rên đời này nàng yêu
nhất có lẽ cũng không phải là tiền.
Nàng lén hỏi thăm lai lịch
của hắn, thì ra hắn tên là Vân Cảnh, gốc gác là Định vương tiền triều.
Như vậy, lời đồn trong giang hồ kia, đến tột cùng là thật hay giả? Hắn
phong thái quang minh tao nhã, coi nhẹ tiền tài, làm sao cũng không
giống một tài phú.
Hắn mỗi ngày đều đến, cũng không ở lâu quá một khắc. Hắn làm như không nhìn thấy ánh sáng rực rỡ của nàng, cho dù nàng một ngày tiêu xài nhiều bạc vào xiêm y trang sức. Ở trong mắt hắn, cũng không thấy một tia dao động.
Kỳ thật, kiếm phổ nàng chỉ cần bốn
ngày liền nghe ngóng được. Nhưng nàng cố tình muốn hắn đến mỗi ngày,
muốn nhìn thấy hắn, mặc dù mỗi ngày chỉ kịp liếc mắt một cái, chỉ nói
được một câu, rồi ngay sau đó tất cả đều trở về như trước.
Rốt
cuộc, có một ngày, hắn đến cáo từ. Hắn nói, người hắn yêu nhất có thai.
Hắn muốn một thời một khắc đều làm bạn bên nàng, cho dù kiếm phổ tìm
không thấy cũng không sao.
Một câu kia, làm cho nàng như rơi xuống vực sâu. Hắn nguyên lai đã có người trong lòng.
– “Nàng tên gì?” Nàng cười hỏi, trong lòng lại rỉ máu. Chỉ cần hắn nói
ra là ai, chân trời góc bể nàng đều có thể tìm được. Nàng theo Cái Bang
lập nghiệp, ở trong thiên hạ người vô số, nàng tin chắc, tiền là thứ tốt nhất trên đời, chỉ cần có tiền, muốn bao nhiêu tin tức cũng được.
Hắn liễm mi mỉm cười, không nói.
– “Kỳ thật, kiếm phổ, ta ngày hôm qua đã nghe nói đến. Chỉ cần ngươi nói ra tên của nàng, ta liền nói cho ngươi.”
Hắn trầm ngâm một lát, cười nói: “Xưng hiệu trong giang hồ là Tiếu Vân tiên tử.”
Nàng ngẩn người, bốn chữ khắc vào cốt tủy, từ nay về sau huyết nhục dây dưa, đêm không thể ngủ.
Hắn đi, từ đó không tin tức. Nàng làm sao chịu bỏ qua, người của hắn, thân
thế hắn, hắn có lẽ không phải tài phú, nhưng chính là nam châm cực lớn,
nàng thường nghĩ, đây là lễ vật ông trời ban tặng cho nàng, vì thế nàng
có thể tùy tiện nhận nó một cách tự nhiên.
Mất mấy tháng, mới dò
xét được tin tức của hắn, hóa ra hắn đã rời khỏi kinh thành, ẩn cư nơi
sơn dã, Nàng chua xót mà ghen tị. Vì một nữ nhân, một người tao nhã
tuyệt thế như hắn lại có thể đi làm sơn dân?
Nàng không cam lòng, trong lúc đó thì biết được tin tức, nữ nhân kia cư nhiên là đệ tử của
Tiết thần y. Nàng nở nụ cười, ai cũng biết, Tiết thần y tính tình cổ
quái, đồ đệ của ông ta nhất định phải độc thân, đem toàn bộ tinh lực đặt lên việc nghiên cứu thuốc. Nữ nhân kia sao có thể rời khỏi dược vương
cốc cùng người song túc song phi?
Nàng viết một phong thư, phái người đưa đến dược vương cốc.
Lần đầu tiên, tin tức của nàng không bán được một lượng bạc, nhưng lại có cảm giác thư thái trong lòng.
Thế nhưng, nàng thật không ngờ, về sau lại nghe được kết quả như vậy. Nghe
nói, hắn che chở cho một người đỡ lấy một kiếm của dược vương. Từ đó,
nàng không dám hỏi thăm tin tức về hắn nữa. Cũng từ đó lòng của nàng
không có một ngày thanh thản, mặc dù thu được nhiều bạc cũng không thể
đổi lại một nụ cười của hắn.
Trước khi hắn chết còn đặc biệt
truyền đến một lời nhắn. Chỉ một câu nói, hắn nói, hắn chưa bao giờ hận
bất cứ người nào, ngoại trừ nàng. Sáng sớm sương mù bao phủ, dường như có linh khí tiên sơn.
Tiêu Dung mở cửa, đập vào mắt là một nam tử tuấn tú như tiên nhân. Hắn hơi
hơi mỉm cười, nhìn thấy nàng, tựa hồ trong mắt cũng có một tia hoảng
hốt.
– “Ngươi tìm ai?”
– “Tại hạ Vân cảnh, muốn tìm dược vương cầu dược.”
Người như vậy mỗi ngày đều có, đáng tiếc thuốc của dược vương không phải mỗi
ngày đều cấp cho. Tiêu Dung đi theo hắn mười năm, vẫn không hiểu tính
tình của hắn, hắn thu mười bảy đệ tử, đều lần lượt chạy trốn, bị đuổi đi đã mười bốn người. Nàng là đồ đệ hắn hài lòng nhất, nhưng cũng thường
bị hắn răn dạy.
Tiêu Dung cười khổ: “Thuốc của sư phụ ta đặc biệt quý giá. Không phải ai cũng có thể cầu được.”
Vân Cảnh lạnh nhạt mỉm cười, ánh mắt sáng quắc: “Ta muốn thử một lần.”
Hắn theo nàng đi vào, gặp dược vương Tiết Chi Hải.
Tiêu Dung liếc nhìn sắc mặt Tiết Chi Hải, trong lòng trầm xuống. Hắn nhìm
chằm chằm vào viên thuốc trước mặt, tròn như trân châu, đẹp như đậu đỏ
tương tư.
Nhất mộng đầu bạc, làm cho hắn đắc ý lại thất ý, làm cho hắn kiêu ngạo lại thất bại.
Trong lòng Tiêu Dung khẽ thở dài, chỉ sợ hôm nay Vân Cảnh đến không phải lúc, sư phụ đang buồn rầu vì nhất mộng đầu bạc, tâm tình không tốt, tự nhiên sẽ không đưa hắn dược.
Không ngờ, Tiết Chi Hải đánh giá Vân Cảnh, khó có được kiên nhẫn nghe xong thỉnh cầu của hắn.
Hắn trầm mặc không nói, đột nhiên hỏi một câu: “Tay phải của ngươi cầm không được cái gì?”
Vân Cảnh sửng sốt, không hiểu những lời này cùng việc hắn đến cầu dược có gì liên quan.
Hắn không tự chủ được nhìn thoáng qua Tiêu Dung phía sau Tiết Chi Hải, nàng khuôn mặt như họa, hai tròng mắt linh động cũng đang nhìn hắn.
Lông mày hắn nhíu chặt, thấy tay phải của nàng nhẹ nhàng nắm chặt, buông ra, lại nắm chặt.
Vân Cảnh suy nghĩ khẽ động, cười nói: “Tay phải, cầm không được chính là tay phải.”
Thân thể Tiết Chi Hải chấn động, một lúc sau lại trầm mặc, giống như thất t