m U Châu đánh cướp không chừa. Sau đó lại có chút hối hận, vì sao
không đơn giản chiếm luôn thành trì ấy lấy làm bàn đạp tương lai mưu đồ
Trung Nguyên.
Ý niệm đó vừa nảy ra, hắn liền cảm thấy nô lệ và
tài vật thu được tựa hồ chưa đủ, lãnh thổ so với nhưng thứ đó càng hấp
dẫn hơn. Vì thế hắn dã tâm bừng bừng chuẩn bị trong nửa năm, thừa dịp U
Châu chưa ngóc đầu trở lại. Thế nhưng thế cục lại có chút thay đổi,
tuyến phòng thủ của U Châu trái lại còn nghiêm ngặt kín kẽ hơn, một đêm
mưa to hoàn toàn phá vỡ kế hoạch của hắn. Ngay cả nỏ quý kiêu ngạo của
Đại Yến cũng không có đất dùng, khiến toàn quân hắn thiệt hại hơn phân
nửa. Sĩ khí cũng có chút tiêu giảm, hắn giận dữ, hạ lệnh nghỉ ngơi chỉnh đốn một ngày đêm, ngày tiếp theo lần thứ hai công thành, hắn treo
thưởng mười người đầu tiên vào thành một lượng vàng, nhìn thấy phụ nữ
hay của cải đều có thể chiếm làm của riêng. Ngay sau đó khí thế Yến quân lập tức dâng cao.
Chiến sự căng thẳng, Vân Dực cũng không khách
khí, trực tiếp mang Kế Diêu cùng Tiểu Chu lên tường thành hỗ trợ. Có
thêm một người là thêm một nhân lực, huống chi tiễn pháp của Kế Diêu và
Tiểu Chu so với hắn cũng không kém. Đại địch trước mặt, khí phách nam
nhi không cho phép chối từ trách nhiệm, hai người tự nhiên cũng không từ chối, sáng sớm xuất môn, bất kể Yến quân có công thành hay không, đều
theo Vân Dực chuẩn bị cung tiễn, đá lửa cho công sự phòng ngự.
Tiểu Từ sống một ngày bằng một năm ở trong sân nhỏ đi qua đi lại, trong lòng nảy lên phiền não. Sự tình đột nhiên phát sinh, rời khỏi Ẩn Lư trong
lúc vội vàng, bao quần áo vẫn còn để trong phòng. Trong đó có ba bước
sát và con dấu Lâm Hạm tặng nàng, những đồ vật này đối với nàng mà nói,
vô cùng trân quý. Nàng suy nghĩ một ngày đêm, muốn từ mật đạo quay về Ẩn Lư. Thế nhưng Thư Thư không có ở nhà, nàng lại không biết làm sao để mở cơ quan của mật đạo.
Màn đêm buông xuống, Kế Diêu mới trở lại
đình viện. Bất quá qua hai ngày, nàng cảm nhận được nguyên lai chờ đợi
thực sự là một loại giày vò, từng giờ từng khắc vướng bận mà lo lắng,
trong lòng như đao chậm rãi mài giũa.
Cửa phòng đóng lại, hắn mệt mỏi, ngay cả cười cũng không nhếch miệng lên nổi, như hoa nở giữa chừng thì dừng lại, chỉ có được nửa phần thần thái.
Nàng có chút đau
lòng, lại không có cách nào. Quốc gia lâm nguy, trách nhiệm và đạo lý
của người bình thường nàng tự nhiên biết. Chiến sự trước mắt, hắn là nam nhi đầu đội trời chân đạp đất há có thể co đầu rụt cổ làm ngơ? Ngay cả
Thư Thư cũng vội vàng làm không hết việc, ngày xưa phong lưu tiêu sái,
bây giờ chỉ có vẻ mặt ngưng trọng như sương.
Bóng đêm như mực,
bốn phía đều an tĩnh lại, như có một tấm màn che được dỡ xuống, bao trùm lên không khí khẩn trương căng thẳng ban ngày. Kế Diêu nắm tay nàng,
mang theo một nụ cười yếu ớt ngủ thiếp đi.
Ngoài cửa sổ cơn gió
mang theo mùi hương đầu hạ. Trúc diệp loang lổ, in bóng ở trên tường,
nàng nhẹ nhàng rút tay ra. Đóng cửa phòng.
Những ngôi sao dần dần lấp lánh, ánh trăng ảm đạm.
Trong phòng Thư Thư vẫn sáng đèn. Tiểu Từ đứng trước phòng hắn do dự chốc
lát, suy nghĩ lại suy nghĩ, cuối cùng cố lấy dũng khí giơ tay, gõ nhẹ
một tiếng.
Thư Thư mở cửa, nhìn thấy nàng cười yếu ớt, vẻ mặt cũng mệt mỏi như Kế Diêu.
- “Có việc?” Hắn giọng điệu ôn hòa, ánh nến hắt lên khuôn mặt thanh nhã.
Tiểu Từ nói: “Ta có vài thứ còn để ở Ẩn Lư, ngươi có thể hay không mở mật đạo để ta trở về lấy?”
Thư Thư cười cười: “Cô nương, ngoài thành bây giờ đều là binh lính Đại Yến, những vùng lân cận Ẩn Lư chỉ sợ cũng có Yến quân. Nếu không phải vật gì trọng yếu, thì hãy chờ sau khi Đại Yến lui quân rồi trở về lấy.”
Tiểu Từ mím môi, suy nghĩ một chút, vẫn là luyến tiếc. Nếu Đại Yến lui quân
là lúc, có người xông vào Ẩn Lư mượn gió bẻ măng đem đi, ngày sau gặp
lại Đường Phảng và Lâm Hạm biết ăn nói như thế nào chứ, đó là một mảnh
tâm ý của hai người, trong lòng nàng vô cùng trân trọng.
Nàng khẽ cắn đôi môi anh đào, quả quyết nói: “Những đồ vật đó đối với ta rất trọng yếu, ta không thể bỏ được.”
Ánh mắt Thư Thư khẽ động: “Vật gì đáng giá phải mạo hiểm như vậy?”
- “Là một con dấu.”
- “Con dấu?”
- “Đúng, đối với ta rất trọng yếu, Thư công tử, mật đạo kia là bí mật,
phòng của ta bất quá chỉ cách mật đạo gần trăm bước, vật đó đặt ở trong
tủ quần áo, ta đến lấy về, hẳn không có gì nguy hiểm. Xin ngươi mở mật
đạo để ta quay về đi.”
Thư Thư trầm mặc không nói, chỉ có đôi mắt nặng nề khẽ động, như hồ sâu gợn sóng.
- “Ta đưa ngươi đi. Vạn nhất Yến quân vào Ẩn Lư, ngươi một người đi, ta, lo lắng.”
- “Đa tạ.” Tiểu Từ thở phào, không nghĩ tới hắn tốt như vậy, đã sảng
khoái đáp ứng rồi. Lần đầu tiên nàng cảm thấy Thư Thư không còn đáng
ghét nữa, chí ít lúc này hắn lại có thể bất chấp nguy hiểm vì bằng hữu.
Có lẽ trước đây hiểu lầm thật sự quá sâu, hắn biết đâu không phải người
xấu, chẳng qua cách làm quá mức dứt khoát.
Nàng nhẹ giọng nói: “Ngươi đừng nói cho Kế Diêu, hắn nếu biết, chắc chắn sẽ trách ta.”
Thư Thư nhếch môi, mỉm cười gật đầu.
Thư Thư đụng vào cơ quan ở trên giá s