pacman, rainbows, and roller s
Cây Tỏi Nổi Giận

Cây Tỏi Nổi Giận

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325590

Bình chọn: 9.00/10/559 lượt.

tây xào thịt, thịt nhiều mỡ – Sư phụ Tôn nói – Nghĩ đi thích ăn gì nữa?

Tử tù nheo mắt, hình như suy nghĩ mông lung lắm.

- Cứ nghĩ đi – Sư phụ Tôn nói – Đừng ngại, đừng tiếc, không phải trả tiền.

Tử tù nhếch miệng khóc, nước mắt rơi lã chã. Anh ta nói: “Tui thích ăn bánh tráng, nướng bằng vỉ, thích ăn hành, mù tạt…”

- Không thích ăn những thứ khác à? – Sư phụ Tôn hỏi.

- Không!… Tử tù tỏ ra rất biết điều – Phiền sư phụ quá!

- Đây là công tác của tui – Sư phụ Tôn nói – Đợi chút sẽ đem đến cho anh.

Chính phủ và sư phụ Tôn đi ra.

Tử tù nằm sấp trên giường khóc nức nở. Cao

Dương nghe anh ta khóc mà đứt ruột. Anh rón rén đến bên, dùng một ngón

tay chạm vào vai người tử tù, nói khẽ: “Đại ca đừng buồn, nên nghĩ

thoáng một chút…”

Tử tù lật người lại, chụp lấy tay Cao Dương.

Anh hoảng định rút tay ra, người tử tù nói: “Chú em thân mến, đừng sợ

tui không đánh chú nữa đâu! Con người ta lúc sắp chết mới cảm thấy người với người gần gũi như thế nào! Tui hối hận quá! Chú có khả năng ra phải không? Ra tù, chú thăm ông già tui một tí, nói với ổng là tôi đã được

ăn thịt quay, bánh tráng bột trắng tinh, ăn mù tạt. Nhà tui ở Tống Gia

Thôn, ông già tui tên Tống Song Dương.

Lúc bị giải đi, tử tù ngoảnh nhìn Cao Dương, nhếch mép cười. Cái cười của anh ta như một lưỡi dao, đâm trái tim anh đau nhói.

- Số 9 ra! – Một Chính phủ nam mở cửa buồng giam gọi.

Cao Dương sợ vãi đái ra quần.

- Thưa chính phủ, tui còn có vợ con… bắt tui ăn cứt, uống nước đái cũng được nhưng đừng bắn chết tui!

Chính phủ nam ngẩn người, nói: “Ai định bắn anh?”

- Không bắn tui?

- Nhà nước làm gì lãng phí đạn đến thế? Đi, chuyện tốt đấy! Vợ anh đến thăm.

Cao Dương cất được gánh nặng, vọt ra khỏi buồng giam. Chính phủ còng tay anh bằng đôi còng vàng chóe, anh nói: “Thưa

chính phủ, tui đảm bảo không chạy trốn, đừng còng tui, vợ tui trông thấy nó không chịu được.”

Chính phủ nói: “Đây là quy định!”

- Tui không chạy mà! Oâng xem, chân tui sưng tấy như thế này, chạy sao được?

- Đừng có nhiều lời – Chính phủ nam nói – Thế này là đã chiếu cố anh rồi, trước khi tuyên án người nhà không được vào thăm.

Chính phủ nam dẫn anh đến cửa một buồng bỏ không, nói: “Vào đi! Hai mươi phút.”

Cao Dương do dự đẩy cửa, trông thấy vợ bế con ngồi trên ghế băng, con Hạnh đứng tì vào đùi mẹ.

Vợ anh đứng vụt dậy, mặt co giật, môi run run, khóc òa.

Anh vịn khung cửa định nói nhưng cổ họng có gì chẹn ngang, y hệt cách đây mấy hôm anh trông thấy con Hạnh trong rừng.

- Bố! – Con Hạnh quờ quạng hỏi – Có phải bố đấy không?

Vợ anh để bó ngồng lên xe lừa, người oằn xuống, tay ôm bụng.

- Sao thế? Sắp sinh hả? – Cao Dương thăm hỏi.

Vợ nói: “Bố nó này, em tính không đúng, chắc là sắp sinh…”

- Mình không thể chậm hai hôm, bán xong tỏi hãy sinh được sao? – Cao Dương ca cẩm –Cứ phải sinh vào hôm nay, không sớm

không muộn hai hôm?

- Bố nó đừng oán em… Em cũng không thích sinh

ngay bây giờ. Giá như mót ị, em còn cắn răng chịu được…Vợ vịn càng xe,

mồ hôi đầy mặt.

- Thôi được đẻ thì đẻ! – Cao Dương hỏi – Mời Khánh Vân chứ?

- Dừng gọi bà ấy… -Vợ vừa xua tay vừa nói – Bà ấy đỡ không tốt, lại còn đòi tiền… Em tính đẻ ở nhà thương… có thể là con trai…

- Mình mà đẻ con trai, tui mua con gà mái ghẹ cho mình ăn.

- Tui cõng mình đi?

- Khỏi cần. Bố nó dìu em là được… -Vợ bò lê dưới đất.

- Lên xe mà đi! – Cao Dương rỡ hết tỏi xuống, vào nhà lấy chiếc khăn, trải xuống thùng xe.

- Phải chuẩn bị những gì?

- Hai cuộn giấy… Em chuẩn bị cả rồi. Cái túi vải màu xanh ấy.

Cao Dương vào nhà lấy cái túi, cõng vợ lên xe.

Con Hạnh tỉnh dậy gọi ầm lên trong nhà, Cao Dương trở lại sân nói to:

“Hạnh, bố mẹ đi kiếm cho con một đứa em trai. Con ngủ đi!”

- Kiếm ở đâu hả bố?

- Kiếm trong đống cỏ.

- Cho con đi mấy?

- Trẻ con không được đi, có trẻ con là kiếm không ra. Trăng chưa mọc. Anh dắt lừa cho xe loạng choạng qua cầu, vợ trên xe rên rỉ. Anh cảm thấy bực mình. Một số xe chở tỏi đi về phía huyện lị. Anh nói: “Mình rên rỉ ghê thế. Đẻ đâu phải ốm?”

Vợ không rên nữa, trên xe toàn mùi tỏi, có cả mùi mồ hôi chua chua của vợ.

Nhà hộ sinh xã nằm giữa cánh đồng, phí sau là

bãi tha ma, phía đông là những ruộng ngô, phía tây là những cánh đồng

khoai lang, phía nam là những vạt tỏi mới bẻ ngồng. Cao Dương đánh xe

vào trong nhà hộ sinh, dừng lại tìm khoa hộ sản. Khoa sản chỉ có một

buồng. Anh định gõ cửa thì bị một người giữ tay lại. Trời tối không rõ

mặt, chỉ nghe người ấy bảo: “Đừng gõ, trong ấy có người đang đẻ.” Giọng

rất ấm, mép đang ngậm điếu thuốc, chốc chốc lại lóe sáng trên khuôn mặt

mờ ảo, thuốc rất thơm.”

- Vợ tui sắp đẻ – Cao Dương nói.

- Phải xếp hàng thôi! – Người kia nói.

- Đẻ cũng phải xếp hàng?

- Chuyện gì thi không xếp hàng? – Người kia hỏi lại.

Cao Dương trông thấy bãi đất trống trước nhà hộ sinh có hai cỗ xe trâu, một xe thường, hai xe đẩy tay, gióng xe vắt lên một chiếc đệm.

- Vợ anh đang ở trong kia phải không?

- Ờ.

- Sao không thấy động tĩnh gì?

- Động rồi.

- Trai hay gái?

- Chưa biết! – Người này đến bên cửa sổ, ghé tay nghe ngóng.

Cao Dương trở