rờn, “Khu nam sinh nhớ là không được
phép đưa bạn gái vào trong đâu đấy”.
Lỗ Như Hoa ngoác miệng đối đáp, “Ô, vâng, vâng”. Rồi co cẳng chạy biến vào trong.
Bà quản lý lườm theo cái lưng của nàng ta, chép miệng tiếc rẻ: “Haizzz, thằng nhóc tội nghiệp vừa gầy vừa lùn, chỉ sợ cũng chả có nổi bạn gái
mà đưa vào ấy chứ”.
Lỗ Như Hoa đương nhiên không biết đến câu cảm
thương ngầm của bà quản lý, cô chỉ toàn tâm toàn ý vào việc quan sát địa hình, cái lầu một này, trong bốn năm sắp tới sẽ là một trong những lãnh địa tác nghiệp quan trọng của cô.
Trước tiên là dạo một vòng quanh lầu một, tất cả đều trống hơ trống hoác, chỉ có hai gian phòng là có vẻ có người ở, khóa vẫn im ỉm. Sau khi cúi xuống chỗ khe cửa nhét vào đó
một tờ quảng cáo, Lỗ Như Hoa lặng lẽ lên lầu!
Lên đến lầu hai, tình hình vẫn không có gì thay đổi, nhưng Lỗ Như Hoa cũng không hề nhụt chí, theo như kinh nghiệm cô thu được qua những năm dài “làm kinh doanh”
trong trường thì để có thể tổng tấn công toàn diện một đại quân, đầu
tiên phải chiếm lĩnh được trận địa mới mong có khả năng thắng lợi.
Đôi mắt nhanh chóng quét một vòng, xác định được mục tiêu là một gian phòng đang hé cửa đề số 205.
Khẽ hắng giọng, bỏ mũ xuống, cào cào lại mái tóc, sau khi Lỗ Như Hoa tự nhận thấy hình tượng của mình lúc đó đã hoàn toàn là một sinh viên
gương mẫu, bèn đưa tay gõ lên cánh cửa phòng 205.
Cô nhận thấy,
kiểu “xông vào tận nơi” này có cái hay là không bị lộ rõ bộ mặt bán hàng chuyên nghiệp. Nói trắng ra, dễ lừa được tiền… à… dễ kiếm được tiền.
“Cửa mở đấy.” Bên trong quả nhiên vọng ra tiếng người nói, có vẻ dễ nghe, nhưng hình như hơi bực dọc.
Lỗ Như Hoa do dự một thoáng, thầm nghĩ cứ theo cái tiếng nói này, chắc
chắn là người rất kém kiềm chế nóng giận đây, mà thôi kệ hắn, cứ có lòng rồi tức khắc sẽ được nụ cười của người ta.
Cho nên, vào thời điểm
Lỗ Như Hoa đẩy cánh cửa, cô nàng trưng ra dáng vẻ hoàn toàn là một nữ
sinh hoàn hảo, đồng thời lấy giọng ngọt ngào nói: “Bạn ơi, mình cũng là
tân sinh viên trường S, xin hỏi bạn có cần đồ… dùng… thường… ngày… gì…
không?”.
Mấy chữ cuối không phải Như Hoa cố tình kéo dài, mà thực ra là vì… kinh ngạc quá mức đến nỗi không thốt ra lời được nữa…
Bởi vì, đang đứng quay lưng lại phía cửa là một nam sinh – có vẻ như
vừa tắm xong chưa kịp mặc quần áo… nói theo cách khác… một tấm lưng dài
vai rộng… một cặp mông… hoàn chỉnh… tuyệt đẹp… đang ở ngay trước mặt Lỗ
Như Hoa.
Đối với Văn Sơ mà nói, hôm nay quả thật không phải một ngày tốt đẹp gì.
Đầu tiên là mới sáng sớm ra đã nhận được điện thoại từ nước ngoài của
cha, nội dung cuộc đàm thoại thể hiện một sự khiển trách ghê gớm và kết
thúc bằng lời cảnh cáo được nhấn mạnh: “Con cháu nhà họ Văn, làm sao có
thể quên mất gốc rễ, đến học tiếng Trung còn chưa xong thì đừng có nói
đến nghệ thuật”.
Văn Sơ lúc đó thật muốn hỏi vặn cha một câu: Là ai từ bé đã đem hắn ra nước ngoài sống? Từ bé ở nước ngoài học hành, bây
giờ cha cảm thấy làm mất mặt nhà họ Văn, lại tống về nước học đại học,
thế là coi cái thằng hắn thành thứ gì rồi? Hơn nữa hắn thực sự không
hiểu nổi, học vẽ thì có cái quái gì liên quan đến tiếng Trung đâu???
Lại thêm ông anh Văn Phỉ tiếp tục con đường dạy đời của cha, thân chinh “tháp tùng” hắn đến trường S, đồng thời công bố một tin tức khủng
khiếp: Trong thời gian học ở trường S, bắt buộc ở ký túc xá, thẻ tín
dụng bị cắt, toàn bộ chi tiêu phải dùng tiền mặt, khoản này được cho cố
định mỗi tháng.
Trời sụp rồi! Được lắm Văn Phỉ, anh đã không thèm nể tình anh em, để cô chị dâu tương lai thu dọn anh đi cho xong.
Hết sức bất đắc dĩ chuyển vào căn phòng ký túc xá nhỏ hẹp, đông đúc,
bốn người một phòng, nằm trên chiếc giường rộng một mét cứng như đá, cho dù vẫn chưa khai giảng, Văn Sơ đã bắt đầu hoài niệm những ngày ở bên
Pháp rồi, nhớ ngôi nhà rộng rãi, nhớ chiếc giường lớn có thể lăn lộn,
cuốn xoay tùy ý…
Nhìn bốn chiếc va li da lớn của mình, Văn Sơ nhận
thấy việc mở chúng ra, lấy đồ đạc bên trong, lại bày biện xếp đặt, đối
với hắn bây giờ thật sự là một công trình còn vĩ đại hơn cả xây kim tự
tháp Ai Cập. Và cuối cùng, hắn hạ một quyết định khiến bản thân phải hối hận ít nhất một học kỳ: Cứ đi tắm trước đã.
Nếu Thượng đế cho Văn
Sơ cơ hội quay trở lại khoảnh khắc tiếng gõ cửa đáng chết đó vang lên,
hắn nhất định sẽ dõng dạc: Không được vào! Và nếu nhất định phải cho cái “không được vào” đó một kỳ hạn, hắn hết sức hy vọng sẽ là: Một vạn năm.
Thế nhưng Thượng đế có cho không? Không hề, cho nên, khi hắn đành
phải xấu hổ tột cùng mà tóm chặt chiếc khăn bông quấn quanh người che vị trí chủ chốt, ngại ngùng đứng bối rối nhìn cái kẻ chính hiệu phái nữ
nhưng ăn mặc chẳng khác gì đàn ông đó, dùng ánh mắt kinh ngạc, hiếu kỳ
và không chút che đậy đó mà lột trần hắn từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, Văn Sơ dường như hoàn toàn tuyệt vọng với toàn bộ những gì thuộc
Đại học S rồi, chỉ biết làm một điều duy nhất là rít lên một câu qua kẽ
răng: “Đây – Hình – Như – Là – Ký – Túc – Nam – Sinh!”.
“A… tôi
biết, cho nê