hắn còn chưa khô nước, dưới bóng cây loang
lổ, da thịt hắn nổi lên những đường vân thon dài, như đầu của một con
báo tuyết. Trên ngực lấp lánh bọt nước, giống như một khối mỹ ngọc,
dường như có ánh sáng đầy màu sắc lóe lên trong mắt nàng, nàng lập tức
cười không nổi, chỉ cảm thấy trên mặt nóng bỏng, tim đập vừa nhanh vừa
vội, nàng quay đầu rời đi, bước chân có chút hoảng hốt, giống như giẫm
phải sợi bông, mềm mại vô lực.
Thời điểm Kế Diêu trở lại Đào cư
sắc mặt vẫn như thường, Tiểu Từ lo sợ lén nhìn về phía hắn, cảm thấy ánh mắt hắn phá lệ rét lạnh.
Nàng nghĩ nghĩ, đi đến trước mặt hắn, nói lời xin lỗi.
Thanh âm của nàng mềm mại yếu ớt, đuôi lông mày nhu thuận dịu dàng. Tóc mái
che lấp ánh mắt như dòng suối, trong trẻo nhìn hắn, tựa hồ xin tha thứ
lại có chút làm nũng. Kế Diêu chưa từng nghe qua thanh âm kiều nhu như
vậy của nàng, cũng chưa từng thấy qua vẻ mặt nàng ôn nhu như vậy, hắn bị hù nhảy dựng, nhìn nàng có chút khác thường. Dần dần trong lòng mềm
nhũn, quên đi, nàng vẫn là một tiểu nha đầu, không nên chấp nhặt cùng
nàng, huống chi, hắn cũng không có tức giận.
Tiểu Từ nhìn thần
sắc hắn như tiết trời ấm lại, mà ánh mắt cư nhiên lộ ra vẻ dung túng
cùng bất đắc dĩ, trong lòng vui mừng như lần đầu nhìn thấy trăng sáng,
liền giống như một đêm kia ở trên nóc nhà.
Ăn xong cơm tối, Kế
Diêu nhảy lên nóc nhà, nằm xuống nhìn bầu trời đầy sao, bên tai nhẹ
nhàng khoan khoái gió núi mang theo dã tính. Kỳ thật, cuộc sống như vậy
cũng không sai, ngăn cách với nhân thế, ở ẩn cùng núi rừng. Thiếu đi
trần gian hỗn loạn, hơn một cái thanh tịnh nội tâm, hơn nữa còn là chỗ
luyện công rất tốt. Hắn từ trong ngực lấy ra kiếm phổ, dưới ánh trăng
chậm rãi trở mình. Bản kiếm phổ này hoàn toàn do hắn tự mình mày mò
luyện thành, một lúc sau, trong lòng hắn có một suy nghĩ nho nhỏ, hắn
rất muốn tìm người luận bàn một chút, xem kiếm pháp của hắn đến tột cùng như thế nào.
Thế nhưng ở nơi này, không có đối thủ, Tiểu Từ đối
với lưu quang kiếm pháp không thèm liếc mắt một cái, sư phụ cũng không
để cho nàng luyện, hắn mơ hồ có chút tiếc nuối, nếu là Tiểu Từ cũng cùng hắn luyện lưu quang kiếm pháp, hai người còn có thể luận bàn, nhưng là
nàng vẫn thích đi theo sư phụ nghiên cứu dược thảo hơn.
Kiếm pháp dần luyện xong, trong lòng hắn càng thêm cô độc. Hắn thực chờ đợi có
thể xuống núi tìm người so chiêu. Hắn giống như tìm được một bảo bối,
lại không biết giá, vội vàng muốn tìm người thẩm định.
Cho nên,
nghĩ như vậy, trong lòng hắn có chút buồn bực, không có đối thủ làm cho
hắn càng thêm phiền muộn. Hắn thở dài một tiếng, nhìn những con chim đêm ở trên cành cây.
Chim đêm bay xa, lòng hắn đã quyết, giang hồ mênh mông, hắn muốn khám phá những thăng trầm.
Gà gáy ba tiếng, hắn cầm thiết kiếm dạo bên dòng suối, kiếm pháp thi triển ra một hồi mây bay nước chảy, suối nước tung bọt trắng xóa, ở bên cạnh
hắn giống như một đám sương mù dày đặc.
– “Kế Diêu, sư phụ tìm
ngươi.” Tiểu Từ từ Đào cư chạy đến, đứng ở bên dòng suối mỉm cười nhìn
hắn. Sáng sớm tựa như một đóa hoa nở.
Vừa vặn, hắn cũng có chuyện muốn nói với sư phụ. Hắn thu hồi kiếm đi theo Tiểu Từ về Đào cư.
Đường núi không rõ ràng, mơ hồ có sương mù lưu động, có khi vòng qua bên hông nàng, giống như một cái đai ngọc, nàng hình như mới mười bảy tuổi đi?
Vóc dáng của nàng dường như so với trước kia có điểm khác biệt, vòng eo
nhỏ nhắn, bước đi nhẹ nhàng phiêu dật, luôn có vài sợi tóc nghịch ngợm
từ thái dương nàng thổi tới. Có vài lần bay tới trước mũi hắn, làm hắn
nhịn không được hắt xì vài tiếng, hận không thể đem tất cả một kiếm cắt
xén. Kỳ thật, sợi tóc ở trên gương mặt nàng lay động nhìn cũng rất hay,
thì ra hai mắt nàng linh động như thế.
Một con chim từ khe núi bay qua, hắn thu hồi ánh mắt cùng suy nghĩ miên man, đuổi theo bóng dáng của nàng. - “Ta muốn đi dược vương cốc một chuyến.” Tiêu Dung ném câu nói đầu tiên khi nhìn thấy Kế Diêu rồi rời khỏi Đào cư, vẻ mặt u ám.
Kế Diêu chưa kịp mở miệng, mắt thấy nàng ảm đạm im lặng rời đi, bóng dáng
có chút cô độc tiêu điểu. Nàng tựa hồ trong lòng có tâm sự, bình thường
rất ít cùng người ta lui tới, cũng hầu như không xuống núi.
Chờ nàng trở lại rồi nói sau. Kế Diêu nhìn theo nàng, Tiểu Từ bên cạnh không yên nói: “Ta cũng muốn đi.”
Gió núi thổi nhanh, tiếng sấm qua đi, một hồi mưa xuân rơi xuống thấm đẫm
lên rừng núi xanh biếc, núi sông được rửa sạch, sắc xuân thêm tươi sáng.
Kế Diêu ở trong rừng đào luyện nhuần nhuyễn ba mươi sáu thức lưu quang
kiếm pháp, trong lòng cấp bách, kiếm của hắn gần đây càng lúc càng
nhanh, nhanh tựa hồ mỗi chiêu thức đều không tùy tâm, tựa hồ kiếm có
sinh mệnh. Ý nghĩ muốn tìm người luận bàn dần thôi thúc như một ngọn
lửa, ngày đêm đốt cháy hắn.
– “Kế Diêu, ngươi giúp ta một việc!” Tiểu Từ đứng bên một gốc đào thản nhiên cười. “Mặt tựa hoa đào tôn thêm hồng”, câu này đột nhiên thoáng qua trong đầu hắn.
Kế Diêu thu kiếm, đi đến trước mặt nàng.
Nàng chỉ vào một thùng nước đen trong bếp: “Giúp ta khiêng vào trong phòng.”
Kế Diêu ân một tiếng, lại hỏi
