giọng nói, mang theo sự bá đạo không cho phép kháng cự.
Tiểu Từ vùng vẫy: “Buông ra.”
- “Gọi.”
Tiểu Từ vừa vội vừa giận, căm hận nói: “Vân, Thư.”
Cánh tay hắn nhưng vẫn không buông ra, chỉ có khẩu khí dịu dàng ôn hòa, như
trong mộng nỉ non bên tai nàng: “Ta thường nghĩ, nếu không phải lần đầu
tiên gặp nàng, ta tự xưng là Thư Thư, chúng ta trong lúc đó có hay không sẽ có một loại cục diện khác?” Hắn thì thầm như kể lại như tự nói với
bản thân mình, hơi thở phun vào hai má nàng, vừa ngứa vừa nhột, nàng
tránh cũng không thể tránh. Khẩn trương đến toàn thân cứng đờ.
- “Ta thường nghĩ, một tiểu nha đầu như nàng, vì sao lại làm ta động tâm.”
Hắn thở dài một tiếng: “Ngày ấy ở Liễu Sao các, ta cũng không phải muốn đối với nàng dùng sức mạnh, ta chỉ hù dọa nàng. Cuộc đời ta hối hận nhất,
chính là một ngày đó. Ta kỳ thực chẳng qua muốn nhìn xem trên người nàng có con dấu Vân thị hay không mà thôi.” Hắn mang theo dư vị cùng sự tiếc nuối thấp giọng nói, có chút như tự lẩm bẩm một mình.
- “Ngươi, không phải là muốn sư phụ ta chữa bệnh cho Mộ Dung Trực mới tới bắt ta sao?”
- “Mộ Dung Trực chẳng qua chỉ là ngụy trang, ta thật ra muốn mượn cớ gặp sư phụ nàng, tìm con dấu.”
Tiểu Từ lạnh lùng nói: “Ngươi nói xong hết chưa, thả ta ra.”
- “Chưa xong.” Hắn cười nhẹ một tiếng, ôm nàng càng chặt.
- “Nàng xem trọng thứ gì đó không muốn mất đi, ta cũng thế.” Môi hắn
càng ngày càng gần, Tiểu Từ vừa kinh vừa sợ, hét lên: “Ta không quan tâm chuyện của ngươi, ta chỉ thích Kế Diêu.”
Môi của hắn dừng ở trên gương mặt nàng một tấc, buồn bã nói: “Nàng thích hắn là chuyện của
nàng, ta thích nàng là chuyện của ta. Ta cũng không muốn nàng cái gì, ta chỉ cho nàng biết lòng ta.” Hắn đem tay nàng vững vàng đặt lên ngực,
trái tim đập mạnh mẽ dường như phỏng tay. Tiểu Từ muốn thoát khỏi, nhưng không thể như nguyện. Hắn khí lực ngang ngược mà bá đạo, nàng vừa vội
vừa sợ còn có chút ngượng ngùng. Nước mắt cứ như vậy không tự chủ rơi
xuống.
Thư Thư buông tay nàng, một tay nâng cằm nàng, ở trên mặt
nàng nhẹ nhàng liếm một chút. Tiểu Từ mạnh mẽ chấn động, vừa lạnh vừa
sợ, như bị một con rắn quấn quít lấy. Nàng liều mạng đẩy hắn ra, chỉ
thiếu hô lên.
Hắn từ từ thở dài một tiếng, cuối cùng buông tha nàng.
Tiểu Từ ở trong bóng tối chạy như điên. Nhìn không rõ con đường trước mặt,
đầu vai cánh tay vấp vào những khúc quanh. Nàng cố không dừng lại, chỉ
cảm thấy phía sau như có một con thú dữ truy đuổi. Kế Diêu, Kế Diêu,
nàng thầm hô, bước chân lảo đảo chạy băng băng. Ngọn lửa như quỷ mị theo sát bước chân nàng, đột nhiên nàng bị hụt một chút, suýt nữa ngã nhào
trên mặt đất.
Thư Thư duỗi cánh tay, nắm lấy thắt lưng đỡ lấy nàng, khẽ cười: “Lá gan của nàng nhỏ như vậy sao?”
Tiểu Từ tưởng muốn tránh khỏi bàn tay hắn, nhưng cánh tay hắn cứ như môt
gọng kìm vây nàng ở bên trong. Giầy trên chân đã rớt, mặt đất ẩm ướt
lạnh lẽo, nàng muốn đứng lên, nhưng là thân thể giống như không có khí
lực.
Thư Thư cầm giầy nàng, nhẹ nhàng vuốt ve bàn chân nàng, mang giầy vào. Nàng run cầm cập, vừa rồi chạy trốn một hồi khiến nàng kiệt
sức.
Ánh lửa chiếu xuống, đôi mắt hắn phát ra ánh sáng lạ thường. Cặp mắt kia vốn rất đẹp, như mặt nước xanh biếc. Lúc này mặt nước tựa
hồ sôi trào, như ngọn lửa bùng lên: “Ta chỉ nói thích nàng, nàng liền bị dọa thành thế này sao?”
Hắn cảm giác được thân thể nàng dưới
cánh tay mình có phần run rẩy, trong ngực mềm nhũn, giọng điệu ôn nhu:
“Nàng biết không, kỳ thực ta ngay cả một con thỏ cũng không dám đụng
đến, so với nàng còn nhát gan hơn.”
Nàng yên lặng không nói gì,
trong mắt tất cả đều là hoảng hốt sợ hãi, hắn có chút hối hận, có lẽ
không nên nhanh như vậy nói ra những lời này, làm cho nàng sợ hãi như
thế, nhưng là hắn lại không hối hận, hắn thích nhìn nàng dáng vẻ bướng
bỉnh không khuất phục. Hắn cũng không có nhiều cơ hội cùng nàng một chỗ, cho nên hắn không thể bỏ qua. Hắn cũng biết trong lòng nàng chỉ có Kế
Diêu, muốn đoạt lòng nàng có bao nhiêu khó khăn, thế nhưng hắn luôn muốn làm chuyện không dễ dàng, nàng cũng là một trong số đó.
- “Nàng có biết vì sao trong máu ta có độc?”
Tiểu Từ lắc đầu, không quan tâm mọi thứ về hắn, thầm nghĩ phải mau thoát khỏi đây.
- “Cha ta có sáu bà vợ, nhị nương đối với ta tốt nhất, có cái gì ngon
cũng mang đến cho ta, so với nương dường như còn thân hơn. Thân thể ta
vẫn luôn rất yếu, cha ta chỉ có ta là nhi tử duy nhất, sợ dưỡng không
sống, thỉnh không biết bao nhiêu sư phụ dạy cho ta võ công, cường kiện
thân thể, nhưng vẫn không có hiệu quả, thẳng đến sau này, mới biết
nguyên lại nhị nhương luôn đối ta hạ độc. Bà không có con, cũng không
muốn người khác có. Ta tuy rằng trị hết bệnh, nhưng độc trong máu vĩnh
viễn không thể thanh sạch. Bất quá như thế cũng cũng có lợi, từ đó độc
dược đối với ta không có tác dụng. Ta mới biết được nhát gan hay lương
thiện đều không tốt, thỏ con luôn là thức ăn của loài lang sói. Đặc biệt nam nhân, nhất định phải làm sói, làm ưng, mới có thể ăn những con thỏ
như nàng thế này.” Hắn cúi thấp đầu cười một tiếng: “Ta về