chưa từng trải nghiệm.
Anh muốn giải thích, nhưng không có câu chữ.
Bởi vì em là Lý Du Nhiên.
Bởi vì em là em gái của Cổ Thừa Viễn.
Bởi vì anh muốn trả thù.
Một đêm kia, anh thật sự đã nghĩ như vậy, anh không
cách nào phủ nhận.
Anh muốn ôm cô ấy, anh không muốn buông tay, nhưng làm
như vậy sẽ chỉ khiến Du Nhiên không khống chế được cảm xúc.
Vưu Lâm nói, cứ tiếp tục như thế, cô ấy sẽ khóc đến
chết mất.
Khuất Vân ép chính mình tỉnh táo, anh đồng ý để Vưu
Lâm đưa Du Nhiên về nhà.
Một giây sau khi Du nhiên đi, Khuất Vân lập tức muốn
đuổi theo, ép buộc cô ấy, đưa cô ấy đến đảo hoang vắng vẻ, cắt đứt với người
đời, cuộc sống chỉ còn hai người.
Anh kiềm chế, cắn răng kiềm chế, cuối cùng cũng bộc
phát vào ngày mùng năm đó.
Nếu không nhìn thấy cô ấy, anh sẽ phát điên mất, vì
vậy, anh chạy tới dưới nhà Du Nhiên.
Tâm trạng của cô ấy đã bình tĩnh hơn nhiều, nhưng vẫn
không xuống gặp anh.
Không sao, anh tiếp tục chờ.
Rốt cuộc, ngày hôm sau, cô ấy xuống.
Nhưng cô ấy xuống để báo cho anh biết tin tức anh phải
rời khỏi cô ấy.
Dứt khoát như vậy.
Anh không đồng ý, cũng không thể đồng ý, nhưng cuối
cùng, Khuất Vân phát hiện, ánh mắt cô ấy nhìn anh mang theo sự chán ghét.
Quấn quýt quấy rầy không phải biện pháp tốt, Khuất Vân
quyết định tỉnh táo lại lần nữa.
Là do anh phạm lỗi rất lớn, anh cần thời gian để chuộc
lỗi.
Tôi để em đi.
Anh đã nói như vậy với Du Nhiên.
Thế nhưng anh nhớ rất rõ lời thề mà anh đã ép Du Nhiên
phải nói với mình.
Em thề, vĩnh viễn sẽ không rời khỏi anh, cho dù rời đi
một thời gian, nhưng sẽ trở về.
Đúng vậy, hiện giờ, cô ấy chỉ rời đi một lúc thôi.
Đây là sự trừng phạt cho lỗi lầm của anh.
Anh bằng lòng chịu phạt, nhưng tuyệt đối không buông
tay.
Tuyệt đối không.
Những ngày tiếp theo của kỳ nghỉ đông, anh lên kế
hoạch kỹ càng, làm thế nào để có được Du Nhiên một lần nữa.
Bước thứ nhất, nghe theo mệnh lệnh của Du Nhiên, coi
cô ấy là một sinh viên bình thường, giống như đã quên tất cả những chuyện đã
từng xảy ra giữa bọn họ.
Hơn nữa, anh còn lợi dụng sự hiểu lầm với Đường Ung Tử
giúp anh một tay.
Anh nấp ở trong góc, nhìn thấy rõ vẻ mặt của Du Nhiên.
Anh trốn ở bên cạnh quán rượu, nhìn cô ấy say rượu,
rồi đưa cô ấy về ký túc xá.
Trong lòng cô ấy vẫn còn có anh.
Chỉ là, lỗi lầm của anh quá lớn, nhất thời cô ấy không
tha thứ ngay được.
Bước thứ hai, chính là bắt đầu một lần nữa, giống như
khi bọn họ mới quen biết, dùng hết sức để khiêu khích cô.
Khiến tất cả bắt đầu một lần nữa.
Kế hoạch của Khuất Vân, những tính toán của anh, cho
tới giờ đều là hoàn mỹ, nhưng lúc này, nó vẫn thất bại.
Trong bệnh viện, Du Nhiên kiên quyết bỏ đi.
Không lâu sau, cô ấy qua lại với Long Tường kia.
Khuất Vân cũng không quá lo lắng, bởi vì Long Tường và
cô ấy cũng không thích hợp.
Du Nhiên chỉ đang chơi một trò chơi mà thôi, Khuất Vân
cho rằng như vậy.
Nhưng, anh không ngờ rằng, sau khi sự kiện kia phát
sinh, bọn họ thực sự hẹn hò.
Cô ấy nói, cô ấy quyết định đi tiếp.
Rời khỏi ngọn núi này của anh, tiếp tục tìm nơi khác
để nghỉ chân.
Trong một giây đó, Khuất Vân cảm thấy sợ, trong đầu
anh luôn nghĩ đến lời nói của cô ấy, vậy nên anh mới đứng ngẩn người trước mặt
toàn bộ sinh viên của khoa mười phút.
Sau đó, anh làm một việc mà anh từng cho rằng cả đời
anh cũng không làm.
Anh quấn lấy cô ấy.
Nhưng trong miệng cô ấy vẫn là những lời nói lựa chọn
Long Tường.
Đến nước này, Khuất Vân nghĩ, anh đã không còn giống
chính anh nữa.
Thế nhưng anh không cách nào khống chế.
Thậm chí anh còn dùng tới biện pháp ti tiện nhất để
ngăn cản Du Nhiên tới sân bay.
Cuối cùng, Du Nhiên cũng đồng ý suy nghĩ.
Anh cho cô ấy thời gian, cô ấy cho anh niềm hy vọng.
Thế nhưng, hy vọng lần thứ hai vụt tắt – Cổ Thừa Viễn
lại lần nữa đứng giữa bọn họ.
Mà lúc này đây, hắn xuất hiện với một thân phận hoàn
toàn mới.
Kẻ tới cướp đoạt, hắn đã có tư cách để ôm Du Nhiên.
Khuất Vân thừa nhận, anh đấu không lại Cổ Thừa Viễn.
Bởi vì anh bình thường hơn Cổ Thừa Viễn.
Cổ Thừa Viễn là một kẻ có thể dùng cách thức tàn nhẫn
đến không tưởng để đạt được mục đích.
Sự tàn nhẫn kia, nhằm vào người khác, cũng nhằm vào
chính hắn.
Quả nhiên, Cổ Thừa Viễn tiến gần một bước về phía Du
Nhiên.
Nếu là thứ gì khác, Khuất Vân sẽ không tranh với hắn.
Nhưng, đây là Lý Du Nhiên.
Suy nghĩ một hồi lâu, cuối cùng anh lấy lùi để tiến,
anh vờ như đã buông tay cô ấy, thật ra anh đang âm thầm điều tra Cổ Thừa Viễn.
Anh dùng nhiều đêm không ngủ, bằng tốc độ nhanh nhất
nắm toàn bộ chứng cứ trong tay.
Nhưng vẫn chậm một bước – Du Nhiên rơi vào tay Cổ Thừa
Viễn.
Trong khoảng thời gian Du Nhiên bị Cổ Thừa Viễn bắt
cóc, đối với Khuất Vân, mỗi một giây đều là một cây kim đâm thẳng vào tim.
Thật dày, trái tim anh giống như một bàn chông.
Anh thề, sau khi Du Nhiên trở về bên cạnh anh, anh
nhất định phải dùng một sợi dây buộc chặt cô ấy lại, không cho đi bất cứ đâu.
May mà anh cứu được Du Nhiên trong thời khắc cuối
cùng.
Bọn họ, một lần nữa ở bên nhau.
Kết cục, có vẻ như mọi người cùng vui, nhưng