các người có thể đoán ra. Trương Cửu Ngũ ngày càng tấn tới, một hôm cùng vợ đi thắp
hương ở miếu thành hoàng, sẵn giấy bút ngứa tay, liền viết: Thành hoàng! Thành hoàng! Sai đi Lạc Dương, đêm nay khởi hành, đêm mai có mặt ở nhà. Cửu Ngũ viết xong liền cùng vợ ra về. Đêm ấy, thầy nằm mơ thấy Thành
hoàng xách chai rượu Mao Đài – phịa, khi ấy làm gì có rượu Mao Đài! –
Thì là giả dụ thế, một thủ lợn, nhờ giúp đỡ. Thưa Quốc trượng đại nhân,
mong Ngài thương tình nói hộ để Hoàng thượng thu hồi thánh chỉ, Người
sai tiểu thần đi Lạc Dương, đêm mai đi, đêm mai có ở nhà, đại nhân thử
nghĩ, hơn sáu ngàn dặm, làm sao tiểu thần về kịp? Thầy ngạc nhiên, tỉnh
dậy, biết mình nằm mơ, dụi mắt ngồi dậy, thắp đèn, ra nhà ngoài trông
thấy trên kệ bếp có chai rượu Mao Đài, một cái thủ lợn to, cạo sạch
lông. Thầy cấu chân, cắn tay, thấy đau. Thầy sờ cái thủ lợn, ngửi chai
rượu, đúng là của thật. Bà vợ nói, ông ơi, ông không biết ngày kia hết
gạo hay sao mà mua những thứ đắt tiền ấy về nhà? Thầy mừng quá, quên
phắt thiên cơ, kể hết cho vợ nghe.
Dưới giếng không còn tiếng róc rách, ông Ba nói: “Tưới đi chú giếng lại có nước rồi.”
- Oâng Ba kể hết đi cháu khỏi phải đợi.
- Đừng vội chú em! Phải bình tĩnh. Cơm ngon đừng ăn vội, lời hay đừng nói hết trong một lần.
“Anh căm thù chủ nghĩa xã hội đến thế kia à?”
Oâng cảnh sát ngồi chính giữa hỏi. “Tui căm các ông, tui không căm chủ
nghĩa xã hội”. “Anh cho rằng chủ nghĩa xã hội chỉ là cái chiêu bài?”
Cảnh sát nói: “Xã hội chủ nghĩa là một hình thái xã hội, hình thái đó
không trừu tượng mà rất cụ thể, nó thể hiện trên chế độ sỡ hữu tư liệu
sản xuất, thể hiện trên chế độ phân phối.” “Còn thể hiện trên một số
tham quan ô lại các ông, đúng không?” Cao Mã giận dữ. Cảnh sát cáu, vỗ
bàn đánh bốp, nói: “Cao Mã, hiện tại tôi đại diện cho cơ quan tư pháp
hỏi cung anh, không phải cuộc thảo luận bình đẳng với anh. Anh phải
thành khẩn khai báo anh kích động quần chúng đập phá và bản thân đập phá cơ quan huyện. Trước kia anh là quân nhân, sau đó anh là quân nhân phục viên, giờ đây anh là tội phạm, là tên tội phạm bị bắt sau khi có lệnh
truy nã!” “Tui đã nói rồi, cần thì bắn bỏ, chặt đầu hay chôn sống là tùy các ôn. Tui căm thù các ông, những tên tham quan ô lại giương cờ Đảng
cộng sản để làm mất danh dự Đảng cộng sản! Tui căm thù các ông!”
Đã quá nửa đêm, những người tưới tỏi
trông như những tinh linh dưới ánh trăng. Aùnh đèn thưa thớt, càng vang
vọt hơn dưới ánh trăng.
Cao Mã đưa điếu thuốc cho ông Ba Lễ. Oâng gì
nói: “Oâng thầy lẽ ra không bao giờ được nói với vợ, rằng Cửu Ngũ sau
này sẽ làm vua. Biết bao nhiêu chuyện lớn hỏng bét dưới tay phụ nữ. Bụng phụ nữ như bụng chó, không chứa được bơ. Chú thử nghĩ, vợ thấy nghe nói con rể là chân long thiên tử, con gái bà đương nhiên trở thành hoàng
hậu, bà trở thành mẹ vợ nhà vua, là hoàng thân quốc thích, hưởng không
hết vinh hoa phú quý, mặc không hết gấm vóc lụa là, ăn không hết sơn hào hải vị! Thế là bà ta phát cuồng, tạm thời không kể chuyện này. Lại nói
thầy hôm sau một mình đến miếu Thành hoàng, lấy mảnh giấy trên hương án, giấu trong tay áo trở về nhà. Thầy hỏi Cửu Ngũ: “Hiền tế, đây là chữ
của con phải không?” Cửu Ngũ hơi ngượng, nói chính anh ta viết. Thầy
nói, Lạc Dương ở cách đây ba ngàn dặm, như vậy sáu ngàn dặm cả đi lẫn
về, một ngày một đêm làm sao về kịp? Thầy bảo con viết lại mấy chữ miễn
cho người ta. Cửu Ngũ cầm bút lên viết : “Thành hoàng, Thành hoàng, miễn đi Lạc Dương, ăn rồi ngủ sớm, giữ gìn sức khỏe!” Đêm ấy, Thành hoàng
lại báo mộng cảm ơn thầy đã chu toàn cho, tặng thầy hai con dê béo, hai
bình rượu ngon. Tỉnh dậy, dê và rượu đã ở bếp.
Một sao đổi ngôi, kéo theo sau cái đuôi dài.
Oâng già Lễ nói: “Lại nói hôm ấy mẹ vợ Cửu Ngũ cãi nhau với hàng xóm,
giận điên đầu, quên sạch những lời thầy dặn. Mẹ vợ vua nói, con rể ta là Chân long thiên tử, đợi sau khi lên ngôi sẽ giết hết các ngươi, mỗi đứa một nhát không sót một móng! Hàng xóm không cho đó là chuyện nghiêm
chỉnh, nói, con rể mụ gầy như con mắm, không có cốt cách làm vua, mà dù
có cốt cách của bậc thiên tử thì với bà mẹ vợ long lang dạ thú như mụ,
ông trời cũng thay cốt cách khác cho con rể mụ. Thần tuần đạo nghe được
câu ấy, liền về tâu Ngọc hoàng, Ngọc hoàng cả giận sai Lý thiên vương và Na tra ban đêm thay xương cốt cho Cửu Ngũ. Buổi chiều, Lý thiên vương
và Na tra xuống miếu thành hoàng. Thành hoàng mở tiệc khoản đãi cha con
họ Lý. Lý thiên vương quá chén nói chuyện thay xương cốt cho Cửu Ngũ.
Thành hoàng nhớ ơn Cửu Ngũ miễn cho chuyện đi Lạc Dương, bèn thác mộng
báo cho thầy biết. Thành hoàng nói, vợ thầy nói bậy khiến Ngọc hoàng cả
giận, sai cha con Lý Tthiên vương canh ba đêm nay thay xương hoán cốt
cho con rể thầy, rút hết xương rồng thay bằng xương ba ba, phải nói ngay cho hiền tế biết, dù đau đến mấy cũng không được kêu mới giữ được mồm
vàng răng ngọc, chỉ cần kêu lên một tiếng là răng biến thành răng ba ba! Thiên cơ không tiết lộ, nhắc có chừng mực để hiền tế biết, không nên
nói hết mọi chuyện. Thành